Chương 20

Phía trước là bức tường đang mỗi lúc một gần, còn cậu thì không biết làm sao dừng xe.

“Ha ha, đạp thắng bên trái! Buông chân ga! Không sao đâu, cứ bình tĩnh!”

Giọng Đại Lam nghe tỉnh bơ như thể không có gì xảy ra, làm Vương Thạch Lỗi bớt sợ chút. Nhưng cậu vẫn cuống cuồng, đạp nhầm suốt.

Xe khi thì rú ga vọt tới, khi lại thắng gấp dúi người về phía trước, rồi cuối cùng loạng choạng tông nhẹ vào tường.

Khoang rung lên vài cái. Lúc này Vương Thạch Lỗi mới sực nhớ... đây chỉ là mô phỏng, có đâm cũng không chết được.

“Trời đất ơi, hù muốn xỉu...”

Nhưng... đã gì đâu luôn á.

Đại Lam cười lớn: “Ổn đó. Không lạ gì người ta gọi cậu là thiên tài đua xe. Rồi, giờ thi thật luôn nhé!”

“Khoan khoan!” Vương Thạch Lỗi la lên: “Tôi còn chưa học xong! Ai nói tôi giỏi chứ!”

Chân thắng với chân ga còn chưa phân biệt được kia mà!

Nhưng chưa kịp giải thích thì hai chiếc xe đã lăn bánh tới vạch xuất phát.

Cậu nhìn ra phía trước. Một đường đua treo lơ lửng giữa thành phố, uốn lượn qua mấy đoạn ống kính trong veo như thủy tinh.

Không gian rộng gấp trăm lần khu nhà cậu ở. Ngẩng lên là trời xanh, mây trắng lững thững trôi. Cảnh đẹp tới mức cậu quên luôn là đang chơi game.

Nếu như không có cái đồng hồ đếm ngược đang nhấp nháy...

Hai...

Một...

Xuất phát!

Xe lam phía trước bất ngờ phun lửa từ đuôi, gầm lên rồi lao vυ"t đi.

Vương Thạch Lỗi phản xạ chậm hơn tí, miệng lẩm bẩm “trái thắng, phải ga”, rồi đạp ga đuổi theo.

Bay giữa không trung có cảm giác thế nào à? Cậu không rảnh để nghĩ nữa. Mắt dán chặt vào chiếc xe lam phía trước, trong đầu chỉ còn đúng một suy nghĩ: Đuổi theo nó!

Tim đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài. Cả người nóng hừng hực như lò than, mặt thì lạnh toát vì gió tạt.

Khi đầu xe bắt đầu bám sát đối thủ, trong lòng cậu bùng lên cảm giác tự hào không sao tả được.

“Ồ? Bám sát tới đây rồi hả? Đúng là có tố chất. Vậy thì... đừng mong tôi nương tay nữa nhé!”

Dứt lời, chiếc xe lam tăng tốc, nhanh như chớp bỏ lại một đoạn dài phía sau.

“Cái gì? Nãy giờ là chờ mình à? Khinh thường ai đó!”

Vương Thạch Lỗi máu nóng bốc lên đầu. Không biết kỹ thuật cao siêu gì, nhưng đạp ga thì biết!

Giờ cậu không còn giống một học sinh cấp ba nhút nhát nữa, mà chẳng khác gì một phiên bản khác của Đại Lam.

Chính cậu cũng chưa nhận ra, tính cách mình đang dần thay đổi.

“Phía trước có đồng vàng kìa. Không khách sáo nhé!”

Chiếc xe lam phía trước lượn một vòng rồi gom sạch một hàng đồng vàng, chỉ chừa lại đúng một đồng vàng bé.

“Ái chà, trượt mất một cái. Thôi để lại cho cậu đó!”

Đồng vàng nằm ngay trước mặt Vương Thạch Lỗi, tránh không kịp, cũng chẳng nhìn rõ là gì.

Đinh!

Một âm thanh vang lên như tiếng nhặt tiền quen thuộc.

Đồng vàng bay vυ"t lên, rơi đúng vào biểu tượng túi tiền nhỏ trên màn hình. Số bên cạnh từ 86.6 nhảy lên 86.61.

Mắt Vương Thạch Lỗi sáng rực.

Tiền ảo thật? Có thể đổi ra tinh tệ sao!

Hóa ra trong game này... đào vàng kiểu này dễ hơn gõ cuốc nhiều!