Chương 20

Nhanh chóng anh nhận ra, đó có lẽ là mùi hương trên người Kỷ Hà Sơ.

Rồi anh lại nhận ra, Kỷ Hà Sơ đang hôn anh.

!!!

Kỷ Hà Sơ đang hôn anh! Hôn môi anh!

Bộ não đang tê liệt cuối cùng cũng cố gắng phát ra tín hiệu, Hàn Trì mạnh mẽ đẩy Kỷ Hà Sơ ra.

"Anh làm cái quái gì vậy!" Hàn Trì đứng bật dậy, vừa luống cuống vừa kinh ngạc xen lẫn tức giận.

Kỷ Hà Sơ vô thức liếʍ môi, nhưng trong mắt Hàn Trì lại như một sự khıêυ khí©h. Anh ta tự véo đầu ngón tay để trấn tĩnh, lườm Kỷ Hà Sơ một cái sắc lẹm, rồi quay người bước về phía cửa lớn.

Cánh cửa gỗ nặng nề đóng mở phát ra tiếng động, Kỳ Vân Hàm và Vu Đình đang đứng ngây người tại chỗ cuối cùng cũng hoàn hồn. Người trước vội vàng đuổi theo ra ngoài, người sau ôm mặt trong đầu tìm kiếm cách tự sát một cách thể diện.

Tiếng động vừa rồi đã thu hút sự chú ý của một vài khách trong quán, có người thò đầu nhìn về phía này.

Kỷ Hà Sơ hết sức bình tĩnh cầm chiếc khăn bị vứt sang một bên lau tóc, chỉ huy Vu Đình: "Vu Đình, rót một ly nước."

"Anh ơi..." Vu Đình vẫn ôm mặt kêu than: "Anh làm cái quái gì vậy...Trời ơi..."

"Nước." Kỷ Hà Sơ lại liếʍ môi mình.

Vu Đình đang mang nợ cuối cùng vẫn khuất phục dưới uy hϊếp của anh chủ Kỷ.

Giữa một mớ hỗn độn, Vu Đình phát hiện vành tai của ông chủ mình lén lút đỏ lên.

Hay thật, kẻ gây rối và người ngượng ngùng lại là cùng một người.

Rốt cuộc đây là loại "bông hoa" thuần khiết dũng mãnh nào vậy chứ.

---

"Rầm!"

Hàn Trì đấm một cú vào cửa xe, tiếng còi báo động vang lên, anh vẫn chưa nguôi giận, lại đá thêm mấy cái vào lốp xe.

Chết tiệt!!!

Hàn Trì tức đến mức xoay vòng tại chỗ.

Sao lại có người như Kỷ Hà Sơ chứ! Một giây trước còn là học sinh ngoan ngoãn vô hại, giây sau đã không một lời báo trước mà lao tới hôn anh!

Đó là của anh!

...Nụ hôn đầu.

Nghĩ đến đây, Hàn Trì lại tức đến máu nóng xông lên đầu, lại làm vang lên tiếng còi báo động vừa mới tắt.

Hàn Trì sinh ra trong một gia đình gia giáo, bố là Hàn Khải Thành, giáo sư thỉnh giảng của một trường đại học y khoa địa phương, mẹ là Bạch Quân, điều hành một cửa hàng hoa theo sở thích. Từ nhỏ Hàn Trì đã được dạy dỗ biết lễ nghi, hiểu chừng mực, khi ăn cơm sẽ kéo ghế cho phụ nữ, khi có tiếp xúc cơ thể cũng sẽ giữ ý thức của một quý ông. Trong chuyện tình cảm, anh tôn trọng mọi xu hướng tính dục, cũng không tự giới hạn quá nhiều về xu hướng của bản thân, nhưng trong tưởng tượng về tình yêu của anh, mọi chuyện nên tự nhiên, tuần tự từng bước, không thể tùy tiện.

Anh đã nhận được không ít thư tình và lời tỏ tình, có cả nam lẫn nữ, nhưng vì bản thân không có cảm giác rung động nên mọi chuyện vẫn chỉ dừng lại ở đó.

Nhưng Kỷ Hà Sơ lại!

Hàn Trì thực sự muốn xuyên không về ngày hôm qua, tát một cái cho mình tỉnh ra, cái tôi vẫn còn kha khá thiện cảm với Kỷ Hà Sơ.

Như vậy hôm nay anh đã không muốn cùng Kỳ Vân Hàm đến ký hợp đồng rồi.

Tam quan bất đồng, không thể cùng chí hướng.

Hàn Trì tức giận vạch ra một ranh giới rõ ràng giữa mình và Kỷ Hà Sơ, quyết định từ đây cắt đứt mọi liên lạc với đối phương.

"Hàn Trì?"

Kỳ Vân Hàm đuổi theo ra ngoài, thận trọng tiến lại gần.

"Cậu..." Kỳ Vân Hàm cũng không biết nên mở lời từ đâu, lòng anh ta lúc này cũng rối bời.