Chương 49: Trận chiến của xác chết – P1

Nhưng dù là như vậy, tay phải của Bạch Tử Cống vẫn nắm chặt thanh kiếm Kinh Trập.

“Haha, ta đã nói, sẽ hút cạn máu ngươi, bắt lấy linh hồn ngươi, để ngươi chịu hết những hình phạt tàn khốc nhất thế gian, ta xưa nay nói là làm.”

Thi Hồn cười tàn nhẫn, đi đến trước mặt Bạch Tử Cống, đưa tay định tóm lấy anh ta.

Lúc này, Diệp Thanh Vân bắn một phát súng trúng vào đầu Thi Hồn, nhưng viên đạn đối với Thi Hồn mà nói, chẳng khác nào viên đá nhỏ, bắn trúng người không đau không ngứa.

“Ta gϊếŧ hắn trước, rồi sẽ tính sổ với ngươi.”

Thi Hồn liếc xéo Diệp Thanh Vân một cái, sau đó không thèm để ý đến anh ta nữa, một người không biết đạo pháp, đối với hắn không tạo thành uy hϊếp.

"Phanh! Phanh! Phanh!"

Diệp Thanh Vân gầm lên, bắn hết đạn trong súng nhưng cũng không thể ngăn cản được Thi Quỷ, dù chỉ là một bước nhỏ.

Nhìn Thi Quỷ tóm lấy mình, lộ ra chiếc răng nanh sắc bén, cắn về phía cổ mình, Bạch Tử Cống trong lòng chợt u ám.

"Như vậy là hết rồi sao? Ta sẽ chết như vậy sao?"

"Sư phụ, sư bá, còn sư thúc chưa tìm thấy, cuộc đời này của ta, cứ vậy mà kết thúc sao?"

Ngay lúc răng nanh của Thi Quỷ sắp cắn xuống, bên tai Bạch Tử Cống đột nhiên vang lên tiếng của Diệp Thanh Vân.

"Lão Bạch!"

Bạch Tử Cống quay đầu, liền thấy Diệp Thanh Vân lao đến, muốn cứu mình nhưng cuối cùng lại bị Thi Quỷ vung một chưởng đánh bay ra ngoài.

Máu tươi đỏ thẫm từ miệng Diệp Thanh Vân phun ra, có vài giọt còn rơi lên mặt Bạch Tử Cống.

Bịch một tiếng, Diệp Thanh Vân ngã xuống đất, không bò dậy nổi.

Khoảnh khắc đó, Bạch Tử Cống chỉ cảm thấy một luồng cảm xúc bạo ngược từ sâu thẳm trong lòng thức tỉnh, lan tràn khắp cơ thể.

Đôi mắt của hắn, trong nháy mắt biến thành một màu đỏ như máu.

Một luồng áp lực vô hình cực mạnh từ trên người Bạch Tử Cống tỏa ra, như Thái Sơn áp đỉnh, trực tiếp đè ép Thi Quỷ xuống đất.

"Điều này không thể nào!"

Bị đè dưới đất, Thi Quỷ kinh hãi kêu lên.

"Luồng áp lực này còn mạnh hơn cả thời kỳ đỉnh phong của ta, sao có thể xuất hiện trên một pháp sư thất phẩm?"

Lúc này, đôi mắt đỏ như máu của Bạch Tử Cống lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thi Quỷ bị áp chế dưới đất.

Bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, toàn thân Thi Quỷ lập tức dựng đứng từng sợi lông tơ, trong lòng tràn ngập cảm giác lạnh lẽo.

Giọng nói lạnh như băng từ miệng Bạch Tử Cống vang lên.

Phụt một tiếng, trong hố mộ không xa đột nhiên bốc lên một đốm lửa.