Chương 40

Hệ thống xét duyệt vốn đã chậm, nay bị dồn quá tải nên vỡ trận hoàn toàn.

Giới nhà giàu bắt đầu mất kiên nhẫn, đập bàn đập ghế vì sốt ruột.

Có tiền cũng không xài được, vì trung tâm trò chơi này ban đầu thiết kế cho người lao động. Thiết bị làm ra là để người nghèo dùng nên chất lượng có thể không cao, miễn bật lên chơi được là coi như đạt tiêu chuẩn rồi.

Lần đầu trong đời, đám nhà giàu thật sự... muốn móc tiền ra quyên góp.

Không phải để giúp người nghèo, mà là để đội ngũ kỹ thuật nâng cấp server, cải thiện tốc độ xét duyệt, để họ được chơi game.

Nhiều người tiếc rẻ: “Giá mà lúc trước đăng ký một tài khoản sẵn thì đâu có phiền như giờ. Đăng ký một lần dùng cả đời, khỏi chờ xét duyệt, tải game nào cũng được.”

Chỉ một nhóm cực kỳ nhỏ là may mắn, có tài khoản sẵn, có khoang trò chơi trong nhà, đăng nhập phát là chơi luôn.

Sở Vi Vi chính là một trong số đó

Cô sinh ra ở tầng 8, dân gốc bản địa. Từ nhỏ đã sống sung túc, ba mẹ đầy đủ, không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền. Cuộc sống gần như chẳng có gì để phiền lòng... ngoại trừ một chuyện khó nói.

Cô nghiện coi livestream game.

Ở tầng 8, chơi game bị xem là chuyện vớ vẩn của dân lao động. Bạn bè cô không ai đυ.ng đến game.

Có nhắc tới thì cũng là để mỉa mai, nhái mấy động tác đào bới trong game cho vui.

Thầy cô thì khỏi bàn: “Nếu không học hành tử tế thì sau này chỉ có nước đi đào quặng như mấy người ăn không ngồi rồi ngoài kia.”

Ba mẹ Sở Vi Vi thương con, không tán thành sở thích này nhưng vẫn chiều, mua cho cô một cái khoang trò chơi loại xịn nhất.

Mua về chưa lâu thì vứt xó.

Sở Vi Vi cũng không chắc mình có thật sự thích chơi game không. Cô từng thử, ban đầu thấy lạ thì hứng thú, chơi chút rồi chán.

Cô không mê chơi game.

Cô mê xem người khác chơi game.

Đặc biệt là livestream. Nhất là mỗi lần xem Tiểu Cá Vàng stremmer cô thích nhất đi đào quặng, rồi nhờ vận may bá đạo mà vớ được tiền thưởng, Sở Vi Vi lại phấn khích đến run cả người.

Nhưng càng lớn, gia đình càng không chấp nhận sở thích đó.

“Một đứa con gái như con, xem mấy cái phát sóng đó làm gì, người ta nghe được lại cười cho.”

“Sao không học trang điểm, phối đồ, học mấy thứ giúp mình đẹp hơn, nổi bật hơn?”

“Coi người khác chơi game chỉ tổ phí thời gian. Con gái người ta tuổi này lo giao tiếp, gặp gỡ bạn bè, chứ không phải ru rú trong nhà như con.”

Nghe riết, Sở Vi Vi cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình: “Có phải mình thật sự đang phí thời gian vì mấy thứ vô bổ?”

Game thì ngày càng nhàm. Ngay cả phát sóng trực tiếp của Tiểu Cá Vàng cũng không còn hấp dẫn như trước.

Cô quyết tâm, xem thêm một buổi cuối cùng, rồi dứt hẳn.

Nhưng chính trong buổi phát sóng đó, cô nhìn thấy Bão Táp Xe Bay.

Ngay khi hình ảnh trò chơi xuất hiện, trong đầu cô như có pháo hoa nổ tung.

Từ giây phút ấy trở đi, ánh mắt cô tràn ngập sắc màu. Mỗi chi tiết trong game đều khiến cô rùng mình, nổi da gà khắp người.

Trời ơi... cái gì mà đỉnh vậy chứ?