Chương 8

Thang máy dừng ở tầng mười chín, Kiều Không đi ra ngoài, nhìn khắp nơi một hồi mới đi đến số 1904.

Kính coong, kính coong.

Hai tiếng chuông cửa đánh thức người trong phòng, nam trung niên vội buông điện xuống, nhanh chóng đứng dậy đi đến cửa phòng, khi tay đặt trên tay nắm cửa thì quay đầy lại liếc nhìn nơi nào đó trong phòng một cái, chần chừ hai ba giây mới như hạ quyết tâm rồi mở cửa ra.

“Chào Phong tiên sinh.” Kiều Không cười nhẹ với nam trung niên bụng hơi mập, “Tôi là Kiều Không, lần đầu gặp mặt xin chiếu cố nhiều hơn.”

“Kiều, à, Kiều....” Nam trung niên đối diện với khuôn mặt trẻ trung tú nhã của Kiều Không, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì mới tốt.

Người này chính là Kiều Không? Thấy thế nào tuổi cũng còn trẻ, không phải sinh viên mới tốt nghiệp nhà ai đi nhầm chỗ chứ? Lão Trương rốt cuộc cũng không đáng tin cậy!

“Gọi tôi là Kiều Kiều là được.” Kiều Không mỉm cười gật đầu, cho người đàn ông một bậc thang, “Trước đó Trương tiên sinh chưa cho ngài xem ảnh của tôi, cho nên khi mới gặp mới tương đối đột ngột, mong ngài thứ lỗi, vậy hiện tại tôi có tiện đi vào không?”

Cho dù trong lòng có nhiều nghi vấn, nhưng sắc mặt thể hiện ra ngoài nhất định phải làm tốt, Phong Dân luôn hiểu được điều này, vội nghiêng người nói: “Được được, Kiều tiên sinh tuổi trẻ đầy hứa hẹn, lại do lão Trương đề cử, là tôi nhất thời ngây ngốc mới không kịp phản ứng lại, nên mời cậu vào tạ lỗi mới phải.”

Kiều Không gật đầu, không cùng ông rối rắm vấn đề này nữa, chờ sau khi thay dép lê mới đi theo sau người đàn ông đi vào.

“Kiều tiên sinh, ngài muốn tới thì trực tiếp gọi điện thoại cho tôi là được, tôi nên tự mình lái xe đi đón cậu mới đúng, sao lại không biết xấu hổ làm phiền cậu một mình đến đây.” Phong Dân dẫn Kiều Không đến phòng khách ngồi, một bên rót nước một bên khách sáo trò chuyện.

Mấy lời khách sáo kiểu này Kiều Không nghe rất nhiều rồi, biết hiện tại ông còn chưa tin mình thì cũng không tức giận, chỉ cười tủm tỉm nhận ly pha lê uống nước không nói lời nào.

Thái độ của anh thoạt nhìn không quá trong sáng, trong khoảng thời gian ngắn Phong Dân không khỏi đắn đo, rối rắm một lúc mới khẽ cắn môi nói: “Kiều tiên sinh, tình huống nhà tôi chắc ngài cũng đã biết nhỉ, không biết ngài có cách giải quyết hay không? Đương nhiên, tiền nong không phải vấn đề, nếu ngài có thể giải quyết thuận lợi giúp tôi, thù lao nhất định sẽ khiến ngài vừa lòng!”

Nói thật, đối với Kiều Không mà nói, nói gì cũng không bằng nói tiền tới.

Chẳng qua anh cũng không nóng nảy, chỉ nhẹ nhàng nói: “Tình huống nhà Phong tiên sinh tôi có nghe thấy, trong lòng cũng có chút suy đoán, nhưng còn định quan sát thực tế một chút, bằng không tôi cũng không thể xác định.”

“Đó là điều tất nhiên.” Phong Dân gật đầu nói tiếp, “Chẳng là, không biết Kiều tiên sinh muốn quan sát thế nào?”

