Chương 34

Cũng gần tới giờ tắt live theo quy định của công ty. Tiêu Kim Ngư lẽ ra nên nghỉ.

Nhưng cô vẫn tiếc... vẫn muốn chơi tiếp.

“Đại gia còn muốn coi nữa không? Muốn thì tôi live thêm xíu nữa nha.”

[Muốn chứ! Cô cày nhanh nhất server rồi đó! Ráng thi xong bằng rồi nghỉ cũng được!]

[Làm ơn đó! Tối nay mà không xem Tiểu Cá Vàng thi đậu bằng lái chắc tôi mất ngủ luôn.]

[Đừng off mà! Chu Võ bên kia bị bắt tắt rồi, Cá Vàng nghỉ nữa thì tụi tôi biết xem gì?]

[Chủ phòng ơi, tôi canh bên ban công ba tiếng rưỡi rồi, đợi cô mở live để có lý do sống tiếp nè! Đừng out nha!]

[Ông bên trên nói đùa thôi đúng không? Tôi báo cảnh sát rồi đó! Đừng có dọa thật.]

[Hihi, tôi ở lầu 1, không sao đâu, chỉ diễn tí thôi mà!]

Nhìn dòng bình luận níu kéo, Tiêu Kim Ngư như uống viên thuốc an thần.

“Vậy tôi chơi tiếp nha! Nhưng không rõ live thêm được bao lâu. Còn bao giờ khoang trò chơi ép tôi out thì tôi mới chịu out.”

Khoang trò chơi của cô là loại cao cấp, không dễ hết năng lượng như mấy khoang rẻ tiền chỉ chơi được vài tiếng. Nhưng cụ thể trụ được bao lâu thì cô cũng không biết.

Trước hôm nay, chưa từng có trò chơi nào khiến cô mê mẩn đến mức không dứt ra được.

Trong game, bóng dáng đội xe đã biến mất. Trên tay cô là cuốn “Hướng dẫn đua xe cho người mới”.

Ngay khi cô mở ra, một giọng nói vang lên: [Bạn đã sẵn sàng trở thành tay đua thực thụ chưa?]

“Rồi! Tôi sẵn sàng!”

[Vậy thì... bắt đầu cuộc đua lớn nhất đời bạn đi!]

Trang sách lật qua từng trang, ánh sáng trắng quét thẳng vào mắt.

Mọi thứ xung quanh cô bỗng vỡ nát thành vô số đốm sáng, xoay tròn, bay vυ"t lên rồi biến mất.

Một đoạn video cinematic(*) siêu nét hiện lên.

(*)Cinematic là đoạn video trong game, đẹp như phim, thường dùng để giới thiệu cảnh hoặc mở màn câu chuyện.

Từng chiếc xe lao như tên bắn từ đường chân trời, phi qua vách đá, lướt qua hẻm núi, cắm đầu xuyên rừng, phóng thẳng qua đồng cỏ, trượt êm trên sa mạc nứt nẻ, lao qua đồi tuyết trắng toát. Cuối cùng dừng bánh trước một nhóm thanh niên đang chờ sẵn giữa trung tâm thành phố.

Người dẫn đầu huýt sáo, cả nhóm cười ầm, gỡ mặt nạ, tháo lớp hóa trang cuối cùng.

Tiếng máy rú lên, như bầy thú sắt sẵn sàng cày nát cả thành phố. Bọn họ, cũng như đám xe, chỉ muốn lao về phía trước, nuốt trọn mọi cung đường.

Thân xe nhả lửa, kéo theo cả vệt sáng cháy rực giữa đêm.

Trống dồn. Nhạc nổi. Cảm giác như máu đang chạy bằng động cơ.

Từng chi tiết, từng cảnh quay, từng đạo cụ và thiết kế xe đều cho thấy một thái độ làm game không hề đùa: [Lần này, tôi nghiêm túc.]

Chỉ đến lúc đó, Tiêu Kim Ngư mới nhận ra thế giới đang chờ cô khám phá, rực rỡ và lộng lẫy tới nhường nào.

Cô chợt nhớ tới bình luận của một người xem: [Game này... tôi có xứng được chơi không?]

Rốt cuộc là công ty game nào đủ năng lực làm ra trò chơi đỉnh cao thế này? Lẽ nào là siêu dự án của một trong bốn ông lớn?

Mà nếu vậy... thì họ làm thế để làm gì? Chỉ để “cải thiện môi trường làm việc của dân nghèo đang cày game” sao?

Không... không đơn giản thế.

Tiêu Kim Ngư mơ hồ cảm nhận được thị trường game sắp rung chuyển dữ dội.

Cô hít một hơi thật sâu. Khi hoàn hồn lại, đã thấy mình đứng trong một căn phòng giống phòng thay đồ.

Có tiếng hỏi vang lên: [Người chơi muốn bản thân xuất hiện thế nào trong mắt người khác?]

Chưa kịp hiểu, tủ đồ trước mặt đã tự động mở ra.

Bên trong là cả hàng dài quần áo, giày dép, tóc giả, phụ kiện, cả đồ trang điểm và một tấm gương khổng lồ đang chờ cô bước vào.