Chương 3

Ban đêm, Du Y Y trằn trọc trong căn nhà sơ sài của mình.

Nghèo quá, nghèo đến mức không ngủ nổi.

Nhà của cô là do hai thùng rác lớn ghép lại, cách nhiệt kém, nhưng may mắn là chắn được mưa axit và gió xoáy.

Lúc đầu cô phải tốn rất nhiều công sức mới giành được chỗ này, phải giả tiếng chó sủa để dọa người khác bỏ cuộc.

Nằm lăn qua lăn lại một lúc, cuối cùng Du Y Y bật dậy.

Thôi, đi xem ngoài kia còn cái chai nào chưa bị nhặt.

Thấy chai bị người khác nhặt còn khó chịu hơn mất tiền.

Xách hai túi da rắn, cầm đũa dài, cô ra cửa.

Trời tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón. Các công trình bất hợp pháp che kín bầu trời.

Từ ngày xuyên đến nay, cô chưa từng thấy ánh trăng hay sao.

Dân xóm nghèo đến cả quyền ngắm trăng sao cũng bị tước đoạt.

Đường lớn dẫn đến La Mã có người sinh ra đã ở La Mã, cũng có người sinh ra chỉ là khuân vác chở hàng.

Du Y Y đã là một kẻ khuân vác chuyên nghiệp.

Cô đi theo lộ trình thường ngày, dùng đũa làm gậy dò đường, chạm vào đất dò tìm chai.

Mỗi khi đầu đũa chạm phải thứ gì, cô đều biết ngay đó là đá hay chai.

Khi đang chăm chú dò tìm, bỗng có tiếng xé gió vang lên từ trên cao như thể có vật gì đang rơi xuống cực nhanh.

Một cảm giác nguy hiểm ập đến, Du Y Y vội lao lên trước mấy bước.

Ngay khoảnh khắc cô đá văng một viên đá nhỏ, một vật thể khổng lồ “xoẹt” qua lưng cô, nện mạnh xuống vị trí cô vừa đứng.

“Phanh!”

Âm thanh nặng nề, trầm đυ.c vang lên như mặt đất rung chuyển, tuyên cáo một vật thể khổng lồ vừa rơi xuống mang theo sức nặng khủng khϊếp.

Du Y Y lập tức bật người thẳng dậy, hai chân kẹp chặt lại, lông tơ sau lưng dựng hết lên, nổi cả da gà.

Nếu cô chậm một bước thôi, có phải đã bị nó đè trúng không lệch một ly?

Lưng cô rát lên từng cơn, chắc trầy da rồi nhưng Du Y Y chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức cắm đầu chạy tiếp thêm một đoạn.

Ai biết được sẽ còn thứ gì nữa rơi xuống?

Cô đứng cách xa một chút, dè chừng nhìn lại, xác nhận không có thứ gì tiếp tục rơi xuống nữa mới dám quay lại kiểm tra cái thứ suýt nữa đập chết mình.

Chỉ nghe âm thanh vừa rồi cũng biết là thứ gì rất to, biết đâu lại là tủ lạnh cũ, sofa cũ, hoặc TV cũ.

Đây không phải lần đầu cô gặp cảnh “trời cao vứt rác”. Luôn có vài kẻ trên tầng cao vô lương tâm coi khu xóm nghèo này như bãi rác riêng của họ.

Nhưng lần này là lần đáng sợ nhất, cô chưa từng thấy món rác nào to như vậy!