Sở Vi Vi chơi suốt đêm, vừa xong phần hướng dẫn thì bị hệ thống tự động đá ra vì hết giờ. Mệt rã người, cô cởi nón cảm ứng ra và ngủ luôn trong khoang.
Sáng hôm sau, mẹ cô mở nắp khoang ra, hét: “Vi Vi! Con còn ngủ ở đây? Ba mẹ tìm con muốn xỉu luôn! Còn nhớ tiệc tối mai không? Nói hôm nay đi thử đồ mua váy, mà nhìn con kìa, nhếch nhác hết sức, mau đi tắm!”
Bị lôi vào tắm rửa, uống dưỡng chất cao cấp xong, người vừa tỉnh táo lại thì đầu óc cô đã quay về... trò chơi.
Cô vừa định vào lại thì mẹ gọi: “Đi thử váy đi. Lễ phục không chọn sơ sài được đâu, còn làm tóc nữa. Mà trễ là mai không kịp.”
Nghe tới “làm tóc”, Sở Vi Vi lập tức nhớ tới phần mới trong game, kéo tay mẹ lại: “Khoan! Mẹ! Mình khỏi cần ra ngoài! Ở nhà cũng thử đồ được!”
“Hả? Con nói gì vậy?”
“Mẹ theo con! Con cho mẹ xem bảo bối này!”
Cô kéo mẹ tới khoang trò chơi. Trước khi bà kịp mở miệng mắng, cô đã nhanh miệng: “Mẹ khoan mắng. Trò chơi mới có tính năng mới thử đồ, tạo kiểu tóc được luôn. Con cho mẹ coi liền.”
Nói rồi cô chui vào khoang, đội nón cảm ứng, chia sẻ hình ảnh thời gian thực sang thiết bị của mẹ.
Vào lại game, giao diện hiển thị [Phòng], trước mặt là hàng tủ quần áo.
Mẹ cô nhìn hình ảnh 3D hiện lên, mắt mở to đầy ngạc nhiên, nhưng vẫn ngồi im quan sát.
Sở Vi Vi kéo mức độ giống người thật của nhân vật lên cao nhất, rồi vuốt sang bên phải để vào khu cửa hàng.
Vì từng xem phát sóng Tiểu Cá Vàng, cô biết tủ đồ mặc định toàn đồ miễn phí. Thứ cô nhắm tới là kho trang phục cao cấp mất tiền.
Những bộ từng khiến dân mạng xuýt xoa vì đắt, cô thấy... cũng bình thường. Đi thử đồ thật ngoài đời còn tốn gấp mấy lần.
Cô chọn đại một bộ thấy hợp mắt, bấm thử, nhân vật lập tức mặc vào.
Mẹ cô nhìn hình ảnh qua thiết bị, suýt làm rớt cái bảng quang não: “Trời đất ơi! Cái này sao làm được vậy?”
“Tính năng trong game đó mẹ. Có cả đổi kiểu tóc luôn.”
Sở Vi Vi vừa làm vừa giả bộ bình tĩnh. Nhưng tim đập nhanh như muốn nhảy khỏi l*иg ngực, đây là lần đầu cô tự thử tính năng mới này.
Cô mở phần kiểu tóc, chọn tạo hình. Vừa chạm vào là thay đổi ngay, mượt đến không tin được, như thể có người thật đang làm tóc cho cô.
Mẹ cô nhìn mà thốt lên: “Trời ơi! Nhanh gọn quá chừng!”
Kiểu tóc này ngoài đời, dùng máy hỗ trợ cũng phải mất cả tiếng. Làm ba kiểu là đi nguyên buổi chiều.
Trong game thì một giây một kiểu, tha hồ thử tới khi vừa ý, chụp ảnh lại rồi mai đưa tiệm làm theo.
Trang phục, trang điểm cũng vậy.
Sở Vi Vi đổi hết bộ này đến bộ khác, đổi kiểu tới khi mắt sáng rực. Mẹ cô xem đến đâu mắt sáng đến đó: “Bộ này, mẹ ưng bộ này! Mau ra khỏi game cho mẹ thử!”
Người từng xem thường trò chơi giờ nhìn thấy còn không nhịn được. Nếu không sợ làm hỏng khoang, chắc bà đã mở nắp lôi con gái ra rồi chui vào liền.
Sở Vi Vi còn tiếc chưa chơi đã, nhưng lý trí mách bảo, cơ hội đây rồi.
Chỉ cần kéo mẹ chơi cùng, sau này chẳng ai cản nổi cô nữa.