“Họ đã hơn mười năm rồi, em nghe người trong studio của họ nói, hai gia đình họ quen biết nhau, từ nhỏ đã thân thiết, hồi cấp hai họ học cùng lớp, sau đó cấp ba, đại học cũng học cùng nhau, tình bạn lớn lên cùng nhau. Sau này Hàn Trì muốn làm nhϊếp ảnh gia nên chọn chuyên ngành nhϊếp ảnh, Kỳ Vân Hàm thì đi theo học thiết kế thị giác rồi làm người mẫu, bây giờ hai người chẳng phải còn hợp tác mở studio sao, thanh mai trúc mã, chỉ còn thiếu lớp cửa sổ giấy cuối cùng, mọi người đều mặc định rằng sớm muộn gì họ cũng sẽ trở thành tình nhân cuối cùng.”
Một người làm nhϊếp ảnh gia, người kia làm người mẫu, hai gia đình thế giao, thanh mai trúc mã…
Kỷ Hà Sơ hừ lạnh một tiếng.
Xứng đôi thật, thật xứng đôi, chỉ là cặp đôi xứng đôi như vậy trước đây cuối cùng lại tan nát, hơn mười năm rồi chưa từng gặp mặt lại.
Kỷ Hà Sơ liếc nhìn về phía Hàn Trì, đúng lúc Kỳ Vân Hàm ghé lại gần nói gì đó vào tai Hàn Trì, hai người ở rất gần nhau, Kỳ Vân Hàm gần như tựa vào vai Hàn Trì, Hàn Trì cười đỡ lấy cánh tay anh ta.
Kỷ Hà Sơ day day đầu ngón tay, thấy thật nực cười.
Nếu như hai người đó khi xưa tình cảm tốt đến vậy, để anh ta được sinh ra trong tình yêu của họ, mang dấu ấn tình yêu của họ, vậy tại sao cuối cùng anh ta lại trở thành một gánh nặng mà cả hai bên đều muốn tránh xa?
Nếu như hai người họ tình cảm tốt đến vậy, vậy tại sao hôm nay Hàn Trì lại nằm trên giường của anh ta ôm anh ta từ phía sau, còn có phản ứng với anh ta?
Là nhầm anh ta thành Kỳ Vân Hàm, hay thậm chí không phân biệt được cả người nằm cạnh?
Đây chính là cái gọi là “thích nhau, tình đầu ý hợp.”
Vu Đình nhìn sắc mặt ông chủ mình càng lúc càng khó coi, đứng một bên không dám thở mạnh, nhẹ nhàng rót một ly nước.
“Anh Kỷ, anh không thật sự có hứng thú với Hàn Trì đấy chứ…”
Kỷ Hà Sơ cầm lấy ly nước, ngẩng đầu uống cạn.
“Cảm ơn, giờ thì tôi có hứng thú rồi.”
Vu Đình: “???”
Kỷ Hà Sơ liếc nhìn chiếc laptop đang được anh ta cất gọn ở một bên.
Xem ra không cần gác lại nữa, đối tượng thí nghiệm cho đề tài của anh đã tự đưa mình đến rồi.
Lại vén tay áo lên, Kỷ Hà Sơ lấy ra một ly highball, loay hoay ở quầy bar một chút rồi đi về phía Hàn Trì.
Vu Đình trước giờ không thể đoán được đường đi nước bước của Kỷ Hà Sơ, chỉ nghĩ anh ta định đi phá đám uyên ương, nhưng ngăn thì không dám, đành theo sau chuẩn bị tùy cơ ứng biến.
“Kỷ chủ quán đến rồi! Kỷ chủ quán đến rồi!”
Nghe thấy những lời xì xào xung quanh, ánh mắt Hàn Trì vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, nhưng đầu óc đã bắt đầu phân tâm suy nghĩ xem có nên nhân cơ hội bắt chuyện vài câu không.
Chưa kịp nghĩ ra lời nào, một ly cocktail đẹp mắt đã được đặt trước mặt anh.
“Mojito.”
Kỷ Hà Sơ chống tay lên bàn cúi người xuống, máy chiếu đang quay tròn vừa lúc quét qua ánh sáng, Hàn Trì ngẩng đầu, ánh sáng chói chang buộc anh phải nhắm mắt lại, đợi đến khi hoàn hồn, Hàn Trì vừa mở mắt ra đã sững sờ ...
Người pha chế rượu mà tối nay anh đã nhìn ngắm từ xa rất nhiều lần, giờ đây ở rất gần anh, gần đến mức anh có thể nhìn thấy một bản thân có chút bối rối trong đồng tử của đối phương.
Hàn Trì trấn tĩnh lại, lùi ra một chút: “Cảm ơn ý tốt của Kỷ chủ quán, nhưng tôi…”