Chương 7

Phong Nhất Tu là một thương nhân, là thương nhân rất có danh tiếng. Nhưng danh tiếng của y trong giới thượng lưu lại tốt ngoài dự đoán, không có tin tức yêu đương, cũng không lòng dạ hiểm độc gây ra án tử, càng không sử dụng thủ đoạn không chính đáng, là đối tượng mà người trong nghề hâm mộ và bội phục.

Cho dù năm nay y mới 27 tuổi, cũng nghiễm nhiên trở thành tấm gương của giới trẻ trong thành phố A.

Tuy nhân phẩm tốt, nhưng vận đào hoa của y thật sự có hơi yếu. Bởi vì đông đảo đối tượng tương thân liên tiếp xảy ra chuyện, rất nhiều tiểu thư cùng phu nhân hào môn đều nhịn không được bắt đầu hoài nghi Phong Nhất Tu có phải trời sinh có mệnh khắc thê. Thậm.chí có người lấy chuyện này bịa đặt bôi đen Phong Nhất Tu, nói thẳng y khắc thê mà phúc còn mỏng nữa, không tới năm.năm, nhà họ Phong ở trong tay y nhất định sẽ thua lỗ, mà người thân cận với y đểu sẽ gặp tai ương.

Diêu Tâm An lo lắng không phải chỗ nhà họ Phong có bị thua lỗ hay không, càng không phải việc người thân cận có thể gặp tai ương không. Trên danh nghĩ thì cậu ta và Phong Nhất Tu là quan hệ cấp trên cấp dưới, nhưng trên thực tế là bạn tốt rất nhiều năm, cho nên đối phương cả ngày bị lời đồn công kích tự nhiên là đều cậu không muốn thấy.

Nghe nói đại sư nổi danh ở thành phố A rất nhiều, có nên thỉnh một đại sư đến xem phong thủy cho Phong tổng, hay nhân duyên, tướng mạo, vân vân mây mây không? Trợ lí Diêu sau thời gian dài bị sự kiện không khoa học này ảnh hưởng hôm nay thoáng nảy ra ý tưởng.

Phong Nhất Tu không biết trợ lí của mình suy nghĩ cái gì, cho dù biết y cũng sẽ không để ý. Nhiều năm qua y cũng sắp quen rồi, khi nào vận đào hoa đột nhiên vượng thì coi chừng y còn không quen.

Hai người ngồi trong xe chờ tài xế lái xe, ánh mắt Phong Nhất Tu khẽ nhúc nhích, trong lúc vô tình nhìn thấy bóng dáng vội vàng bên ngoài cửa xe, không hiểu sao thân hình kia lại có chút quen thuộc. Thêm nữa trên vai đối phương lại có một con chim trong có vẻ không tầm thường, làm y cảm giác dường như trong ấn tượng của mình có một người như vậy.

Vốn y định nhìn kỹ xem, lại thấy tốc độ đi bộ của đối phương quá nhanh, bốn năm giây sau đã biến mất ở góc đường.

Hơi cau mày, Phong Nhất Tu xoa nhẹ tay mình, một màu đỏ tươi đẹp thoáng hiện, sắc màu kia lóa mắt lại mỹ lệ, nhưng lại không hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Bên kia đường phố, thấy sự kiện người phục vụ té ngã, mảnh vỡ ly cà phê làm bị thương người ta Kiều Không có hơi kinh ngạc, nhưng không đợi anh nói gì, Tĩnh Tĩnh đã nhảy ra kiếm độ tồn tại: “Ê này, Kiều Kiều, anh có thấy không? Thật luôn á, hiện tại lá gan nữ quỷ đều lớn như vậy hả? Dám xuất hiện giữa ban ngày thì thôi đi, lại còn ngang nhiên dám động thủ với người phàm, còn may là không chết người. Nếu không, chậc chậc.......”

Kiều Không không tiếp lời Tĩnh Tĩnh, tiếp tục bước nhanh về phía trước, trong lòng vẫn hồi tưởng lại người đàn ông vừa thấy kia.

