“Tà khí, thu!” Vừa dứt lời, Kiều Không đột nhiên thu tay hoàn thành nét bút cuối cùng, lá bùa mà Phong Gia Mẫn có kéo thế nào cũng không kéo được cũng bị gỡ xuống. Lá bùa kia vừa được anh gỡ xuống, Phong Gia Mẫn liền trợn mắt hôn mê bất tỉnh, cũng may Phong Dân đứng kế bên cô bé vừa hay đỡ được.
Phong Dân vừa định nói chuyện, lá bùa nằm trong lòng bàn tay Kiều Không chỉ thoáng một cái không lửa tự cháy, làn khói lượn nhẹ rồi tiêu tán, toàn bộ quá trình không phát ra bất cứ âm thanh nào, đến mùi hương cũng không có.
Đôi mắt Phong Dân trừng lớn, lời muốn nói đột nhiên kẹt ở cổ nói không nên lời, sự việc liên tiếp đã khiến ông không biết nên làm gì.
Là tiếp tục tin tưởng khoa học hay là tiếp thu việc không khoa học này? Tam quan ông....hình như nát rồi.
“Được rồi, không thành vấn đề nữa.” Kiều Không vỗ vỗ tay, xác định trên tay không còn bụi tro của lá bùa và khí pháo hoa mới lấy điện thoại từ túi ra, vừa nhìn tin tức của mình vừa nói:
"Phong tiên sinh, tôi làm việc luôn yết giá rõ ràng, phí lên sân một vạn, bùa trừ tà năm ngàn, động tay vẽ bùa ba ngàn, động tay trừ tà hai ngàn, tổng cộng hai vạn. Con người tôi tương đối quy củ, không mặc cả cũng không thế chấp, chỉ nhận nhân dân tệ yêu dấu, ngài coi ngài chuyển qua thẻ của tôi hay là chuyển khoản qua Alipay hoặc Wechat? Tôi không thích thu tiền mặt lắm, bởi vì cứ cảm thấy nó hơi tục khí.”
Phong Dân còn chưa tiếp thu xong chuyện mình vừa mới nhìn thấy liền bị mấy lời nói liên tiếp của Kiều Không làm cho choáng váng. Vị Kiều đại sư này thật sự có hơi.... Khó diễn tả bằng lời.
Bất quá yêu cầu cuối cùng kia cũng khiến ông không có sức phàn nàn.
“Kiều đại sư ngài xem, không phải tôi không muốn trả tiền cho ngài, rốt cuộc tôi cũng không thiếu chút tiền ấy, chỉ là.....” Phong Dân nhìn con gái đang nằm trong lòng mình, vẫn sầu muộn, “Tôi cũng không thể xác định hiện tại Tiểu Mẫn như thế nào, ngài nói nếu tà khí không tan hết, còn quay trở lại thì làm sao bây giờ?”
Kiều Không thu điện thoại, cũng không cảm thấy yêu cầu của ông thế nào, chỉ là lại lấy Thái Cực bát quái kính ra chiếu vào Phong Gia Mẫn: “Ông tự lại đây xem.”
Phong Dân thuận thế lại xem, Phong Gia Mẫn trong gương thoạt nhìn giống như người bình thường, không nói đến khí đen gì đó, cả trên trán cũng không có dấu vết gì.
Hóa ra thật sự tốt rồi!
“Vậy sau này Tiểu Mẫn cũng sẽ không có tà khí lại nữa?” Phong Dân vội truy vấn, bức thiết hy vọng có được đáp án khẳng định từ chỗ Kiều Không.
Nhưng Kiều Không lại lắc đầu: “Tôi chỉ trừ tà cho cô bé mà thôi, cũng không bảo đảm cô bé một đời không bị tà khí quấy nhiễu, hơn nữa loại chuyện giống như này không đảm bảo được. Bởi vì cho dù không có ngoại giới quấy nhiễu, một khi nhân tâm thay đổi vẫn sẽ nảy sinh tà khí hắc ám. Dù sao hiện tại con bé không có việc gì, nếu ông không yên tâm thì chờ con bé tỉnh lại rồi quan sát lần nữa, xác định đã ổn thì mới chuyển tiền cho tôi cũng được.”
Phong Dân nghe vậy vẫn hơi chần chờ, cũng không phải cảm thấy Kiều Không không có bản lĩnh, chỉ là vẫn còn lo lắng cho Phong Gia Mẫn thôi.
