Thi đấu bắt đầu.
Map lần này mới toanh, hiệu ứng lung linh như ảnh nền siêu nét. Nhưng không ai buồn để ý, tất cả đều dán mắt vào đồng hồ đếm ngược.
Đếm ngược: 3... 2... 1...
Tiêu Kim Ngư vừa định đạp ga theo hướng dẫn của Tiểu Lục... thì bị Trượng Tam húc thẳng một cú!
Xe cô xoay vòng tại chỗ.
[Trời ơi! Tên kia chơi dơ quá!]
[Không biết xấu hổ hả? Cô gái mới hai mươi tuổi mà cũng nỡ ra tay? Có còn tí liêm sỉ không?]
[Hắn đâm xe luôn kìa! Quá bẩn!]
[Tim tôi muốn vỡ rồi! Thế này sao mà thắng nổi?]
Đang xem livestream, Du Y Y bật cười: “Trượng Tam là NPC mà. Cú đâm đó chắc để người chơi làm quen với va chạm. Hơi ác chút thôi.”
Dù sao, hắn cũng chỉ là trùm nhỏ ở map mới. Kỹ thuật không quá cao. Chỉ cần giữ bình tĩnh là xử được.
Và đúng như cô mong đợi, Tiểu Cá Vàng không làm cô thất vọng.
Khán giả thấy Tiêu Kim Ngư lồm cồm khởi động lại. Tay cô run, thao tác còn thừa, nhưng nhờ cái vận may trời cho... cô dần rút ngắn khoảng cách.
Không chỉ vậy, cô còn biết dùng đạo cụ.
“Bùm!” Cô ném một quả bom, Trượng Tam bị hất văng.
Ngay sau đó, cô húc mạnh vào đuôi xe hắn, trả lại món nợ từ vạch xuất phát.
[Chủ phòng ngầu xỉu.]
[Lặng lẽ ném bom? Tuyệt kỹ của Tiểu Hắc đúng không?]
[Tim tôi muốn rớt ra luôn á!]
[Chủ phòng thắng đúng không? Phải thắng đó nha!]
Nhưng Trượng Tam đâu dễ bị bỏ lại. Hắn ôm cua mượt như nước, thoắt cái đã đuổi kịp.
Tiêu Kim Ngư cũng không chịu thua. Cô cắn răng, đạp ga hết cỡ. Cả hai bám sát từng khúc cua, không ai chịu nhường ai.
[Còn một vòng cuối! Bom đâu rồi?]
Tiêu Kim Ngư giữ lại quả bom cuối như át chủ bài.
Khi vạch đích lấp ló phía trước, cô tung bom. Sau đó bật tăng tốc, bám sát rồi vượt lên trước Trượng Tam.
Chỉ còn chưa tới năm mét nữa là tới đích...
Ầm!
Xe cô bị bom hất văng lên không trung.
[Gì vậy trời! Trượng Tam cũng có bom?]
[Tên đó giấu kỹ quá!]
Tiêu Kim Ngư bị hất lên, nhưng vẫn giữ ga giữa không trung. Vừa chạm đất đã lao tiếp.
Ầm! Bom thứ hai trúng tiếp!
Cô vẫn cố bám. Vẫn giữ được chút lợi thế.
Vạch đích ở ngay trước mắt.
ẦM!
Trượng Tam húc ngang qua xe cô một cú chí mạng. Xe hắn lướt qua vạch đích... trước cô chưa đầy nửa giây.
Thua.
Tiêu Kim Ngư gần như muốn khóc.
“Thua rồi. Xe là của tôi!” Trượng Tam cười như thể đã đoán trước từ đầu.
“Tôi không phục! Thi lại!” Cô hét lên.
“Thi lại? Nghĩ đơn giản thế à? Muốn đấu tiếp thì ba ngày nữa vào giải Tân Tú toàn cầu. Tôi chờ.”
“Được!”
“Khoan đã. Phải cược chứ. Cô thắng thì lấy lại xe. Cô thua thì giải tán luôn đội xe của cô.”
Tiêu Kim Ngư khựng lại. Xe đâu phải của cô...
“Cược thì cược!” Tiểu Lục bước ra. “Lần sau, người thua sẽ là anh!”
“Haha, tôi đợi. À mà nè, thi đấu cần bằng lái đó. Cô có chưa? Nhớ đi thi đi nha. Bye.”
Trượng Tam lái chiếc siêu xe phóng đi đầy ngạo mạn. Tiếng động cơ và tiếng cười của hắn như hằn vào đầu tất cả người xem.