Chương 2

Báo cáo đề tài của Kỷ Hà Sơ đã được viết xong từ kỳ nghỉ, luận văn đã nộp cũng đã qua xét duyệt, chỉ còn chờ xếp lịch báo cáo, anh chỉ đến để hoàn tất thủ tục. Sau khi báo cáo chính thức xong, mọi người bắt đầu trò chuyện phiếm, có người nhắc đến thiệp mời cưới của sư huynh vừa tốt nghiệp gửi đến, mọi người liền hào hứng hẹn nhau cuối tuần đi dự tiệc.

Kỷ Hà Sơ trước nay không hề thích hay tham gia những hoạt động này, hơn nữa, anh đã vứt tấm thiệp mời đó đi đâu mất rồi không biết.

Anh lặng lẽ cầm điện thoại lên, hy vọng chủ đề nhàm chán này có thể kết thúc sớm.

Tục ngữ có câu "không thể nhìn mặt mà bắt hình dong", thế nhưng ít ai thực sự tin vào câu tục ngữ này, Kỷ Hà Sơ cũng thường vì có vẻ ngoài hiền lành mà trở thành người mà nhiều người muốn trò chuyện.

Một người chị trong nhóm nhanh chóng phát hiện Kỷ Hà Sơ im lặng giữa đám đông, chủ động bắt chuyện với anh: "Tiểu Kỷ, cuối tuần đi cùng không?"

"Không đi." Kỷ Hà Sơ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào màn hình.

"Tiểu Kỷ lần nào có hoạt động nhóm cũng không đến, có phải cuối tuần đi chơi với bạn gái không? Có thể dẫn đến cùng tham gia mà!"

Kỷ Hà Sơ nghe vậy cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, anh nhấn nút khóa màn hình, bỏ điện thoại vào túi.

Tiên lễ hậu binh, có lễ không binh thì vô dụng.

"Chị ơi, em luôn giữ thái độ bi quan về tình cảm và hôn nhân, bản năng em sợ hãi và ghê tởm với những cảnh tượng hân hoan như vậy, nên em không đi đâu."

Lời nói dứt khoát vừa thốt ra, văn phòng ồn ào lập tức trở nên tĩnh lặng.

"Em vẫn sẽ gửi tiền mừng theo đúng phong tục." Cuối cùng bổ sung thêm một câu, Kỷ Hà Sơ, người vừa làm "đóng băng" cả không khí, nhìn sang giáo sư hướng dẫn của mình: "Thầy Lê, thầy còn chuyện gì muốn dặn dò không ạ?"

"Tiểu Kỷ à." Giáo sư Lê đẩy đẩy kính, hiền từ khuyên học trò của mình: "Đừng lúc nào cũng nhốt mình trong phòng. Dù sao xã hội học cũng là một môn học lấy con người làm trung tâm. Với một người làm học thuật mà, càng quan sát và trải nghiệm nhiều càng tốt thôi."

Giáo sư Lê là giáo viên chuyên ngành của Kỷ Hà Sơ từ thời đại học, thấy anh có năng lực tốt nên đã dẫn dắt anh làm vài đề tài nghiên cứu, trong quá trình làm việc chung, ông cũng dần hiểu rõ Kỷ Hà Sơ.

Trong mắt các bạn học, Kỷ Hà Sơ là một kẻ kỳ quái đầy gai góc khó gần, nhưng giáo sư Lê biết, đứa trẻ này thực ra rất tốt bụng, chỉ là không biết vì lý do gì, lại tỏ ra chống đối với bất kỳ loại quan hệ thân mật nào, không tin tưởng vào sự gắn kết tình cảm.

Khi Kỷ Hà Sơ xin bảo lưu kết quả để tiếp tục học thạc sĩ tại trường, Giáo sư Lê nghe tin liền lập tức nhận anh về hướng dẫn. Một là coi trọng năng lực nghiên cứu học thuật của anh, hai là cũng lo lắng cho tính cách của anh, nếu đổi sang một giáo sư khác không quen sẽ dễ xảy ra mâu thuẫn, gây ra rắc rối không cần thiết.