Chương 18

Khóe miệng Vương Thạch Lỗi hơi nhếch lên.

[Mở xong rồi! Lớp trưởng cũng chơi trò này à? Mở giúp mình một lượt nữa nha!]

Tuyết Na trả lời liền: [Không vấn đề gì! Tớ kéo thêm vài người nữa giúp cậu luôn.]

Chưa đầy vài phút sau, tin nhắn liên tiếp từ các bạn học bay vào: [Này, mở giúp tớ một lượt nha! Tớ cũng đang chơi Bão Táp Xe Bay.]

[Ok liền.]

Nửa tiếng sau, Vương Thạch Lỗi đã hỗ trợ gần chục người, thậm chí còn chủ động nhắn thêm vài người khác nhờ giúp lại.

Không hiểu sao, cậu bắt đầu nhận ra, mấy đứa bạn học hình như cũng... không khó gần như mình nghĩ.

Ai cũng nhiệt tình. Ai cũng thân thiện.

Nhưng Du Y Y, người tạo ra trò chơi tất nhiên không dễ để ai cũng kiếm tiền như hái quả.

Nếu dễ vậy thì 10 tỷ có phát lì xì cũng chẳng đủ!

Cậu mở được đến 98% thì hệ thống báo: [Tiếc quá, hôm nay hết lượt giúp rồi. Chơi 5 phút để đổi thêm một lượt mở nhé?]

Bỏ à? Không đời nào!

5 phút? Chuyện nhỏ! Chiến!

Vương Thạch Lỗi nhấn “Bắt đầu trò chơi”.

Cậu chẳng mong đợi gì. Lại là game đào quặng thôi mà, có gì mới đâu?

Nhưng...

[Chào mừng người chơi Vương Thạch Lỗi! Cuối cùng cũng đợi được cậu! Chào mừng đến với BÃO TÁP XE BAY!]

Trước mắt cậu là một cô gái mặc váy trắng, má lúm dễ thương, đang vui vẻ vẫy tay.

Mắt cậu sáng lên.

Ở khu dân thường, ai mà mặc đồ trắng chứ? Bẩn khó giặt, ai dám mặc?

Là NPC à? Nhưng... sao cô ấy gọi đúng tên mình?

À thì, tên đăng ký game mà.

Dù vậy, đa số người chơi vẫn chưa quen với việc NPC có thoại riêng theo từng người, vì xưa nay game đào quặng nào có NPC, chỉ có cái cuốc với cái xẻng thôi

“Cho hỏi... lấy cuốc, xẻng ở đâu vậy?”

“Cuốc? Xẻng? Là gì thế?” Cô gái nghiêng đầu, mặt ngơ ngác, rồi vỗ vai người chơi: “Không có thời gian cho mấy thứ đó đâu! Đội mình sắp gặp chuyện lớn rồi! Và chỉ có cậu mới cứu được!”

“Gặp chuyện gì mới được?”

“Có kẻ xấu đến thách đấu đoàn xe bọn mình! Nếu thua, phải tặng chiếc xe xịn nhất cho hắn!”

“Đại Lam bóc đồng đồng ý luôn. Mà giờ chẳng ai trong đội đua lại hắn. Bọn mình cần một tay đua thiên tài! Và người đó chính là cậu!”

Toàn bộ người chơi: “...”

“Nhưng... tôi có biết lái xe đâu?”

“Hở? Vậy hơi khó thật... Nhưng cậu là thiên tài đua xe mà, số phận sắp đặt rồi!”

“Được rồi, để tôi dạy cậu! Giờ chọn huấn luyện viên dạy lái đi.”

Sau lưng cô gái hiện ra bốn người và một... con chó.

Đại Bạch, cô gái váy trắng, nhìn hiền như chị hàng xóm kế bên: “Không sao đâu. Lật xe mỗi phút cũng tính là thành tích mà!”

Đại Lam, thanh niên đội mũ, mặt lạnh như tiền, nói tỉnh bơ: “Chơi game chỉ có hai kết quả. Một là tôi thắng, hai là hắn thua.”

Tiểu Lục, nhóc con áo xanh, dáng khệnh khạng, miệng thì không chịu im: “Tôi không cố ý công kích ai hết... nhưng mấy người ở đây nhìn chán thật.”

Tiểu Hắc, bé con đen từ đầu tới chân, mặt lạnh như băng, giọng đều đều kiểu “sát thương âm thanh”: “Không có gì mà bom không giải quyết được. Một quả không đủ thì... hai quả!”

Vượng Tài, một con chó vàng đứng bằng hai chân, ánh mắt khinh đời: “Gâu gâu gâu gâu... gâu gâu uông.”

(Tạm dịch: Tôi không chắc mình là người, nhưng tay lái của bạn thì... chó cũng không nhận đâu.)

Vương Thạch Lỗi nhìn dàn huấn luyện viên, mắt sáng như đèn pha.

Một thế giới mới vừa mở ra.

Trò chơi này... không chỉ là đào quặng. Nó là một vũ trụ sống động, đầy bất ngờ.

Trực giác mách bảo cậu: “Cậu sắp bước vào một hành trình không thể nào quên...”