Các công ty game chẳng thèm thêm tính năng nạp tiền. Không phải vì tốt đẹp gì, mà vì họ biết người chơi đã nghèo xơ xác, có ép cũng chẳng nặn ra được đồng nào.
Kẻ có tiền chẳng chơi mấy trò này. Mà ai chơi mấy trò này chắc chắn không giàu nổi.
Lửa giận dâng lên, Du Y Y siết chặt nắm tay.
Cô bắt đầu nhen nhóm một ý nghĩ điên rồ, phải đập nát cái kim tự tháp thối rữa này.
Vũ khí của cô chính là kiến thức về phát triển, thiết kế và sáng tạo game hiện đại mà cô từng học.
“Kỹ thuật thì xịn khỏi bàn, mà trò chơi tụi bây làm ra là cái gì? Lấy đầu óc làm khoa học, lấy... chân để làm game chắc?”
“Game là nghệ thuật thứ chín. Sao tụi bây có thể làm nhục nghệ thuật như vậy?”
“Không thể nuốt trôi được!”
Dù chỉ là một nhân viên quèn ở Trái Đất, từng bị ép làm việc của năm người, Du Y Y vẫn rành đủ thứ như viết code, thiết kế game, vẽ nhân vật...
Cùng lắm thì học lại từ đầu. Cô nhất định sẽ cho dân Lam Tinh thấy game thực sự là như thế nào.
Game có thể thay đổi thế giới.
Không chần chừ, cô lao vào tìm hiểu cách làm game ở hành tinh này.
Và thật bất ngờ, toàn bộ tài nguyên đều là mã nguồn mở.
Điều đó chứng minh cô đoán đúng, game ở đây là công cụ trấn an xã hội do tầng lớp cầm quyền hậu thuẫn.
Không chỉ có trung tâm tải game miễn phí, mà còn có kho dữ liệu và phần mềm hỗ trợ làm game cũng miễn phí nốt.
Mà phần mềm thì đơn giản đến mức... buồn cười. Giao diện ngu ngơ, đến người chưa từng làm gì cũng biết dùng.
Huống gì là cô.
“Đúng là trời giúp!”
Cô cứ tưởng sẽ phải học lại mấy năm trời, ai ngờ tận dụng được dữ liệu có sẵn, chỉnh sửa lại một chút là dùng được ngay.
Du Y Y phấn khích tột độ. Cô tiếp tục lục kho dữ liệu và phần mềm, kiểm tra từng hiệu ứng một và nhận ra, mọi thứ cô muốn đều có thể làm được.
Đừng nhìn Lam Tinh làm game chán đời, chứ tài nguyên... đỉnh không tưởng.
Cùng một nguyên liệu, người nấu ra sơn hào hải vị, kẻ thì nấu thành rác rưởi.
Du Y Y đứng trên vai người khổng lồ và cô tin mình có thể tạo ra một trò chơi thực sự.
Vấn đề là... nên chọn thể loại nào?
Game bom tấn 3A(*) thì khỏi nghĩ. Cô chỉ có một thân một mình, còn đang phải đi nhặt rác sống qua ngày.
(*)Game 3A: viết tắt từ ”AAA”, chỉ game được đầu tư cực mạnh về tiền bạc và công sức.
Vậy chỉ còn lựa chọn làm game nhỏ hoặc tầm trung.
Ngay cả game đơn lẻ, Du Y Y cũng chưa muốn thử. Trên thị trường hiện tại, phần lớn game có bản quyền đều phát miễn phí, còn game tải về có tính phí thì gần như không ai chơi.
Mà nếu đã làm game miễn phí, thì thể loại chơi một mình lại quá kén người, ảnh hưởng không đủ mạnh để rung chuyển được tầng lớp trên.
Nghĩ tới nghĩ lui, Du Y Y vẫn chưa chọn được hướng đi.
Không phải không có ý tưởng, mà là có quá nhiều. Nhiều đến mức chẳng biết bắt đầu từ đâu.
“Trước hết phải nhìn vào người chơi.”
Hiện tại, thị trường game chủ yếu phục vụ cư dân ở các khu dân nghèo, không phân biệt tuổi tác hay giới tính.
Họ không chơi vì vui. Với họ, game là công việc. Mỗi giây vào game là một hi vọng kiếm được đồng nào đó.
Có hi vọng thì sẽ tính toán. Họ không lãng phí thời gian cho những thứ không ra tiền.
Nói thẳng ra, nếu game không kiếm được tiền, họ sẽ nghỉ. Thậm chí không buồn cài.