Tiêu Kim Ngư nhận được thông báo: [Người dùng @Yoyi đang chú ý đến bạn.]
Cô cũng chẳng mấy bận tâm. Dù gì tối nay cô chỉ vừa tăng thêm... khoảng mười nghìn người theo dõi thôi mà.
Tin nổi không? Livestream mới có hai tiếng mà tăng hơn trăm nghìn người theo dõi, còn nhiều hơn cả một năm cộng lại!
Tay cô run rẩy, chẳng rõ vì trò chơi quá kí©h thí©ɧ hay vì cú sốc mang tên “fan tăng đột biến”.
Cô có linh cảm sự nghiệp mình đang bước vào thời kỳ bứt phá. Cảm giác này y hệt lúc livestream lần thứ ba, chỉ là lần này còn rõ ràng và dữ dội hơn. Và tất cả là nhờ trò chơi mới tên Bão Táp Xe Bay.
Cô thề, trận tiếp theo nhất định phải thắng!
[Tiểu Cá Vàng cố lên! Trận này nhất định phải thắng đó nha.]
[Tôi đã khảo sát cả server rồi, tiến độ của Tiểu Cá Vàng là nhanh nhất! Là người đầu tiên dám solo với tên boss(*) kia luôn, đỉnh thật.]
(*)Boss: trùm cuối trong game, mạnh, khó nhằn, thường là kẻ phải hạ để qua màn.
[Cho hỏi ké, chủ phòng đang chơi game gì vậy? Nhìn cuốn dữ thần. Tôi chưa chơi mà coi cả tiếng không dứt nổi luôn.]
[Trời ơi, còn ai chưa tải game này nữa không? Mau vô mở vài cái rương góp sức với tôi nè!]
Giữa ánh mắt dõi theo của hàng trăm nghìn người xem, Tiêu Kim Ngư cuối cùng cũng chạm mặt trùm cuối.
“Gì đây? Gửi lính mới ra solo với tôi á? Tôi là Trượng Tam, top 3 cá nhân giải Tân Tú năm ngoái đó. Còn cô? Chơi được bao lâu rồi?”
Một gã đội nón bảo hiểm đen, tóc trắng dựng ngược, vừa mở miệng đã thấy chướng tai.
“Tôi... tôi...”
Tiêu Kim Ngư còn đang loay hoay tìm cách giới thiệu cho ngầu, thì Đại Lam chen ngang bằng một câu đi vào lòng đất: “Cô ấy là tay đua thiên tài, mới luyện hai tiếng rưỡi đã dám lao vào solo với boss! Tiểu Cá Vàng!”
Câu đó vừa dứt, cả phòng chat như bị cắt tiếng. Ngay cả Tiêu Kim Ngư cũng chỉ muốn chui đầu xuống đất.
Đại Lam ơi, cứu mạng! Ông là phe tôi hay phe địch vậy trời?
Trượng Tam cười khẩy: “Xe đâu? Không định cược gì à? Chơi tay không chắc?”
Đại Lam hất cằm: “Xe mang tới rồi. Không phải để đua cho vui mà là để anh biết thế nào là đẳng cấp thật sự đấy.”
Cùng lúc, Đại Bạch kéo tấm vải đỏ phủ trên xe xuống, cả khung chat đứng hình.
Chiếc xe màu đen tuyền bóng loáng, dáng cong mượt như dòng nước, phần thân gần như trong suốt, nhìn như đúc từ thủy tinh đen. Các đường cắt sắc lẹm, phản sáng lấp lánh như kim cương.
Ở ngoài đời ai dám dùng cả khối thủy tinh đen to thế này làm thân xe chứ?
Tiểu Lục lên tiếng: “Cả đội đều đồng ý để cô lái chiếc mạnh nhất. Cố lên nha.”
“Cho... cho tôi thật hả?”
“Thật. Bọn tôi tin cô.”
Tiêu Kim Ngư hít sâu, bước vào khoang lái. Vừa ngồi vào là biết ngay là hàng xịn.
[Trời đất ơi, trò chơi này vượt cả giới hạn thẩm mỹ với trí tưởng tượng của tôi rồi. Trò này tôi chơi nổi không trời!]
[+1, tôi có xứng chơi không vậy trời?]
[+11111111.]
Trượng Tam nheo mắt cười khẩy: “Đẹp hả? Nhìn kỹ đi, vì lát nữa nó sẽ là của tôi.”
“Anh mơ đẹp quá ha! Tôi không thua đâu!” Tiêu Kim Ngư ném trả, không hề lùi bước.
Chưa lần nào tim cô đập mạnh đến thế. Không thể thua, thua là mất xe!