Chương 13

“A, sao lại…… Đột nhiên ổn rồi?”

“Thật sự không có chuyện gì?! Ôi ~ làm tôi sợ muốn chết làm tôi sợ muốn chết, chân tôi giờ vẫn còn nhũn ra!”

“Chết tiệt! Cái quái gì vậy, là tiểu khu cao cấp mà cơ sở vật chất kém vậy luôn? Điện thoại khẩn cấp cũng gọi không được, ông đây phải lập tức khiếu nại!”

……

Năm người họ nhanh như chớp chạy khỏi thang máy, vừa chạy vừa lải nhải phát tiết cảm xúc, Kiều Không lặng yên không tiếng động thu hồi lá bùa trên tay, trên mặt không lộ ra chút nóng nảy nào, chỉ hơi nheo mắt nhìn thoáng qua người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh.

“Tiên sinh, cậu không đi ra sao?” Người đàn ông cười với anh, trên mặt là nét ôn hòa lịch thiệp, cộng thêm nụ cười làm nổi bật diện mạo hoàn hảo của hắn.

“Tiên sinh anh cũng không đi ra?” Kiều Không không trả lời anh ta, theo đó hỏi lại một câu.

Người đàn ông thấp giọng cười hai tiếng, đôi mắt cong lên, có vẻ tâm tình rất tốt: “Thế tôi đi ra ngoài trước, cậu chú ý an toàn, có duyên gặp lại.”

Kiều Không chậm rãi gật đầu, nhìn theo người đàn ông rời đi, một lúc sau chờ đến khi bóng dáng người đàn ông biến mất, anh mới ra khỏi thang máy.

“Kiều kiều, anh có cảm thấy người này hơi kì lạ không á.” Tĩnh Tĩnh bay quanh Kiều Không, miệng nói không ngừng: “Thoạt nhìn thì rất đẹp trai rất dịu dàng, nhưng tui cứ cảm thấy khí chất không đúng, hơn nữa chuyện thang máy kia là thế nào? Trước đó không phải đang hỏng hả, rồi sao đột nhiên ổn luôn? Anh còn chưa có ra tay nữa! Đúng rồi, nói tới đây tui lại phải phàn nàn anh, lá bùa tuy rất quan trọng, anh tiếc dùng nhưng mạng sống cũng rất quý giá.....”

“Câm miệng đi.” Kiều Không tát một cái lên đầu nó, bị nó làm ồn đến mức không nhớ lúc trước mình đang suy nghĩ cái gì, chỉ có thể nói: “Dù sao cũng không thấy có tà khí hay hơi thở bất chính nào, hơn nữa cũng không liên quan tới tao, chúng ta nhanh về nhà.”

“Đã biết đã biết.” Tĩnh Tĩnh gian nan sống sót dưới bàn tay anh, lười tự bay, theo thường lệ đậu trên vai Kiều Không, “Nhanh về nhà, tui muốn ăn cơm Dực Dực làm.”

“Một con chim như mày ăn cái quỷ gì.” Kiều Không mỉa nó một câu, cũng không để người đàn ông kia trong lòng nữa, nhanh chóng theo nó trở về nhà.

“Ngươi một con chim ăn cái quỷ.” Kiều không phun tào nó một câu, không đem nam nhân kia để ở trong lòng, chạy nhanh mang theo nó trở về nhà.

Chỗ Kiều Không sống không được coi là trung tâm thành phố, nhưng ở gần đường vành đai, hơn nữa có thể thuê một căn hộ lớn có ba phòng ngủ hai phòng khách, ở khía cạnh nào đó cũng cho thấy Kiều Không cũng có chút tiền.

Cũng không đúng, không thể chỉ nói Kiều Không, phải là Kiều Không cùng Tùy Dực.

Khi Kiều Không về đến nhà thì không thấy ai, chẳng biết Tùy Dực đã đi đâu, chỉ có nồi cơm điện còn cháo ấm cùng với rau trong phòng bếp, trong tủ lạnh cũng có vài món đã được chuẩn bị sẵn.

“Ayy, Dực Dực tốt quá, nếu ổng mà là chim thì cả đời này của tui không phải ổng không cưới.” Tĩnh Tĩnh phành phạch cánh bắt đầu chuyên mục cầu cưới Tùy Dực hàng ngày.

Kiều Không liếc mắt đánh giá con chim này một cái, nhịn cười không được: “Trước không nói A Dực có bằng lòng hay không, lời này của mày có thể không đi qua tim*, mày xác định mày muốn cưới A Dực thật?” (*không thật lòng)

Không biết nghĩ đến cái gì, Tĩnh Tĩnh vừa nghe lời này của Kiều Không thì không hiểu sao rùng mình, do dự một hồi vẫn ưu thương thở dài một hơi: “Thôi thôi, tui là thụy thú, tui cần bảo trì sự thuần khiết và điềm lành của tui, xem ra duyên phận giữa tui với Dực Dực chỉ có thể để kiếp sau tiếp tục.”

