Chương 21

Từ lúc đó, cậu quên béng chuyện thắng thua. Chỉ mong chơi xong để về kiểm tra tài khoản ngay.

Cậu còn âm thầm ghi nhớ thấy gì màu vàng là đâm tới.

Chỉ tiếc Đại Lam quá vô lương tâm. Mỗi lần đều gom sạch, chỉ để lại mẩu vụn cho cậu. Còn không quên cười ha hả một tràng... nghe mà muốn đánh.

“Đáng ghét! Cứ cười đi. Rồi có ngày tôi vượt mặt cho mà biết!”

Vương Thạch Lỗi lại đạp ga, không phải để thắng mà là để tranh đồng vàng.

Có lúc, cậu thật sự gom được. Nhưng chưa kịp mừng thì Đại Lam đã bám sát ngay sau.

Cuộc rượt đuổi căng thẳng khiến cậu càng lúc càng hồi hộp, mà hồi hộp thì dễ sai.

Nhiều lúc tưởng chắc ăn, kết quả hụt mất. Có lúc lái bừa lại nhặt được, thấy số tăng lên 0.01 thôi mà mừng như trúng số.

Cuối cùng, xe cậu vừa chạm vạch thì xe lam đã bay qua trước đúng nửa giây. Cuộc đua kết thúc.

Cậu thoát ra khỏi giao diện thi đấu, lập tức mở phần tài khoản cá nhân.

Mắt trợn tròn.

Tinh tệ tăng rồi! Từ 86.6 lên 87.2!

Ngay lúc ấy, biểu tượng “Mở một lượt” sáng lên. Vương Thạch Lỗi mới sực nhớ mục đích vào game là để kiếm lượt mở nữa!

Kết quả là bị cuốn vào đua xe nên quên sạch.

Sau cú mở này, tiến độ tăng lên 98.2%. Dù chưa hoàn thành nhưng cậu vẫn rất hài lòng.

Hóa ra kiếm tinh tệ cũng có thể vui như vậy.

Cậu quay lại giao diện game. Đại Lam vẫn đứng đó chờ.

“Không tệ nha nhóc. Mới lần đầu mà bám theo được tôi, ghê đấy. Đồ đệ thế này thì sư phụ chắc sớm mất job rồi đó!”

“Lái kiểu này mà không gọi là thiên tài thì gọi là gì?”

Vương Thạch Lỗi cười tít mắt, mặt sáng như đèn sân khấu. Cậu thấy kiểu gì hôm nay cũng mất ngủ vì sung sướиɠ.

Lúc ấy, một bản nhạc nền thư giãn vang lên. Cậu ngẩn người.

Nãy giờ có nhạc à? Mình không nghe thấy gì luôn.

Hóa ra là do quá phấn khích. Tim đập át hết mọi âm thanh.

Giờ thì nhịp tim cũng dần hòa vào tiếng trống trong bản nhạc.

“Đại Lam, tiếp theo làm gì? Có phải thi với tên phản diện kia không?”

Nếu trước mặt có gương, Vương Thạch Lỗi chắc chắn sẽ ngạc nhiên vì thấy gương mặt mình sáng bừng tự tin.

Một thằng nhóc lớn lên ở khu nghèo, mặt mũi chẳng nổi bật, học hành thì thường thường, sống lặng lẽ từ nhỏ. Giờ đây lại bắt đầu tin rằng mình cũng có năng khiếu thật.

Cậu thấy trong ngực như có lửa cháy, kiểu gì cũng muốn thử. Cứ dám làm, dám sai, là sẽ có ngày làm được. Không gì là không thể.

Tất cả những điều đó chỉ cần một đêm trong Bão Táp Xe Bay là đủ để thay đổi.

“Thi đấu? Nghe đã thiệt. Nhưng mà... cậu nên thoát game đi thôi!”

“Hả? Gì cơ? Sao lại...”