“Đúng rồi, lại nói cho ông vài câu.” Kiều Không cất điện thoại, cười khẽ nhìn Phong Gia Mẫn đã ngất xỉu, “Tà khí của con bé không phải vì làm chuyện ác mà có, chỉ là tâm tư quá sâu cộng thêm thật sự dính có chút dính líu đến thứ không sạch sẽ. Ngọn nguồn của thứ đó không ở nơi này, chẳng qua tà khí trên người con bé cũng đã bị tôi thanh trừ, cho nên điều ông cần phải chú ý là tâm tư của cô nhóc.”
“Cô gái nhỏ thích màu đen thích Loli Gothic thích thế giới giả tưởng cũng không có gì, đây không phải nguồn cơn tà ác, thứ cô bé thiếu nhất thật ra chính là người bầu bạn. Phong tiên sinh thường đi công tác không có thời gian bên cô bé, mẹ cô bé cũng không ở bên, lại thêm Phong Gia Mẫn đang trong tuổi dậy thì, tự nhiên suy nghĩ quá nhiều, mới có thể bị tà khí ăn mòn khiến tính tình biến hóa quá nhanh.”
“Là thế sao?” Phong Dân tiêu hóa một lát mới nặng nề thở dài, Kiều Không thấy ông vẫn còn hơi loạn, chỉ thêm Wechat với ông liền rời khỏi 1904.
Mỗi nhà mỗi cảnh, đáng thương lòng cha mẹ trong thiên hạ. Kiều không nhịn không được cảm thán, sau đó chậm rãi vào thang máy, khi anh vào thì bên trong đã có sáu người.
Thang máy đi từ tầng mười chín xuống tầng mười, mọi người đều làm chuyện của mình, Kiều Không cũng đứng trong một góc lên kế hoạch công việc tương lai cho mấy ngày tới, không chờ anh suy nghĩ xong, bên tai đột nhiên vang lên tiếng ầm rất lớn, thang máʏ яυиɠ lắc kịch liệt vài cái, ánh đèn cũng vụt tắt.
Biến cố tới quá nhanh, thỉnh thoảng có vài tiếng răng rắc rầm rầm quái dị vang lên, vài người trong thang máy đều luống cuống, người nhát gan đã nhịn không được hoảng hốt la hét, còn có người tự dọa mình đến nỗi hô hấp khó khăn ngất xỉu.
Kiều Không nhíu mày, vừa định gọi điện thoại khẩn cấp của thang máy, một người đàn ông bên cạnh anh đã nhanh hơn một bước, đáng tiếc dướng như có vấn đề rất lớn, vậy mà điện thoại lại gọi không được.
Hoàn cảnh u ám dễ nảy sinh cảm xúc tiêu cực cực đoan nhất, nhiều người càng như thế, vài giây trước thang máy lại rung lắc rất nhiều lần, thậm chí trong nháy mắt có cảm giác tốc độ rơi xuống tăng lên, tình huống này có hơi khủng bố, Kiều Không dần nghe thấy tiếng khóc thút thít.
Thang máʏ яυиɠ lắc một hồi lại ngừng lại, đến lúc này cảm xúc áp lực của mọi người tựa hồ lại càng cao hơn, cho dù là nam hay nữ, tất cả đều run sợ trong lòng.
Lúc này Kiều Không dựa vào vách thang máy thở dài một cách sâu kín, do dự một hồi vẫn vói vào túi lấy lá bùa ra.
Tuy rằng bùa này không tính là quý, nhưng đầu tư mà không thu được vốn cứ khiến anh thấy khó chịu trong lòng, thật là mệt, không duyên cớ lãng phí một lá bùa, vừa rồi nên thu Phong Dân thêm chút phí vất vả mới đúng!
Trong lòng nghĩ là thế, tay phải Kiều Không vừa mới cầm lá bùa chuẩn bị niệm chú, trong thang máy đột nhiên sáng lên. Thang máy vừa rồi còn trục trặc trong chốc lát đã bình thường trở lại, máy điều hòa thổi nhè nhẹ, khiến mấy người sống lưng vốn đã lạnh run bất giác rùng mình.
Kiều Không đi trước nhìn, đèn sáng hiển thị đây là tầng một.