Chương 45: Chiến Thi Khôi – P1

Kiếm tiền đồng lóe lên ánh sáng xanh, trực tiếp đâm thẳng về phía cổ của thi quỷ, không hề chùn bước.

Kiếm tiền đồng thành công đâm trúng cổ thi quỷ, nhưng chỉ kịp xuyên qua lớp da ngoài thì đã bị thi quỷ chặn lại.

Thi quỷ nắm lấy cánh tay của Bạch Tử Cống, vì bị thương mà lạnh lùng nói:

“Con sâu cái kiến, các ngươi đã thành công chọc giận ta rồi!”

“Vậy sao? Vậy điểm sôi của ngươi cũng quá thấp rồi đấy.”

“Tiếp chiêu đi!”

Bạch Tử Cống cười lạnh, tay trái kết pháp quyết, tay phải buông lỏng, miệng lớn tiếng niệm chú.

Lập tức, cả thanh kiếm tiền đồng hóa thành một trăm linh tám đồng tiền, tản ra trong không trung, theo lệnh của Bạch Tử Cống, bắn thẳng về phía thi quỷ.

Những đồng tiền này đều là tiền cổ, đã qua tay rất nhiều người, trên đó tràn đầy dương khí, vốn dĩ có thể đối phó với quỷ quái.

Thêm vào đó là hương hỏa cúng dường trước tượng Tam Thanh Tổ Sư, có thể nói khoảnh khắc kiếm tiền đồng phân giải, sức mạnh bùng phát ra vô cùng to lớn.

Trong khoảng cách gần như vậy, bộ giáp sắt của thi quỷ hoàn toàn không thể ngăn cản những đồng tiền bắn tới, bị bắn cho rách nát tả tơi.

Đồng tiền xuyên qua áo giáp, trực tiếp cắm vào cơ thể thi quỷ, có vài đồng tiền còn để lại những vết bỏng sâu trên mặt nó.

Thi quỷ đau đớn gào thét, buông tay đang nắm lấy cánh tay của Bạch Tử Cống ra, ôm mặt che chắn.

Vừa được tự do, Bạch Tử Cống lập tức quay người bỏ chạy.

Hắn không hề nghĩ rằng chỉ bằng chiêu này đã có thể gϊếŧ chết thi quỷ mắt xanh.

Thực tế, nếu không phải đến lúc vạn bất đắc dĩ, Bạch Tử Cống cũng không muốn giải tán kiếm tiền đồng, bởi vì sau đó, hắn sẽ không còn vũ khí nào nữa.

Nhưng trong tình huống vừa rồi, nếu không ra tay trước để kéo giãn khoảng cách với thi quỷ, thì có lẽ giây tiếp theo hắn sẽ bị gϊếŧ chết.

Dù sao, thi quỷ cho dù sắp cạn kiệt sinh khí, thì bản chất vẫn là thi quỷ mắt xanh.

Bạch Tử Cống mới chạy chưa được hai bước, phía sau đã truyền đến một luồng kình phong sắc bén.

Ngay sau đó, hắn chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh cực lớn đánh vào lưng, cả người lập tức bay ra ngoài, bay xa năm sáu mét, rồi ngã sấp xuống đất.

Khi đứng dậy, cổ họng hắn nghẹn ngào, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

“Lão Bạch, cậu không sao chứ?”

Thấy Bạch Tử Cống phun máu, Diệp Thanh Vân lập tức chạy tới đỡ lấy hắn.

“Khụ khụ khụ...”

Bạch Tử Cống ho khan mấy tiếng, đẩy tay Diệp Thanh Vân ra, nói:

“Vẫn chưa chết được.”