Chương 14

“Chuyện bát quái gì?” Phòng bị của Vu Đình vừa được xây dựng đã như giấy vụn.

A Vũ ghé lại gần lầm rầm nói một hồi.

Vu Đình kinh ngạc mở to mắt.

---

Hơn mười hai giờ đêm, khách ở Black Pearl dần vơi đi, dù sao quán nằm gần trường đại học, đa số khách đều là sinh viên gần đó, không giống những câu lạc bộ khác mà quẩy đến sáng.

Kỷ Hà Sơ tháo tấm bảng pha chế rượu xuống, bắt đầu dọn dẹp quầy bar. Cả buổi tối anh ta ở quầy trước thu hút sự chú ý, tiện thể cho Vu Đình ở phía sau tha hồ buôn chuyện và kết giao tình bạn "cách mạng" với nhiều thành viên của Vạn Phong Studio.

Vu Đình cũng là người có mắt nhìn, thấy khách ít đi, Kỷ Hà Sơ cũng rảnh rỗi, anh ta không tiện tiếp tục công khai lười biếng nữa, bèn lẻn về quầy bar.

“Anh Kỷ tối nay ngầu bá cháy!”

“Khi nào bọn họ đi, tôi muốn đóng cửa rồi.” Kỷ Hà Sơ lười biếng không thèm để ý lời nịnh hót của Vu Đình, anh ta xoa thái dương, lắc bình pha chế cả buổi tối, giờ chỉ muốn đi ngủ.

“Sếp, anh không thể đuổi khách được! Em thấy họ cũng uống gần xong rồi, hay anh lên ngủ trước, em dọn dẹp nốt?”

“Dưới này có người tôi ngủ không yên.”

“Hả?” Vu Đình thấy lạ: “Trước đây những lúc mai có tiết không phải anh đều ngủ trước, em dọn dẹp sau sao, lần nào làm phiền giấc mộng của anh đâu?”

“Lần… này.” Kỷ Hà Sơ nghiến răng nghiến lợi, cả đời này anh ta không nghĩ mình còn có thể ngủ yên giấc ở nơi mà Hàn Trì có thể say xỉn đổ gục.

“Sếp, sao em thấy anh hai hôm nay không được bình thường ấy nhỉ.”

Vu Đình véo cằm mình bắt đầu phân tích: “Hôm qua, anh nói không pha chế rượu, sau đó lại pha riêng một ly cho Hàn Trì, rồi cậu ta say, hai người liền ngủ… Trời ơi! Hai người ngủ với nhau rồi à!”

“…”

“Trời ơi, đợi đợi đợi đợi đợi đã...” Vu Đình ôm trán tự trấn tĩnh, anh ta không hề bài xích người đồng tính, chỉ là ít tiếp xúc với nhóm này nên chưa bao giờ nghĩ đến hướng đó. Buổi tối hôm nay trò chuyện với A Vũ coi như đã mở ra một thế giới mới cho anh ta, Vu Đình tiếp tục bình tĩnh phân tích:

“Hai người tối qua không những ngủ chung mà còn chẳng ai ngủ ngon, hôm nay, Hàn Trì ngồi ở quán cả buổi tối, anh thì ở quầy bar múa may quay cuồng pha chế rượu cả tối! Trời ơi! Em đã bảo sao tự nhiên hôm nay anh lại thông suốt mà hăng hái làm ăn đến thế! Vạn sự ắt có nguyên nhân, sếp, anh không phải đã để mắt đến Hàn Trì đấy chứ!”

“Vu Đình, cậu muốn chết à?” Kỷ Hà Sơ vẻ mặt lạnh lùng.

“Anh Kỷ, anh Kỷ tốt của em ơi.” bỏ qua lời cảnh cáo của ông chủ, Vu Đình xúc động đến mức nước mũi nước mắt tèm lem: “Tranh thủ bây giờ anh còn một chân ở ngoài hố lửa, nghe lời em trai đi, đừng tơ tưởng Hàn Trì nữa, kiếm đối tượng khác mà tơ tưởng.”

Kỷ Hà Sơ hết kiên nhẫn, rút điện thoại ra gọi cho bệnh viện tâm thần.

“Thật đó! Hàn Trì và Kỳ Vân Hàm họ thích nhau, tình đầu ý hợp, tình cảm tốt lắm!”

Kỷ Hà Sơ cúp điện thoại.

Họ hóa ra lại có mối quan hệ như thế à?

Kỷ Hà Sơ nhớ lại ly nước ngô, rồi lại nhớ đến cái “bồn tắm” sáng nay.

“Tốt đến mức nào?” Kỷ Hà Sơ đặt điện thoại xuống hỏi.

“Hả?” Vu Đình ngơ ngác.

Kỷ chủ quán không nói một lời nhìn chằm chằm anh ta.

“À, hai người họ à.” Vu Đình sực tỉnh, rồi kể lại tin tức đã nghe ngóng được ...