Bị một người đàn ông quen chưa đến ba ngày cưỡng hôn, còn để bạn bè chứng kiến cảnh mình bị cưỡng hôn... Hàn Trì cả đời chưa từng gặp chuyện như vậy, nhất thời ngoài muốn chạy trốn ra thì vẫn chỉ muốn chạy trốn. Anh đưa tay kéo cửa xe, liếc thấy bản hợp đồng chưa hoàn thành đang nắm chặt trong tay Kỳ Vân Hàm, lông mày lại nhíu chặt.
"Cậu cứ về nghỉ ngơi trước đi, chuyện địa điểm để tôi giải quyết." Kỳ Vân Hàm vội vàng nói tiếp.
Hàn Trì có chút bất lực gật đầu.
Chuyện địa điểm chụp ảnh khó khăn lắm mới giải quyết được, có lẽ lại công cốc rồi.
Nhưng bản hợp đồng này, anh không muốn tiếp tục dù chỉ một chút.
"Hàn Trì, cậu... anh chủ Kỷ..."
"Không sao, tôi về đây." Hàn Trì không cho Kỳ Vân Hàm cơ hội nói tiếp, trực tiếp ngồi vào xe đạp ga.
Kỳ Vân Hàm nhìn theo hướng Hàn Trì rời đi, khi hoàn hồn thì đã không biết mình đứng tại chỗ bao lâu rồi. Gió đêm thổi lá cây trên đầu xào xạc, anh ta mở bàn tay đang nắm chặt ra, lòng bàn tay đổ mồ hôi, bị gió thổi vào lại lạnh một cách khó hiểu.
Kỳ Vân Hàm có chút lúng túng, một là Kỷ Hà Sơ đã hôn Hàn Trì, hai là phản ứng của Hàn Trì sau khi bị hôn.
Ba là, anh ta phát hiện mình từ lâu đã bỏ qua một vấn đề – rốt cuộc Hàn Trì có thích người đồng giới hay không.
Trước đây anh ta vì Hàn Trì thân thiết với mình mà tin chắc cậu ấy sẽ không bài xích tình cảm của mình, nhưng dù sao anh ta cũng chưa từng làm gì vượt quá giới hạn tình bạn.
Còn tối nay nhìn từ phản ứng của Hàn Trì...
Có lẽ cậu ấy sẽ cảm thấy khó chịu với những tiếp xúc thân mật từ người đồng giới.
Thôi vậy.
Kỳ Vân Hàm lật lật bản hợp đồng trong tay.
Trước hết hãy giải quyết tốt chuyện trước mắt đi, ít nhất chỉ cần studio còn đó, anh ta vẫn còn rất nhiều thời gian ở bên Hàn Trì.
Hàn Trì gần như phóng xe thẳng về nhà.
Lúc vào cửa khu nhà không cẩn thận va phải dì hàng xóm đang ra ngoài đổ rác, đổi lại là lời hỏi thăm thân thiết của đối phương:
"Tiểu Hàn về rồi à... Ôi! Cái mặt sao thế này, đỏ bừng cả lên, ôi, tai cũng đỏ nữa chứ..."
"Không sao đâu dì, vừa nãy bị gió thổi lạnh thôi ạ."
"Ôi, thế không được đâu, dễ bị cước lắm đấy, về nhà lấy kem dưỡng da thoa vào nhé."
"Vâng, con biết rồi."
Nụ cười gượng ép gặn ra biến mất hoàn toàn trong khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại.
Hàn Trì nhìn bóng phản chiếu mờ ảo trên cửa thang máy, đưa tay đặt lên mặt mình.
Chết tiệt, thật sự rất nóng.
Hàn Trì nhắm mắt thật chặt hít thở sâu, cố gắng làm dịu nhịp tim đang đập bất thường của mình.
Là vì tức giận nên mới thành ra thế này thôi.
Anh ta đâu đến mức bị hôn một cái đã đỏ mặt đến vậy, Hàn Trì tự nhủ, lát nữa rửa mặt bằng nước lạnh là được.
Cứ coi như ra ngoài bị dứa đâm một cái thôi, chẳng có gì to tát.
Tiếng báo hiệu đến tầng vang lên, Hàn Trì giơ cổ tay lên lau mạnh lên môi, rồi bước ra khỏi thang máy.
Kỷ Hà Sơ nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.
Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Hàn Trì vừa kinh ngạc vừa tức giận lại hiện ra.
Cả người bứt rứt khó chịu, sợi dây leo quấn quýt trong lòng lại bắt đầu giở trò, Kỷ Hà Sơ lấy điện thoại ra, mở bài đăng đã lưu.
"Nụ hôn sẽ khiến não bộ của con người ở trong trạng thái căng thẳng và hưng phấn, cơ thể cũng sẽ xuất hiện một số phản ứng tức thì, ví dụ như tim đập nhanh, tim như nai tơ va loạn. Nụ hôn bất chợt dễ khiến người ta đỏ mặt tim đập nhanh nhất, cảm giác chạm vào và hơi thở của đối phương đều sẽ trở thành ký ức đặc biệt nhất, thậm chí có thể khiến người ta khắc ghi suốt đời."