Người nọ thoạt nhìn là tướng đoản mệnh, lại thêm nữ quỷ quấn thân, sao có thể sống bình an được như vậy? Theo lý thuyết, những người có tướng mạo như vậy đều sống không quá mười hai tuổi, được phúc khí tổ tiên che lấp chẳng qua cũng chỉ có thế sống đến thành niên mà thôi. Còn người nọ thoạt nhìn không giống như vừa thành niên.

Mấu chốt chính là, sao anh lại có cảm giác kì lạ là đàn ông kia có hơi quen mắt, giống như từng gặp ở đâu rồi vậy.

[Em gái này tôi đã từng gặp.]

Một chất giọng the thé nổ tung trong đầu Kiều Không, theo sau đó là một trận cười đáng sợ: “A ha ha, a ha ha ha ha, Kiều Kiều lúc nào rồi mà anh còn chơi cái kiểu kịch bản kiếp trước kiếp này hạ phàm báo ân chứ? Tào Tuyết Cần* thật sự muốn khóc á!”

Kiều Không mặt đầy sọc đen: “Sớm muộn gì tao cũng phải ném mày ra núi sâu rừng già, cho đến lúc mày thật sự phải im lặng!”

Tĩnh Tĩnh lại cười dài, chờ đến khi Kiều Không không phản ứng nữa nó mới an tĩnh lại.

11 giờ 20, Kiều Không thông qua kiểm tra của bảo vệ, lúc này mới thuận lợi tiến vào trong tiểu khu xa hoa nào đó ở trung tâm.thành phố.

Tiểu khu này mới xây mấy năm nay, giá nhà cao đến cao tít trên mây, thuộc về loại có tiền cũng không mua được đó, Kiều Không có tiền nhưng thật ra không định mua, chẳng qua vị khách đầu tiên trong tháng này của cậu vừa hay ở đây.

Tốc độ thang máy xuống dưới rất nhanh, Kiều Không chờ không lâu lắm, một người đi vào thang máy, chờ sau khi cửa thang máy đóng lại mới lấy từ trong túi ra một cái gương to cỡ bàn tay.

Gương thoạt nhìn không khác gì gương bình thường, nhưng sau lưng lại không giống, âm dương bát quái đồ cực kì dễ thấy, chỗ đồ mắt mà một đồ án không biết tên hơi phiếm đỏ, thoạt nhìn thần bí khó lường.

Gương nhỏ rất sạch sẽ, trên mặt kính chiếu ra dung nhanh tuấn tú lịch sự tao nhã của người trẻ tuổi, thật sự làm người ta thấy cảnh đẹp ý vui. Kiều Không chưa bao giờ chú ý sắc đẹp của bản thân rất cao, chỉ giơ gương lên sửa sửa tóc đen, để bản thân thoạt nhìn bình tĩnh hơn, không hiện vẻ hỗn độn hoảng loạn.

“Được được kính Thái Cực bát quái lấy ra dùng soi mặt, quá phí phạm của trời.” Tĩnh Tĩnh một bên vung cánh bảy màu trong thang máy một bên nói chuyện với Kiều Không, thoạt nhìn rất nhàm chán.

“Đợi lát nữa sẽ hữu dụng.” Kiều Không cong môi cười, người đẹp trẻ tuổi hiện trong gương lại lộ ra vài phần sắc đẹp yêu dị.

________

Tác giả có lời muốn nói: Câu nói [Muội muội này ta đã từng gặp.] là trong Hồng Lâu Mộng Giả Bảo Ngọc từng nói lúc mới gặp Lâm Đại Ngọc 2333.....

*Tào Tuyết Cần là tác giả của Hồng Lâu Mộng – Thạch Đầu Ký: Thần Anh hạ phàm đầu thai để trả nợ duyên kiếp trước sau đó trở lại kiếp đá.

.... MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO Việt Nam 🌷🌷