“Phong tiên sinh, giữa trưa khi nào ăn cơm vậy?” Kiều Không nhìn dòng xe cộ bên ngoài phía dưới cửa sổ, đột nhiên lại quay đầu nói với Phong Dân một câu chẳng có quan hệ gì với đề tài lúc trước.
“A?” Phong Dân ngây ngẩn cả ngưởi, lầm bầm nói, “Ăn cơm? Ngài muốn ăn cơm?”
“Đương nhiên cần.” Kiều Không cười cười, dùng câu trả lời rất bình dân, “Tôi cũng là người phàm, tất nhiên cũng cần ăn ngũ cốc uống trăm thủy, sao có thể không ăn cơm? Không ăn cơm liền không có tinh thần cùng sức lực, đại não không được cung cấp chất dinh dưỡng cùng năng lượng tương ứng, tự nhiên không cách nào vận hành bình thường, kì thật vẫn có ảnh hưởng rất lớn với tôi.”
Phong Dân bị nghẹn một cái, vài giây sau mới phản ứng lại: “Được được, tôi đi nấu cơm ngay, Kiều tiên sinh ngài ngồi chờ một lát.”
Tuy nói địa vị Phong Dân trong công ty không thấp, quanh năm suốt tháng không có bao nhiêu thời gian ở nhà nhưng tay nghề nấu ăn lại tốt đến không có gì để chê.
Chẳng qua mấy cái này đều không quan trọng, quan trọng là, Kiều Không này không phải tới xem cho con gái ông sao? Sao đột nhiên đòi ăn cơm, như thế thật sự không thành vấn đề sao?
Lòng mang đầy nghi vấn, Phong Dân mang theo Kiều Không ra khỏi phòng Phong Gia Mẫn, để Kiều Không ngồi trên sô pha phòng khách xem TV mới xoay người vào phòng bếp chuẩn bị nấu cơm.
Kiều Không ngồi trên sô pha thoải mái gác chân, TV đang phát một gameshow không có ý nghĩa gì, nhưng Kiều Không lại hứng thú vô vàn ngồi xem, có lúc còn lộ ra nụ cười rõ ràng.
“Ui, Kiều Kiều, sao anh còn ở lại ăn cơm vậy? Nhanh chữa khỏi cho con gái nhà người ta rồi chúng ta về nhà nha!” Tĩnh Tĩnh luôn ngồi trên vai Kiều Không, lúc này lại vùng vẫy đậu trên bàn trà.
“Có thể ăn ké bữa cơm là chuyện tốt bao nhiêu, nếu tao bỏ lỡ thì đến Tổ sư gia cũng không tha thứ cho tao.” Kiều Không lười biếng nói chuyện với Tĩnh Tĩnh, câu tiếp theo còn chưa nói ra thì từng tiếng bước chân truyền đến từ nơi xa.
Rốt cuộc cũng tới, Kiều Không cong môi, đôi mắt đột nhiên lóe lên.
Lúc này Phong Gia Mẫn đã thay váy, tuy vẫn là một thân đỏ đen nhưng ít ra so với váy áo quái dị kia thì thuận mắt hơn rất nhiều.
“Anh chính là thần côn kia?” Trong mắt Phong Gia Mẫn hiện rõ sự khinh thường chán ghét, “Thoạt nhìn tuổi cũng còn trẻ nhân mô cẩu dạng*, không ra ngoài tìm một việc đúng đắn để làm mà lại làm chuyện gạt người này?”
Ý, mồm miệng cô nhóc cũng rất lanh lợi logic cũng rõ ràng lắm nha. Kiều Không không hề tức giận, ngược lại cầm một quả táo trong mâm trái cây trên bàn đưa cô bé: “Công việc không phân đắt rẻ sang hèn, đã thời đại này rồi em còn nghĩ “tất cả toàn thứ hạ phẩm, duy chỉ có đọc sách cao sang” sao? Dù sao cũng đều là nuôi gia đình cả thôi. Nè, ăn táo không? Thời điểm kiểu này mà ăn táo cũng không tồi đâu.”
Phong Gia Mẫn lại vươn tay tát rớt quả táo trên tay Kiều Không xuống đất, đè nặng giọng tức giận nói: “Đừng tưởng rằng anh có thể lừa được tôi, ba tôi phong kiến mê tín chứ tôi là người thuộc thuyết vô thần, thế gian này không có yêu ma quỷ quái, anh đến từ đâu thì nhanh cút về đó đi!”
