Cô cười, thoát khỏi game: “Mẹ muốn chơi thử chứ. Nhưng muốn thử đồ thì phải làm xong phần hướng dẫn. Cái này mẹ phải tự chơi.”
Rồi cô chỉ mẹ cách tạo tài khoản, đăng nhập.
Tuy không được xài chung tài khoản, nhưng nếu khai theo hộ gia đình thì hai người vẫn xài chung khoang được.
May mà Sở Vi Vi đã tải game sẵn. Mẹ cô chỉ việc vào.
Dưới sự chỉ đạo của con gái, mẹ cô bắt đầu chọn huấn luyện viên dạy lái xe.
Tuy không hiểu vì sao game thời trang lại bắt học lái xe, nhưng bà lại bị cuốn theo mạch truyện lúc nào không hay.
Tới lúc bị Trượng Tam đánh rớt hạng, bà tức quá đòi thi lại bằng lái để phục thù.
“Mẹ! Mẹ bình tĩnh lại! Nhớ là mình vô đây để thử đồ mà!”
Bà ngẩn người một lúc, mới sực nhớ lý do ban đầu.
Nhưng chiếc xe kia thật sự quá đẹp. Nhà còn chưa có cái nào làm bằng kính đen như thế. Mà hình như ngoài đời cũng chẳng bán loại đó.
Xe trong game nhìn khác hoàn toàn ngoài đời. Có vô lăng, có chân ga, chân thắng.
Xe thật nhà bà chỉ cần nhập địa chỉ, nhấn nút là chạy. Không ai đυ.ng tay đυ.ng chân.
Còn trong game phải tự lái. Có thể lật, có thể đâm, nguy hiểm mà cũng đã gì đâu!
Mẹ cô vừa lái vừa la hét. Một người từng tự nhận là quý phái mà giờ hét “phải thắng được Trượng Tam mới được!”, còn đạp ga điên cuồng.
May là con gái không cười. Chứ không bà biết giấu mặt vào đâu.
“Thôi mẹ thử đồ đi, chuyện chính vẫn quan trọng hơn.”
Thật ra Sở Vi Vi cũng chẳng hứng thú gì cái tiệc kia. Chỉ là nhìn mẹ chơi mà ngứa tay chịu không nổi. Thấy mà không được chơi, thật là bức bối.
Cô còn hơi tiếc vì kéo mẹ vô chơi. Bây giờ nhà có hai người rồi, lỡ tranh nhau thì sao?
Không được. Phải mua thêm khoang nữa.
Cô còn chưa kịp mở miệng, mẹ đã tự tra trên quang não: “Trời đất! Sao hết hàng rồi? Hôm qua còn mà?”
Hai mẹ con cùng tìm. Kết quả giống hệt nhau, khoang trò chơi hết sạch ở mọi nơi. Mục bán ra ghi rõ: hơn 100 nghìn lượt mỗi tháng.
Cả hai nhìn nhau, cùng cảm nhận rõ... gió đổi chiều rồi.
Khoang trò chơi cháy hàng... chẳng lẽ vì trò chơi này?
Ngay lúc ấy, cơn sốt đã lan đến tận tay Du Y Y.
Trong hệ thống của cô vừa hiện lên khoản nạp đầu tiên, một lần 5000 tinh tệ.
Người chơi gần như mua hết toàn bộ đồ trong mục trả phí chỉ trong một lượt.
Nếu Du Y Y không mệt đến mức muốn ngã vật ra sàn, chắc cô đã còn đăng thêm cả đống đồ nữa. Lúc đó, đơn hàng đầu sẽ còn cao hơn nữa.
Khi thông báo đến nơi, Du Y Y còn đang ngủ say trong khoang.
Cô kiệt sức sau mấy ngày dọn rác trong game, tới mức chỉ muốn đập luôn cái sàn.
Trí tuệ nhân tạo lập tức chuyển tin về mắt trái của Mèo Máy.
Mèo Máy nhìn con số hiện lên, ngẩn ra một lúc.
Sao lại... tự nhiên nhiều tiền vậy?