Bữa cơm trưa trôi qua rất nhanh, hôm nay cha con nhà họ Phong không có công việc cũng không có tiết học cho nên thật ra Kiều Không có thời gian một buổi chiều để xử lý chuyện của Phong Gia Mẫn.
Phong Dân đang dọn dẹp phòng bếp, trong phòng khách Phong Gia Mẫn cùng Kiều Không đã có dấu hiệu đối đầu.
“Ăn cũng ăn xong rồi, anh còn chưa đi hả?” Cô nhóc ngẩng đầu trừng đôi mắt to căm tức nhìn Kiều Không.
Kiều Không bình tĩnh nhìn cô bé một cái, tiếp tục nhàn nhã ăn miếng kiwi.
Kỳ thật từ đầu Phong Dân đã mơ hồ cảm thấy Kiều Không không đáng tin cậy, rốt cuộc anh thật sự quá trẻ, thoạt nhìn như sinh viên vừa mới tốt nghiệp. Tuy rằng sau đó ông hơi thay đổi cái nhìn với Kiều Không nhưng sau bữa cơm này ông lại có chút dao động.
Người này chắc không phải thần côn chuyên đi lừa đảo thật chứ?
Đợi Kiều Không chậm rãi ăn xong mâm kiwi, Phong Dân đã nảy sinh sự hoài nghi với anh, hơn nữa còn có dấu hiệu kéo Phong Gia Mẫn ra sau bảo vệ, dáng vẻ như sợ Kiều Không gây bất lợi với con gái ông.
Kiều Không vỗ vỗ tay, rốt cuộc ăn uống no đủ đứng lên chuẩn bị làm việc.
“Tâm an lạc, trí tuệ minh mẫn, đạo quang hộ thân, khí tức trường tồn.....Ngô phụng Thái Thượng Lão Quân, cấp tốc nghe lệnh.” Kiều Không thấp giọng đọc chú ngữ, một lá bùa màu vàng nhạt đột nhiên bay ra từ sau lưng anh, gần như chỉ trong nháy mắt dán lên trán Phong Gia Mẫn.
“Thứ gì đây?!” Phong Gia Mẫn sửng sốt, lập tức cầm tấm bùa chuẩn bị xé xuống, nhưng kì lạ là lá bùa kia lại dán chặt trên trán, dù cô bé có cố gắng thế nào thì cũng không thể di chuyển được nó.
Phong Dân cũng ngây ra, sao lại thế này, vậy là làm phép xong rồi? Bất quá có hơi đột ngột, hơn nữa.... Đơn giản như vậy hả?
“Anh làm cái quỷ gì thế!” Phong Gia Mẫn tức không chịu được dậm chân, “Đừng có ra vẻ, anh cho rằng tôi không biết mấy tên gọi là thiên sư huyền sư mấy anh rốt cuộc là gì sao? Tất cả đều là kẻ lừa đảo, chờ tôi vạch trần mấy trò xiếc của anh!”
“Đừng lộn xộn.” Kiều Không chậm rãi đi đến cạnh cô bé, khuôn mặt đạm nhiên ấm áp lúc đầu nháy mắt khí thế đã sắc bén vô cùng.
“Lá bùa này mang linh lực của tôi, người thường không xé xuống được.” Kiều Không vỗ một cái bốp lên trán cô nhóc, cái trán Phong Gia Mẫn nhanh chóng đỏ lên một mảng, vết đỏ xuất hiện trên gương mặt trắng noãn xinh đẹp của cô nhóc khiến người ta nhìn mà đau lòng.
Phong Dân tất nhiên cũng thế, tay run không biết nên làm cái gì bây giờ, “Ấy, ấy, Kiều tiên sinh cậu đừng đánh con bé mà.”
“Không đánh con bé sao bức được tà khí trong người nó ra?” Ánh mắt Kiều Không lạnh lùng, lấy Thái Cực bát quái kính nho nhỏ từ trong túi áo gió ra chiếu vào Phong Gia Mẫn, “Tự ông qua xem đi.”
Phong Dân nghe vậy liền chạy nhanh đến nhìn vào chiếc gương bên cạnh Phong Gia Mẫn kia. Con gái ông vẫn có dáng vẻ như thường ngày ở trong gương lại bị khí đen quấn quanh thân, khí đen quấn quanh cô bé một cách bất quy tắc, nhưng lá bùa màu vàng trên trán Phong Gia Mẫn lại dần dần tụ khí đen lại với nhau.
Rất nhanh, khí đen ngưng tụ đến trán Phong Gia Mẫn, thật ra trán cô bé lúc này không hề đỏ, chẳng qua trong gương đã biến thành màu đen như mực.
“Thứ này, đây là cái gì?” Lòng Phong Dân kinh hãi, sao lại có khí đen?
“Là tà khí.” Ngón tay Kiều Không điểm nhẹ lá bùa, chậm rãi vẽ phù chú vào hư không, “Chính là thứ các người cho là không sạch sẽ, cũng do thứ này ảnh hưởng lâu dài đến con gái ông, khiến tinh thần con bé sa sút tối tăm, dần thích đồ vật phong cách hắc ám. Nếu không tiêu trừ tà khí cho cô bé, thời gian lâu dần, tất thành họa lớn.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Phong Dân lập tức bối rối, “Kiều đại sư nếu ngài có thể nhìn thấy tà khí, còn có lá bùa lợi hại như vậy, nhất định có cách giải quyết! Ngài nhất định phải giúp Tiểu Mẫn! Chỉ cần ngài có thể giải quyết, tôi làm cái gì cũng được!”
Phong Gia Mẫn lập tức giẫy giụa, cao giọng nói: “Ba đừng nghe anh ta nói bậy, cái gì mà khí đen tà khí chứ, sao con không thấy? Cái tờ giấy này cũng là giả, trên thế giới này làm gì có quỷ quái gì. Nhất định là do anh ta tác quái!”
“Không không không, cái này em nói sai rồi.” Kiều Không nhàn nhã vẽ bùa, trên mặt vẫn vẻ đạm nhiên, “Tin tưởng vào khoa học thì không có vấn đề gì hết, nhưng quái lực loạn thần ít nhiều gì cũng phải biết một chút, rốt cuộc cũng có một số việc khoa học không có cách giải thích. Hơn nữa, kiến thức chuyên môn cho anh biết rằng, thế giới này do các loại vật chất tạo thành, nhưng ngoài những vật chất này, còn có những thứ phi vật chất tồn tại độc lập.”
“Cô nhóc à, phải học cho tốt, tương lai nhóc còn dài lắm!”