Chương 73: Sắp Hết Ải

Tầng ba Tử Tâm Ngọc Lâu, yên ắng một cách lạnh lùng.

Phạm Xuyên khoanh chân tĩnh tọa, tinh thần như ngọn đèn cạn dầu nhưng ánh lửa vẫn cháy.

Trong mắt hắn là hình ảnh tái hiện của trận chiến trước, từng chiêu thức, từng luồng độc âm, từng vòng chân nguyên xoáy trong bóng tối.

Tử Độc Âm Ma Quyết, một bộ công pháp âm hàn tận cốt, rốt cuộc cũng lộ ra toàn diện chân dung trong tầng khảo nghiệm thứ chín.

Phạm Xuyên nhìn trân trối hình ảnh ấy hồi lâu, rồi khẽ nhắm mắt lại.

"Những ngày qua, không uổng phí..."

Lời nói không vang lên, chỉ khắc sâu trong tâm trí. Kể từ lần đầu bước vào Tử Tâm Ngọc Lâu, hắn đã tự định ra con đường không có lối lui.

Từng tầng khảo nghiệm đều là huyết lệ, từng bước tiến đều là vết thương rách toạc cả thể xác lẫn ý chí.

Mà giờ đây, sát chiêu của Tử Độc Âm Ma Quyết đã ở trước mắt.

Nhưng...

"Nếu giờ không vượt qua ải chín, tất cả sẽ trở thành mây khói."

Cái lạnh trong mắt hắn như băng phủ. Hắn lặng lẽ xoay người, bước về phía đại trận. Không chút do dự.

Không một lời cầu may. Chỉ có sự tính toán kỹ lưỡng, như một quân cờ đã chọn sẵn đường chết để vây vua.

Phong cảnh chuyển dời như mộng.

Giữa phút chớp mắt, huyễn cảnh hóa thành chân hình. Thân thể Phạm Xuyên như tan ra giữa vầng hư ảnh tử quang, rồi rơi xuống một thế giới khác, tĩnh mịch và cô liêu.

Chùa Yên Tử.

Cổ tự ngàn năm nằm chênh vênh giữa sườn núi cao. Gió thu về, thổi nghiêng cánh lá phong đỏ úa, lác đác rơi xuống những bậc đá rêu phong.

Chuông đồng nơi đại điện xa xa vọng đến từng hồi trầm đυ.c như tiếng thở dài của thời gian.

Phạm Xuyên đứng lặng.

Trước mặt hắn, giữa làn khói mờ mịt mùi trầm, Tử Tâm Hành Giả xuất hiện.

Y mặc y bào đen nhạt, thân thể như được chạm khắc từ sương đêm và tử khí. Ánh mắt hờ hững, phảng phất nét tịch diệt như kẻ đã quên mất chính mình từng là người sống.

Ánh mắt ấy lướt qua Phạm Xuyên, rồi dừng lại một thoáng. Như nhìn thấy gì đó phía sau tấm mặt nạ lạnh băng.

"Phát hiện: đối thủ có tu vi Tam Trọng. Nhưng... chiến lực đạt Tứ Trọng."

Giọng nói vang lên, trầm tĩnh như đá cổ, lại lạnh đến tận xương.

Y đưa tay, từ từ rút ra kiếm độc ngân đeo sau lưng. Ánh sáng kiếm không lóe sáng, mà tỏa ra lớp hàn vụ mỏng như độc vụ nơi U Minh.

Một tay nâng kiếm, đầu mũi kiếm chỉ hờ hững về phía Phạm Xuyên.

"Ta đã áp tu vi xuống Tứ Trọng."

"Nếu ngươi thắng được ta, Tử Tâm, thuộc về ngươi."

Phạm Xuyên nheo mắt, khóe miệng hiện lên nụ cười nhạt.

"Vậy là toàn lực rồi."

Hắn khẽ động, từ mười đầu ngón tay, nguyên ti tứ sắc bật ra, như tơ khói của quỷ giới, kết nối vào mười điểm khắc ẩn trên lưng con rối.

Tộc Trưởng Đời Thứ Tư – Bản Cao Cấp, thân cao một trượng, giáp trụ đen tuyền khắc phù văn cổ ngữ, lặng lẽ cúi đầu.

"Vừa hay, ta cũng muốn biết... Con rối này mạnh tới mức nào."

Trong khoảnh khắc, ánh sáng hắc lôi từ sâu trong Hắc Cô Lôi Châu dâng trào, rít lên thành tiếng kêu quái đản tựa tiếng quỷ sấm.

ẦM.

