Chương 35

Trong gương phản chiếu một cô gái mặc áo thun trắng và váy ngắn, gương mặt có năm phần giống Tiêu Kim Ngư ngoài đời. Mức độ giống có thể điều chỉnh từ 1 đến 10.

Tiêu Kim Ngư ngơ ngác. Đây là lần đầu tiên cô thấy hình ảnh của mình trong trò chơi.

Trước giờ toàn chơi ở góc nhìn thứ nhất, cô chưa từng nghĩ đến chuyện người khác trong game sẽ thấy mình như thế nào. Giờ thì, trò chơi này... lại đặt cả một cái gương.

[Tôi xin luôn! Cái game gì mà làm kỹ tới từng chi tiết. Ai làm ra cái này vậy trời? Không lấy tiền đã ngon, còn cho tôi tiền để chơi? Tôi quỳ luôn!]

[+1. Mới bỏ ra 100 tinh tệ mà tôi thấy lương tâm cắn rứt. Không có tiền tôi cũng chơi! Mà nó còn trả tiền cho tôi? Tôi khóc được luôn.]

[Chủ kênh mau thử đống đồ trong tủ kia đi! Biết đâu mặc được thì sao!]

[Ở trên mơ à? Game này cho thay đồ hả? Làm tới mức xe bay là quá đủ rồi, còn thay đồ làm gì nữa trời!]

Vừa dứt câu, Tiêu Kim Ngư chạm tay vào tủ quần áo, lập tức đổi sang bộ đồ mới.

[Trời đất mặc được thiệt! Mặc được thiệt nè!]

[Tụi tôi ngồi xem mà nổi hết da gà rồi nè! Game gì mà làm tới cỡ đó vậy trời!]

[Tới công chuyện luôn! Thử tóc với giày nữa đi Tiểu Cá Vàng!]

Không ai cần nhắc, Tiêu Kim Ngư đã tự mò tay bấm tiếp.

Chạm vào giày thì giày liền hiện lên chân. Tóc và phần mặt còn ghê hơn, vừa đυ.ng một cái là tự gắn lên đầu, lên mặt ngay.

Phòng phát sóng như nổ tung. Tim Tiêu Kim Ngư cũng muốn bùng cháy theo.

Trò chơi này... cho dù không đua xe, chỉ riêng cái chức năng thay đồ, trang điểm cũng đủ khiến người ta nghiện.

Ở đây, bạn có thể phối đồ, chọn kiểu tóc, trang điểm xong rồi... ra ngoài đời mua đúng bộ đó luôn. Không cần thử, không sợ mua về mặc không hợp.

Nó giống như có một stylist riêng. Một studio tạo hình riêng cho bạn, mà lại miễn phí.

Là con gái, Tiêu Kim Ngư thấy vui tới muốn khóc. Cô mải mê tận hưởng, chẳng để ý có một nhóm người lặng lẽ rời khỏi phòng phát sóng. Trong đó có cả cô gái đã rủ cô chơi game này.

[Bên phải kìa Tiểu Cá Vàng! Đồ xịn quá trời mà bị khoá hết, tức ghê! Muốn mặc mà nó không cho!]

Tiêu Kim Ngư cũng để ý, mấy bộ bên phải nhìn xịn hơn rõ, mà toàn bị mờ đi, thành một màu xám xịt.

Cô thử chạm vào. Một dòng chữ hiện ra: [Bộ đồ này chưa có trong tủ. Bạn có muốn tới cửa hàng xem không?]

[Có.]

Màn hình vừa đổi, cô đã vào cửa hàng. Bộ đồ hồi nãy được mặc sẵn trên ma-nơ-canh, sáng chói như đèn sân khấu.

Không còn xám nữa, mà là bản đầy đủ màu cực kỳ bắt mắt.

Cô không nhịn được, đưa tay chạm vào bộ đồ, lập tức hiện lên người cô, vừa khít, như thể được đặt may riêng.

Cô vui đến muốn xỉu, cho đến khi tính bước ra khỏi cửa hàng thì bị chặn lại.

[Bộ đồ này có giá: 10.000 tiền ảo. Mua không?]

“Trời đắt dữ vậy...”

Cả phòng phát trực tiếp im phăng phắc. Chỉ một giây sau, bình luận nổ tung.

10.000 tiền ảo ? Tức là 100 tinh tệ. Vừa nhận thưởng xong đã bay sạch. Tưởng được tặng, ai ngờ là bẫy! Phát rồi thu, không sót xu nào!

Một bộ đồ giá như vậy sao?