Lúc này dù Phạm Xuyên có kinh nghiệm chiến đấu từ kiếp trước, nhưng khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả thật sự cũng không vừa, ra đòn liên tục và có độ chính xác cao giống như một đại sư võ đạo thực thụ khiến Phạm Xuyên chật vật không chịu nổi.
Thế nhưng thân hình Phạm Xuyên như khỉ đột uốn éo nhanh nhẹn tránh né những cú đạp liên tục của khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả.
Bỗng nhiên Phạm Xuyên chống tay nhào lộn một vòng lấy thế dậm chân phi lên cao.
Hắn ở trên không, chắp tay thành quyền giống như cự chùy hung hăng nện xuống đầu khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả.
Nhìn thấy Phạm Xuyên bổ quyền, khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả dùng hai tay đỡ lấy.
Bốp
Cú bổ như búa thần nện xuống, mang theo toàn bộ khí lực Phạm Xuyên dồn vào.
Rắc
Cánh tay khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả xuất hiện vết nứt, thấy vậy Phạm Xuyên tiếp đất lao lên vung quyền đấm tới tấp.
Khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả tuy bị nứt một cánh tay nhưng vẫn không hề hấn gì.
Nó cũng nhanh nhẹn không kém Phạm Xuyên, liên tục lách người tránh đòn và phản công.
Hai bên hung hăng đối bính như hai kẻ thù truyền kiếp, mỗi đòn thế đều hiểm hóc đánh vào điểm yếu của đối thủ.
Phạm Xuyên chưa gặp nhất trọng nào mà đánh căng đến như vậy, hai bên lúc này như hai võ sư thượng đẳng dùng thân thể hạ đẳng để giao đấu võ thuật thuần túy với nhau.
Đánh một hồi Phạm Xuyên nhận lấy những vết bầm do dính đòn.
Khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả cũng xuất hiện nhiều vết nứt trên cơ thể khi nhận lấy những đòn toàn lực của Phạm Xuyên.
Khi thế cục đang giằng co khó lường, Phạm Xuyên lui lại, hắn thôi động chân nguyên tung ra ba sợi nguyên ti nhằm trói lấy khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả.
Thế nhưng khi nguyên ti vừa bay tới, khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả cũng thôi động chân nguyên bao lấy cánh tay, biến nó trở thành con dao sắc bén chém đứt từng sợi nguyên ti bao vây.
Những tưởng tuyệt kỹ của Phạm Xuyên đã trở nên vô dụng với khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả, thế nhưng đó chỉ là đòn hỏa mù của hắn.
Khi khôi lỗi bận phá hủy nguyên ti, thân ảnh Phạm Xuyên giống như lưu tinh phi tới tung ra tuyệt kỹ song phi cước dập thẳng vào mặt khôi lỗi khiến cái đầu nó đứt lìa văng ra tám mét về phía sau.
Khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả mất đi đầu liền co giật liên tục, ánh sáng phát ra, nó bắt đầu tự bạo.
Phạm Xuyên thấy vậy thì vắt chân lên cổ bỏ chạy.
Bùm
Khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả phát nổ giữa không gian địa đạo, vụ nổ vang trời, bộ phận cơ quan văng tứ tung, dư ba thổi tới khiến Phạm Xuyên bay đi mười tám mét đập vào vách đá thì ngưng lại.
Hắn học máu ho sặc sụa nằm rêи ɾỉ bên dưới mặt đất, cơn đau rát từ phía sau lưng truyền đến.
Hắn ngoáy đầu lại xem thì thấy lưng và mông hắn bị phỏng cháy hết quần áo, lộ ra lớp da rỉ máu đỏ tươi.
Phạm Xuyên chật vật đứng lên, hắn khập khiễng bước đi đến vị trí ngọc lâu, không ai biết được cảm xúc hắn ra sao, chỉ thấy bóng lưng trần trụi ẩn hiện sau vài mảnh vải rách.
Hắn đi đến ngọc lâu, ngọc lâu cao mấy chục mét, kết cấu ba tầng một mái ngói màu đen, bên ngoài tử khí lượn lờ như có độc tố bao quanh.
Đi đến cửa lâu, cánh cửa hai cánh chạm khắc hoa văn mặt quỷ đang đóng chặt.
Phạm Xuyên định mở cửa đi vào, nhưng khi tay vừa chạm lên thành cửa thì chợt ánh sáng trắng phát ra dữ dội khiến Phạm Xuyên lóa mắt.
Khi mở mắt, hắn phát hiện mình đang ngồi trong một phòng khách, ánh đèn lờ mờ, mẹ hắn đang trong vòng tay người khác, cha hắn bị trói vào ghế, cả người đầy vết thương.
Một đám người mặc áo đen in hình sừng trâu kéo đến, dẫn đầu là một kẻ trọc đầu, tay cầm roi da.
"Từ nay, mỗi năm ta sẽ lấy một thứ trên người cha ngươi. Mỗi đêm Giao Thừa, ta gửi cho ngươi, coi như lì xì năm mới!
"Còn mẹ ngươi thì..." Tên bang chủ quay lại liếʍ môi "Theo ta, chắc sẽ sống thoải mái hơn!"
"Khốn kiếp!!"
Phạm Xuyên gào lên. Nhưng tiếng gào chỉ như vang vọng, không thể thay đổi gì cả. Mọi chuyện diễn ra như một màn kịch đã định.
