Lúc này, Vương Thạch Lỗi đã hoàn toàn quên sạch câu “chơi thử 5 phút”. Cậu chìm đắm trong trò chơi, hào hứng chạy theo NPC nhận nhiệm vụ tiếp theo.
“Ờm... tôi chọn... Đại Lam.”
Thật ra cậu muốn chọn chị gái dịu dàng kiểu chị Bạch, kiểu dịu dàng mà toát ra khí chất chị đại, nhìn vào là thấy dễ chịu liền.
Nhưng khoang trò chơi này cả nhà dùng chung, lỡ ba mẹ thấy rồi bảo “yêu sớm” thì phiền. Thế là cậu đành cắn răng chọn... huấn luyện viên nam.
Không phải cố tình đâu, chứ chơi lâu kiểu gì cũng bị rung động với chị Đại Bạch mất.
Đại Lam cười lớn: “Ha! Nhóc có mắt đấy! Mới vô đã chọn trúng huấn luyện viên mạnh nhất!”
Các huấn luyện viên còn lại phá lên cười: “Tỉnh mộng đi nhóc! Lo học lái xe đàng hoàng đi. Tạm biệt, lát gặp.”
Đại Bạch biến mất. Vương Thạch Lỗi hơi tiếc nuối, nhưng chưa kịp thở dài thì âm thanh rền vang từ một chiếc xe lao tới như tiếng gầm của mãnh thú, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của cậu.
Đại Lam không biết từ đâu phóng xe tới, gác tay lên cửa sổ nhìn sang: “Sững người gì vậy, lên xe mau. Sắp thi rồi đó!”
Vương Thạch Lỗi lập tức chạy tới, vừa đưa tay định mở cửa thì nghe Đại Lam nói tiếp: “Ê, ai bảo cậu leo lên xe tôi? Xe của cậu ở đằng kia kìa.”
Xe của mình?
Cậu quay đầu lại, thấy một chiếc siêu xe bạch kim bóng loáng đậu sát bên.
“Cho cậu đấy. Từ giờ nó là của cậu. Lên thử xem nào!”
Của mình thật sao?
Vương Thạch Lỗi khẽ chạm tay vào thân xe. Cửa mở ra “tách” một tiếng, cảm giác lạnh của kim loại như truyền thẳng vào đầu ngón tay. Cậu vuốt theo đường cong của chiếc mui trần, mắt trợn tròn.
Trời đất ơi, công ty nào làm ra trò chơi này vậy?
Chi tiết chân thực tới mức kinh ngạc. Từng vết lõm nhỏ cũng sống động y như xe thật.
Công nghệ bây giờ đã đạt tới mức này rồi sao?
Thật ra thì... con người đã làm được trình này từ mấy trăm năm trước. Chỉ là mấy công ty lớn chẳng buồn đυ.ng vào.
Nói cho cùng, chỉ cần quăng cho người chơi một củ cà rốt, họ cũng gặm rôm rốp như thật. Thế thì ai thèm rửa sạch, gọt vỏ, thái sợi, rồi nêm gia vị chi cho mệt?
Các hãng game ngầm hiểu với nhau: “Làm vừa đủ là được rồi.”
Cho đến khi Du Y Y xuất hiện... và phá nát cái luật ngầm đó.
“Lên xe đi! Cầm chắc tay lái, chuẩn bị bay nào!”
Đại Lam hối thúc. Vương Thạch Lỗi làm theo, tay đặt lên vô lăng tròn trước mặt.
“Chân phải đạp ga! Cho con mãnh thú này gầm lên coi!”
Vừa dứt lời, Vương Thạch Lỗi đạp mạnh. Cả chiếc xe lao vυ"t đi như tên bắn, dính chặt lưng vào ghế.
“A a a a a a!”
Tốc độ tăng đột ngột khiến cậu hét như cháy nhà. Bên cạnh, Đại Lam chỉ cười khoái chí.
“ Sắp đυ.ng vào tường kìa! A a a a!”