“Rất bình thường.” Kiều Không buông ly đứng lên, ánh mắt thâm trầm trong nháy mắt, “Bắt đầu từ phòng của lệnh thiên kim.”

……

Nửa tiếng sau, thời gian này vừa lúc thứ bảy học sinh các lớp bổ túc cùng lớp năng khiếu tan học, tiểu khu xa hoa này càng có không ít người ra vào.

“Gia Mẫn, mai gặp lại ở trường nha, đừng quên hoạt động của chúng ta đó!” Một cô bé mặc váy bồng màu đỏ đen phong cách Lolita vẫy tay với một bé gái khác, thấy đối phương gật đầu mới ngồi lên xe chuẩn bị về nhà.

Phong Gia Mẫn nhìn bạn học rời đi, lúc này mới cẩn thận xách váy áo, đón ánh mắt quỷ dị, khinh bỉ lẫn tò mò của người chung quanh mà đi đến căn hộ nhà mình.

Vài phút sau, bóng dáng cô bé vừa biến mất, nhiều người trong tiểu khu bắt đầu nghị luận.

“Aizz, đó là con cái nhà ai? Trước đây tôi chưa từng gặp, chậc chậc, bọn trẻ hiện nay nha, không mặc quần áo đi học đọc sách, cả ngày mặc cái gì mà màu mè thế? Nhìn mặt con bé nó vẽ có khác gì người chết đâu.”

“Mấy người mới từ tỉnh ngoài trở về đương nhiên không biết, người ta mặc cái gì mà gọi là..... Loli Gothic, đừng thấy nó kỳ quái, một bộ tốn vài vạn lận đấy, mấy tháng này tôi thấy cô ấy đổi năm sáu bộ rồi, tháng nào cũng không giống tháng nào. Còn nữa còn nữa, mấy người nhất định biết cái cô đó nhà ai, chính là cô gái nhỏ nhà họ Phong kia đó, nếu không phải dựa vào nhà họ Phong, ba cô ta không nuôi nổi cô con gái bại hoại này đâu!”

“À à, thì ra là nhà họ Phong à, khó trách. Chẳng qua, tôi không hiểu cái gì mà Gothic rồi loli linh tinh. Dù sao loại cô gái kiểu này nhìn là biết không phải đứa ngoan ngoãn gì.”

“Ông quản người ta làm gì, người ta vui vẻ nuôi con như vậy. Rốt cuộc do không có mẹ, dạy không được.”

……

Phong Gia Mẫn chưa bao giờ để ý đến lời đàm tiếu của người khác về mình, chỉ chậm rãi mang một thân váy áo Gothic hoa lệ hắc ám trở về nhà mình.

Khác với dĩ vãng lúc mình vừa vào cửa là được hỏi han ân cần, hôm nay Phong Gia Mẫn đã đi đến phòng khách rồi còn chưa thấy người đâu.

Trên mặt hiện lên chút bất mãn, tốc đọi bước chân Phong Gia Mẫn không thay đổi, vẫn bước chầm chậm.

Ngay lúc cô bé vừa đến cửa phòng, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Phong Gia Mẫn hơi dừng bước chân, một người trẻ tuổi đi ra từ phòng cô.

“Aiz, Tiểu Mẫn đã về rồi à!” Mặt Phong Dân hiện lên vẻ vui mừng rất rõ, vốn chuẩn bị chạy đến bên người con gái nói cho cô bé về chuyện hôm nay, nhưng mà không biết nghĩ đến cái gì, do dự một hồi mới nói, “Kia cái gì, hôm nay trong nhà có khách đến, Tiểu Mẫn con đi thư phòng đọc sách đi, ba ba muốn nói một vài chuyện với khách.”

“Đã biết.” Phong Gia Mẫn lãnh đạm lên tiếng, ngẩng đầu nhìn Kiều Không một cái. Ý cười của Kiều Không càng sâu, độ cong khóe môi không hiểu sao lại có chút nguy hiểm.