Sau đó hắn bị đuổi ra khỏi nhà, thân thể đơn bạc lang thang ngoài gió, ánh mắt tràn đầy hận ý.
***
Ký ức tan biến.
Hắn mở mắt. Trong tay có một cái nhẫn, khi ý niệm chạm vào, tàn hồn của Tử Tâm Hành Giả hiện lên, râu tóc bạc phơ, ánh mắt thâm thúy.
"Tiểu bối, đây là Vấn Tâm Cục, khảo nghiệm duy nhất để ngươi được quyền vào Tử Tâm Ngọc Lâu."
"Vấn Tâm Cục?" Phạm Xuyên lẩm bẩm.
Tử Tâm Hành Giả gật đầu: "Phải, không đánh nhau, không luyện công, ngươi chỉ cần... hiểu."
Phạm Xuyên nheo mắt: "Hiểu cái gì? Điều kiện vượt ải là gì?"
"Tự ngộ!" Tử Tâm Hành Giả gật đầu thâm thúy.
"Còn cách nhận được truyền thừa thì sao?" Phạm Xuyên trợn mắt.
Tử Tâm Hành Giả vuốt râu đáp: "Vượt ải này, rồi ngươi sẽ biết."
"CON BÀ ÔNG!"
Phạm Xuyên chửi thề, bóp nát cái nhẫn. Tàn hồn tan biến như khói mờ, chỉ còn vọng lại một câu:
"Ài... đúng là tiểu bối cuồng vọng..."
***
Khung cảnh biến đổi.
Phạm Xuyên nhận ra, đây là Đại Trần, 50 năm về trước. Mọi thứ y như thật: cây cối, sông ngòi, mùi cỏ, tiếng chó sủa.
Hắn đoán đây là ảo cảnh tái hiện một giai đoạn lịch sử, nhưng hắn không chắc khảo nghiệm đang yêu cầu gì: Tâm từ? Tâm tà? Tâm độc? Hay Tâm bất cần đời?
"Lão trọc chết tiệt muốn cái gì?"
Hắn không rõ. Chỉ biết cha mình đang bị giam, và hắn cần trở nên mạnh mẽ.
Hắn lên đường.
Từ Mộc Trấn, hắn hành tẩu giang hồ, lập tức bị lôi vào dòng xoáy huyền học, lừa đảo, buôn bán, trốn chạy, khởi nghiệp như một thanh niên thời đại mới.
Giai đoạn lừa gạt kiếm vốn:
Giả làm pháp sư trừ tà, gõ mõ xua vong, chữa điếc chữa câm, múa như thần thánh.
Gõ người bị bệnh, gõ xong lại dọa: "Nếu không đóng phí duy trì âm dương, ngươi lại sẽ nói tiếng người chết!"
Kiếm được một ngàn nguyên thạch rồi lặn không sủi tăm.
Giai đoạn buôn lá bậy:
Lên rừng đào sâm, sâm non vừa nhổ lên đã khô khốc.
Rêu bám gốc, dán mác "ngàn năm linh sâm" mỗi củ một trăm nguyên thạch, chữa bá bệnh, từ rụng tóc đến hết ngáy ngủ.
Bị phát hiện là sâm củ cải, lại tiếp tục lặn mất dạng.
Giai đoạn trùm bạch phiến:
Phát hiện cây Bạch Phiến trong địa đạo Bến Tre.
Chế thành Bạch Phiến Hoàn, viên nhỏ bằng hạt đu đủ.
Một lọ năm mươi viên giá năm trăm nguyên thạch, chế được một trăm lọ.
Thuê Đấu Vương làm cận vệ, phát triển mạng lưới buôn lậu xuyên quốc gia.
"Tụi nó ghiền lắm, bán tới đâu, cháy hàng tới đó..."
Lập tổ chức, chiêu mộ tiểu thương, dùng các sạp rau làm điểm trung chuyển.
Sài Thành, Bình Tây, An Giang, Thất Sơn, Thủ Thiêm... đều trở thành chi nhánh.
Hắn chính thức trở thành ông trùm bạch phiến của Nam Giang.
Cuối năm, Phạm Xuyên dẫn theo năm Đấu Tông trở về Mộc Thành để giải cứu cha.
Nhưng nơi đó... chỉ còn là phế tích.
"Sùng Linh Đạo đã diệt sạch nơi này rồi."
Chỉ còn những bóng đen vờn quanh đống đổ nát, không khí lạnh như địa ngục.
Cha đã không còn.
Nhưng... ảo cảnh vẫn chưa kết thúc.
"Nếu khảo nghiệm là cứu cha, mà cha đã chết, vậy sao ta chưa bị đẩy ra khỏi ảo cảnh?"
"Nếu đây là khảo nghiệm tâm tính... thì là tâm gì?"
Tâm trung thành? Tâm mưu cầu? Tâm điên cuồng? Tâm bất chấp?
Hay là...
"Tâm bất tín?"
"Tâm vô đạo?"
"Tâm nhìn đời là trò hề?"
Phạm Xuyên đứng giữa hoang tàn, ánh lửa cháy bập bùng trong đêm.
Hắn lặng người.
"Lão trọc... ông muốn ta hiểu điều gì?"
Không ai trả lời, chỉ có gió thổi qua ngôi thành đổ nát.