“Lửa giận của cô nhóc có hơi lớn nha.” Kiều Không lười nhác thu hồi bàn tay đặt ra sau đầu, tiếp tục nhìn tiết mục nhàm chán kia, “Muốn anh bóc cho em mấy thang thuốc không, cây kim ngân, hoàng liên, hoa cúc linh tinh dù sao cũng đều là trung dược, không có kí©h thí©ɧ tố còn dưỡng thân.”
“A.” Phong Gia Mẫn trào phúng nhìn anh, “Hiện giờ đạo sĩ thần côn còn muốn kiêm chức trung y? Kỹ nhiều người choáng ngợp đấy ông anh à.”
Kiều Không không nhịn được cười, ha, cô nhóc này rất thú vị.
Giao phong giữa hai người đến đây tạm hạ màn, Phong Gia Mẫn thấy không đuổi Kiều Không đi được thì dứt khoát ngồi trên một ghế sô phá khác xem điện thoại. Kiều Không vừa xem TV vừa thưởng thức Thái Cực bát quái kính trong tay, ánh mắt thâm thúy.
12 giờ 40, Phong Dân đã làm xong cơm trưa, một mình bày biện đồ ăn lên trên bàn cơm. Kiều Không cùng Phong Gia Mẫn rửa tay xong ra tới, vẻ đương nhiên không coi ai ra gì ngồi vào bàn ăn, ông tự dưng sinh ra một cảm giác quái dị.
Không phải ông nuôi trúng hai nhóc tổ tông rồi đấy chứ?
Tuyệt đối là vậy!
Ba người ngồi xuống ăn cơm, Phong Gia Mẫn rũ mắt an tĩnh dùng đũa chọc vào chén cơm, Kiều Không không khách sáo chút nào, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, hứng khởi lên còn cùng Phong Dân nói chuyện trên trời dưới đất.
“Ừm, lâu vậy rồi cũng chưa thấy trong nhà có người khác, phu nhân của Phong tiên sinh đâu?”
Phong Dân lắc đầu, ngôn ngữ hơi chua xót: “Người yêu của tôi đã qua đời năm năm trước, suy xét đến cảm nhận của Tiểu Mẫn, tôi vẫn không tái hôn. Ngày thường cũng chỉ có dì của công ty dọn dẹp cử đến quét dọn làm việc nhà gì đó.”
“Vậy à, ngại quá ngại quá.” Kiều Không mặt nghiêm túc tạ lỗi, “Là tôi đường đột, xin lỗi.”
“Không sao.” Phong Dân cũng không để ý, tiếp tục gắp đồ ăn cho Phong Gia Mẫn, tuy con gái cục cưng nhà ông cơ bản không nói chuyện với ông mà cũng không ăn đồ ông gắp cho.
“Lúc trước tôi đã nghe nói Phong tiên sinh là người thành đạt, hôm nay vừa thấy quả nhiên là thế, thật khiến tôi hâm mộ.” Kiều Không cười tủm tỉm nói một câu.
Phong Dân không biết rốt cuộc anh có ý gì nhưng cũng nói theo: “Kiều tiên sinh nói đùa, tôi thì tính là người thành đạt gì, cũng chỉ là kiếm ăn mà thôi. Mồi ngày vội tới tội lui cũng không vội ra thành tựu bao lớn.”
“Haiz, Phong tiên sinh khiêm tốn rồi.” Kiều Không xua tay, “Chẳng qua ngài bận như vậy, bình thường cũng không có nhiều thời gian ở nhà nhỉ?”
“Thật vậy.” Phong Dân gật đầu, “Một tuần chỉ có thể ở nhà một ngày, còn lại đa số thời gian đều dùng để đi công tác, ngay cả Tiểu Mẫn cũng uất ức đến ở trong trường. Haiz... Nếu mà mẹ con bé còn thì......”
“Nói xong chưa!” Phong Gia Mẫn vốn đang an tĩnh ăn cơm đột nhiên chụp đôi đũa xuống bàn, trên mặt hiện rõ vài phần tức giận, “Ăn ngủ không nói, còn để người khác ăn cơm không!”
Đột nhiên bị ngắt lời Phong Dân sửng sốt vài giây, sau khi phản ứng lại thì không khỏi hơi xấu hổ: “Tiểu Mẫn, sao tự nhiên lại tức giận, khách còn ở đây phải có lễ phép biết không?”
Phong Gia Mẫn mặt lạnh không nói chuyện, cơm cũng không ăn nữa, bỏ đũa xuống trực tiếp đến phòng khách chơi điện thoại.