Lý do này thật sự hoang đường, Kiều Không lười để ý nó, đóng cửa tủ lạnh lại rồi lập tức đi đến thư phòng. Căn hộ này có ba phòng ngủ hai phòng khách, phòng khách lớn rộng rãi, ánh mặt trời chiếu vào khiến người ta cảm thấy ấm áp thoải mái, đối với hai người trẻ tuổi độc thân quả thật không gì thích hợp với bọn họ hơn.

Thư phòng luôn là chỗ của Kiều Không, đây là do hai người ngầm thừa nhận, chủ yếu là phòng của Tùy Dực cũng đủ lớn, hoàn toàn đủ chỗ để đồ của hắn, vì vậy phòng ốc cứ vậy mà chia.

Trong thư phòng trừ nguyên mặt tường toàn sách, thứ khiến người ta chú ý nhất chính là đồ vật bày biện trên chiếc bàn dài kia. Không phải tài liệu không phải sách vở cũng không phải món đồ gì thú vị, ngược lại là một đống đồ người thường nhìn không hiểu, nhưng nếu là người trong nghề thấy, nhất định sẽ vô cùng ngạc nhiên.

Chu sa Xích Diễm trăm năm, lá bùa độc môn của Trương thị, la bàn âm dương, kiếm càn khôn.......

Tất cả vật phẩm đều là thứ quý trọng hiếm thấy, một người có một hoặc hai cái thì không có gì hiếm lạ, hiếm lạ chính là có thể có nhiều như vậy. Rốt cuộc dựa vào giá tiền lưu thông hiện tại mà xét, mỗi một món có thể có giá lên đến mười vạn.

Kiều Không lấy Thái Cực bát quái kính trong túi ra tùy ý đặt trên bàn, đầu tiên xác định trong phòng không thiếu thứ gì mới an tâm thay áo khoác đi vào phòng tắm.

Nửa tiếng sau, Kiều Không tắm gội xong niêm thanh tâm chú mấy lần, đốt ba cây nhang về hướng Tây Bắc sau đó lạy ba lạy. Lúc này anh mới ngồi xuống bên bàn làm việc, hít một hơi thật sâu vào đan điền, ngưng thần đề bút bắt đầu nghiêm túc…… Vẽ bùa!

Toàn bộ quá trình không phát ra bất cứ âm thanh gì, ngay cả Tĩnh Tĩnh lén lút đi theo vào cũng hiếm thấy bảo trì an tĩnh tuyệt đối. Khi nào có thể quậy khi nào cần phải im miệng, trong lòng một người một chim đều có chừng mực.

Đợi khi Kiều Không vẽ xong lá bùa đã là hai tiếng sau, vẽ bùa cần tập trung tinh lực và hơi thở cao độ, dù chỉ sai một lỗi nhỏ cũng sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả của bùa chú, nhẹ thì không có hiệu quả nặng thì phản phệ.

Kiều Không chuyện nghiệp vẽ bùa mười sáu năm, đã sớm thuần thục chuyện này, gần đây nhất bùa vẽ đều trung đẳng, với anh mà nói cũng không phải chuyện quá khó khăn, tất nhiên nhẹ nhàng.

Thu thập một ít thứ khác, nhìn rồi nhìn viết lại viết, lúc trời tối Tùy Dực còn chưa trở về, Kiều Không không yên tâm về hắn liền tay trái cầm la bàn bát quái, tay phải thủ pháp vài cái.

Nửa phút sau anh bất đắc dĩ cười: “Sao chổi cản đường, phúc tinh thoái nhượng, A Dực lại sắp gặp xui xẻo.”

Tĩnh Tĩnh không tốt bụng cười to cạc cạc: “Dực Dực có lúc nào không xui vậy? Không xui không phải Dực Dực, dù sao phúc vận đời này của ổng sâu đậm còn có công đức trong người, không cần lo an toàn sinh mệnh, gặp chút chuyện xui cũng tốt, bằng không phước báo quá sâu ngược lại sẽ thương tổn gốc rễ.”

Đạo lý này Kiều Không cũng hiểu, tựa như tuệ cực tất thương, thông minh quá ngược lại sẽ chịu tổn thương, giống như Tùy Dực khá tốt.

Đèn trong phòng khách không bật, Kiều Không lười đi mở, liền cứ vậy sờ soạng trong bóng đêm nặng nề quơ lấy điện thoại trên bàn, màn hình vừa mới bị anh mở lên, tiếng âm báo tin nhắn đến vang lên leng keng.

Trên đó là tin nhắn ngân hàng gửi đến nhắc nhở Kiều Không nhận được khoảng tiền bốn vạn. Tin tức này làm Kiều Không cong khóe mộ: “Ôi, thu được vốn gốc còn lời thêm một bút, ngày mai phải cho A Dực ăn ngon một xíu.”

Tĩnh Tĩnh nhìn qua: “Tui cũng muốn ăn ngon!”

Kiều Không vỗ trán nó, mang con chim này về phòng nghỉ ngơi.