Chương 41

Lúc Sở Vi Vi xem phát sóng và thấy trò chơi có thêm phần thử đồ, cô gần như bật dậy, lao thẳng đến khoang trò chơi trong nhà.

Không phải vì tính năng đó làm cô mê mệt, mà chính khoảnh khắc ấy khiến cô nhận ra, trò chơi này còn nhiều thứ hay ho chưa lộ diện. Tất cả những gì đang thấy chỉ mới là phần nổi của tảng băng.

Cô không thể ngồi nhìn người khác chơi nữa. Tại sao phải coi, khi mình có thể tự khám phá?

Đêm đó, Sở Vi Vi tải game ngay trong đêm. Mấy cái rương tân thủ hay phần quà nạp lần đầu cô chẳng thèm liếc, vì cơ bản là... cô đâu thiếu tiền.

Vừa đăng ký xong là vào ngay.

Rất muốn thử ngay phần thời trang, nhưng trước đó cô vẫn phải qua phần hướng dẫn cho người mới. Đây cũng là lý do tới giờ vẫn chưa ai nạp được đồng nào.

Phải chơi xong phần mở đầu, mở đủ các chức năng thì mới hiện mục nạp, muốn nạp cũng không nạp được.

Nếu Du Y Y mà biết lý do thật sự này, chắc khóc thành tiếng.

Cô cố tình đặt phần nạp tiền ở sau phần hướng dẫn, để người chơi không nhận ra mục đích kiếm tiền của game. Ai ngờ, không cần đến mấy màn đua xe cháy máy, chỉ cần tính năng thử đồ ra mắt là đủ khiến hội nhà giàu nạp tiền tới nổ hệ thống.

Càng éo le hơn, cô đã đánh giá quá thấp sức hút của game với tầng lớp giàu có ở Lam Tinh.

Theo thử nghiệm nội bộ, toàn bộ quy trình từ mở rương, chơi thử, qua phần hướng dẫn rồi vào chính game chỉ tốn chưa tới 15 phút.

Nhưng cô không ngờ người dân khu nghèo lại ngại giao tiếp tới mức, chỉ cần mời bạn mở rương chung thôi cũng phải chuẩn bị tinh thần cả nửa tiếng.

Huống chi có người như Chu Võ, cứ cặm cụi tìm lỗi, mở rương hơn ba nghìn lần mới chịu chơi tiếp.

Mỗi phần trong game đều khiến dân Lam Tinh, vốn chưa từng thấy mấy món đồ kiểu Trái Đất, mở rộng tầm mắt. Giống như lần đầu vào trung tâm thương mại, nhìn thấy nhân viên mặc đồng phục, tưởng đó là chủ cửa hàng.

Người chơi dừng lại ngắm cái xe ở phần hướng dẫn đến nửa ngày, vừa xuýt xoa vừa sờ mó, chẳng buồn làm nhiệm vụ tiếp.

Khoang trò chơi giá rẻ thì lại giới hạn thời gian dùng, chưa kịp làm quen là bị đẩy ra. Một phần hướng dẫn mà người chơi mất hai ngày mới đi hết.

Hai ngày này, Du Y Y sống như phát điên. Cô suýt nữa đem cả con Mèo Máy đồng hành đi bán ve chai.

May mà chưa đến mức thiếu tiền đến mức bán thật. Nếu bán rồi, lần tới vào game, cô kiểu gì cũng bị “điện cao thế” đón tiếp không thương tiếc.