Chương 9

Hai người chỉ đối mặt một cái liền từng người tách ra, Phong Gia Mẫn vẫn mặc bộ quần áo hoa lệ quỷ dị kia vào thư phòng không biết làm gì.

Đợi cô rời đi rồi Phong Dân mới ngượng nghịu nói: “Kiều tiên sinh, ngài xem Tiểu Mẫn có vấn đề gì không? Có cần tôi làm cái gì đó hay không?”

“Phong tiên sinh đừng nóng vội, về phòng lại nói.” Kiều Không nâng tay mang ông về lại phòng Phong Gia Mẫn.

Căn phòng rất rộng, nằm ở phía bắc quay mặt vào nam, được thiết kế để đón ánh nắng, khi vào đông cũng có thể được ánh mặt trời chiếu vào. Hơn nữa còn ở tầng 19, sẽ không bị các tòa nhà cao tầng phía trước cản trở, vì vậy rất hợp để sống.

Nhưng hiện tại rõ ràng là một ngày đông có nắng ấm áp, trong phòng của Phong Gia Mẫn lại ẩn ẩn lộ ra cảm giác lạnh lẽo quỷ bí.

Toàn bộ căn phòng lấy sắc màu tối làm chủ đạo, tổng thể vách tưởng được chia thành ba phần. Trên tường bên trái được bao phủ bởi một màu đen đậm, trên đó được vẽ thêm một đóa hoa tường vi rất lớn. Còn phía bên phải lại là màu đỏ nặng nề, trên đó vẽ rất nhiều dây leo kì lạ. Còn với bức tường trắng chưa sơn phía đối diện cũng được treo đầy poster truyện tranh.

Màu sắc của poster nhiều dị thường, màu đỏ thắm, màu đen thẳm, màu lục đậm..... Cùng với phong cách hội họa kỳ dị và những hình thù đáng sợ bất quy tắc, quy tụ lại làm người ra lạnh sống lưng.

Trừ phong cách trang trí cùng vật trang trí ra, còn có cách thức bày biện của tủ quần áo cũng làm người ta nhíu mày thấy không khỏe.

Những món đồ có sắc ấm chỉ lẻ loi vài món bị quăng vào trong góc, còn lại trừ một vài bộ hưu nhàn màu đen còn tính là bình thường ra, thì phần lớn là váy áo loli Gothic hoa lệ âm u.

Trên những chiếc váy này thêu một mảng lớn những đóa hoa yêu dị, có tường vi mỹ lệ, cũng có hoa bỉ ngạn bên bờ Vong Xuyên dưới âm phủ. Loài hoa tượng trưng cho sự lãng quên cùng luân hồi tử vong, sắc đỏ như máu hòa với nền đen sâu thẳm, cảm giác điềm xúc lan tràn điên cuồng.

Căn phòng này hoàn toàn không giống phòng của một cô bé mới mười bốn tuổi, thanh xuân chính trực mà ngược lại giống như phòng thí nghiệm của vu nữ thời Trung cổ.

Phong Dân nhìn cách bài trí trong phòng mà thở dài: “Haiz, thật ra trước đây Tiểu Mẫn nó không như thế, con bé hoạt bát năng động rất thích cười cũng rất mê chơi, thích nhất là màu hồng nhạt với màu trắng, chưa bao giờ mặc quần áo màu đen như thế này. Không biết bắt đẩu thay đổi từ khi nào, như đột nhiên thay đổi thành người khác; cả ngày cứ nhắc mãi đến Gothic, thế giới giả tưởng. Tôi hỏi con bé cũng không nói, tính tình cũng an tĩnh hơn. Kiều tiên sinh, ngài có biết đây là chuyện gì không?”

“Phong tiên sinh chưa từng nghĩ đến việc mang lệnh thiên kim gặp bác sĩ?” Kiều Không không trả lời câu hỏi của ông, ngược lại hỏi một câu, “Theo lí thuyết, phản đứng đầu tiên của phụ huynh hẳn là mang con đi gặp bác sĩ tâm lí nhỉ, ngài không đưa con bé đi?”

Phong Dận nghe vậy lắc đầu: “Tôi cũng muốn đưa con bé đi, nhưng nó sống chết không muốn, sau đó cũng miễn cưỡng đi một lần. Bác sĩ kia lại nói với tôi Tiểu Mẫn không có vấn đề gì hết, chỉ bảo tôi ở bên cạnh con nhiều hơn. Nhưng mỗi ngày tôi đều nỗ lực dành thời gian ở bên Tiểu Mẫn nhưng không thấy con bé có biến hóa gì cả!”

“Trong khoảng thời gian này Tiểu Mẫn càng ngày càng kì lạ, tôi thật sự hết cách rồi. Vừa hay nghe được đại danh của Kiều tiên sinh từ chỗ lão Trương, lúc này mới làm phiền ngài đến xem cho khuê nữ nhà tôi.”

Quá trình cùng nguyên do Kiều Không đã đoán được đại khái, anh khẽ ừ một tiếng, sau đó mới đi đến bên cửa sổ kéo bức màn màu trắng gạo ra để ánh mặt trời chiếu vào.

Tuy nói mở điều hòa trong phòng lên thì sẽ khá ấm áp nhưng ánh mặt trời dường như lại mang theo uy lực đặc biệt nào đó. Ít nhất say khi kéo bức màn ra để ánh mặt trời chiếu vào thì trong nháy mắt Phong Dân cảm thấy tinh thần thoải mái tỉnh táo hơn hẳn, lòng dạ cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Bởi vì cảm giác bất thình lình này, Kiều Không người liên quan đứng bên cửa sổ cũng làm cho ông xúc động rất lớn. Ánh sáng nhẹ nhàng bao phủ nửa thân mình của thanh niên, khiến anh trong như đắm chìm trong nắng ấm, khuôn mặt tuấn tú yêu lệ thoạt nhìn như thiên thần.

A, vị Kiều tiên sinh này hẳn là người thực sự có năng lực, cuối cùng lão Trương cũng có lúc đáng tin! Phong Dân thầm nghĩ như thế.

Cũng may Kiều Không còn chưa luyện được bản lĩnh nhìn thấu nhân tâm đến mức lô hỏa thuần thanh như sư phụ Kiều Cố, bằng không có thế nào thì anh cũng phải móc mỉa Phong Dân một chút.

Bị giam cầm trong hoàn cảnh âm u thời gian dài, còn bị vây quanh bởi đủ loại poster cùng cách trang trí khủng bố như vậy, rồi sau đó đột nhiên gặp được ánh mặt trời ấm áp, mặc cho ai thân ở trong hoàn cảnh đó cũng sẽ xúc động, cản thấy thể xác và tinh thần thoải máu có được không!

Lại nói, vị trí Kiều Không chọn có cái góc tuyệt như vậy, vẻ ngoài lại 99 điểm, người lại đứng đó, thiên thời địa lợi nhân hòa, tự nhiên sẽ bổ sung cho một điểm còn thiếu kia.

Tuy nói anh thật sự có năng lực, nhưng một động tác nhỏ như vật cũng không thể hiện được bản lĩnh gì, chỉ có thể nói Phong Dân thương con gái đế sốt ruột đã có hơi xây xẩm mặt mày.