“Người nào đấy? Thứ to thế mà còn tiện tay ném xuống, không có tí ý thức công cộng nào à?”
“Làm tôi suýt nữa đi đời nhà ma! Tí nữa là mạng nhỏ này bay luôn rồi!”
Du Y Y vừa đi vừa thấp giọng chửi rủa.
Lúc lùi ra xa một đoạn, cô mới để ý mặt ngoài thứ kia từng lóe lên ánh sáng lam nhạt. Tuy không nhìn ra là gì, nhưng hình dáng to đùng, trông như một ngôi mộ cổ.
A, đến cả ngôi mộ cũng chuẩn bị sẵn rồi. Nếu lúc nãy bị đè trúng thật thì đúng là chẳng khác gì bị đưa thẳng đến nơi vĩnh hằng.
Khoảng cách càng gần, ánh sáng lam càng tối đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Nhưng điều đó chẳng cản được Du Y Y với kỹ năng “định vị rác có giá cực chuẩn”. Cô đá lên vật kia một cái: “Không phải đá chứ? Xui dữ.”
“Đông!”
Một âm thanh nặng nề, xen chút tiếng kim loại vang lên.
Đôi mắt Du Y Y lập tức sáng bừng. Dù đầu ngón chân đau điếng, mặt cô lại rạng rỡ niềm vui.
Âm thanh này... là kim loại!
Một khối sắt to thế này, đem bán cũng phải được một mớ tiền!
Du Y Y phấn khởi đẩy “đống sắt vụn” về nhà. Đừng nhìn cô gầy, chứ cơ bắp là có đấy. Bằng không sao cô vác nổi cả hai cái thùng rác sắt bữa trước?
Chỉ là thứ này to hơn và nặng hơn nhiều. Có khi là loại thùng rác cao cấp của đám nhà giàu, sờ vào tròn vo bóng loáng, đúng là đẳng cấp xài đồ tốt khác bọt.
Lấy về làm bồi thường tinh thần đi!
Sau mấy tiếng vật vã, cuối cùng Du Y Y cũng đẩy được “đống sắt vụn” về đến nhà. Trời chưa sáng, cô đã kiệt sức lăn ra ngủ.
Cô không hề biết, trong bóng đêm, “sắt vụn” kia chợt phát ra ánh sáng lam yếu ớt, chiếu sáng cả căn nhà tồi tàn.
Nếu lúc đó tỉnh lại, chắc Du Y Y sẽ nhận ra hình dáng cái “đống sắt” này giống hệt món đồ mà cô từng mơ ước đến mức tích góp vài chục năm cũng không đủ tiền mua.
Đêm yên tĩnh, giữa tiếng thở đều đều của cô, “đống sắt” lặng lẽ mở ra một khe hở...
...
Cùng lúc đó, nhà Du Y Y.
“Khoang trò chơi... khoang trò chơi...”
Du Y Y trong mơ nhìn thấy mình có một cái khoang trò chơi second-hand, vui quá chảy cả nước miếng. Cô trở mình, mơ màng mở mắt, chợt thấy vật gì đó...
Giống y hệt trong mơ!
Du Y Y dụi mắt, nhíu mày rồi mở to mắt thêm lần nữa.
“Khoang trò chơi! Là khoang trò chơi thật!”
Cô hưng phấn giơ tay ôm lấy, áp mặt vào, cảm nhận cái lạnh từ bề mặt kim loại.
Tỉnh rồi.
Này... không phải mơ.
“Ôi mẹ ơi, thật sự là khoang trò chơi...”