Trận pháp Thôi Lôi dưới chân bừng sáng, Phạm Xuyên khẽ giật ba ngón trái. Con rối biến mất.

"Vèo!"

Một vệt điện quang đen xuyên không gian. Tử Tâm Hành Giả ngẩng đầu, tay phải đẩy nhẹ.

"Chát!" Một vầng tử vụt hiện giữa không trung, như đóa mạn đà la xoay tròn, cản đúng đường công kích của con rối. Tia lôi bạo nổ ra nhưng không hề phá vỡ được lớp mỏng ấy, giống như đánh vào một bóng mộng không có thực thể.

Phạm Xuyên chau mày. "Tử Tâm Linh Vụ, hộ mệnh pháp," hắn đoán được, trí tuệ người khiển rối mới là then chốt chứ không phải khí lực.

Không chậm, hắn kéo ba ngón phải, nguyên ti giật mạnh. "Lôi Quang Dực Bộ!"

Tộc Trưởng lần nữa biến mất, lần này trong ba hơi thở kế tiếp, mỗi hơi đều để lại bóng lôi ảo ảnh vờn quanh Tử Tâm Hành Giả, xoay chuyển từ mười hai hướng. Một tiếng rít lôi vang lên!

"Hắc Lôi Thiên Phạt Chưởng!"

...

Từ trên cao, hai tay rối hợp chưởng, chớp đen tụ về như trời sập. Một chưởng đánh xuống, sấm rền vang vọng như thiên lôi giáng án.

Tử Tâm Hành Giả đứng yên.

"Bịch!"

Một tay gã nâng lên, không phải chưởng, mà là một vuốt âm ma được tử khí ngưng tụ thành. Khi lôi chưởng vừa chạm vào, hai luồng lực phát nổ!

Tử lực xâm nhập nguyên ti!

Phạm Xuyên rúng động, bàn tay khựng lại. Hắn vội đảo nguyên ti sang tay trái, tách luồng lôi từ tử khí, kịp cứu nguyên hồn rối thoát khỏi phản chấn. Nhưng trong một sát na ấy, Tử Tâm Hành Giả đã động.

"U Minh Phệ Cốt."

Không một dấu hiệu. Một luồng chưởng lực âm tà đánh xéo từ dưới bụng con rối lên vai phải, như độc xà khoét sâu vào gân cốt. Âm chưởng không mạnh, nhưng ẩn độc trùng tử tâm, khiến thân giáp con rối bị ăn mòn từng mảnh nhỏ, phù văn lôi bị mờ đi một đoạn!

Phạm Xuyên cắn răng, hai tay xoay tròn. Nguyên ti lướt gấp, lôi trận phản kích.

"Ngũ Lôi Bạo Ẩn Tinh Trận!"

Tộc Trưởng khựng lại, phù văn toàn thân chớp sáng. Một lôi trận hình ngũ giác nổ bung ra, cản luồng tử khí, đồng thời thu nạp điện quang xung quanh hồi phục giáp thể.

Ngay lúc này, một chùm tử quang như ngón tay xuyên từ hư không đến sau gáy rối.

"Ách Độc Tử Kiếm."

Đó là chiêu ám kích diệt mệnh.

"Xoẹt!" Phạm Xuyên vặn cổ tay, nguyên ti bóp mạnh, một khớp giáp bên vai trái rối nổ tung, tự phá kết cấu để tránh bị xuyên tâm.

"Ngươi không tệ." Giọng Tử Tâm Hành Giả lần đầu vang lên, lạnh lẽo như nước lặng dưới đáy mộ: "Nhưng hơi non!"

Rồi hắn xoay người, tay áo khẽ động, một làn tử vụ rủ xuống như thác đổ. Không khí trong chiến trường bắt đầu biến sắc, không phải gió, mà là mệnh khí bị đè nén. Giống như từng hơi thở cũng bị đúc thành hình, không thể động đậy.

Phạm Xuyên lập tức hiểu, gã đang chuẩn bị sát chiêu.

Không thể chờ nữa.

"Khởi sát đồ." Hắn buông một chữ, mười đầu ngón tay vung lên như xé trời.

Mười sợi nguyên ti căng thẳng đến cực điểm, truyền chân nguyên vào từng khớp nối vi vi của con rối Tộc Trưởng, đồng thời xoay ba đạo ấn kết sau lưng, động toàn thân cơ trận!

"Sát Chiêu – Lôi Đình Tổ Vũ – Thiên Lý Sát Hồn Đồ!"

Pha Một: Lôi Dực Phá Không

ẦM!

Thôi Lôi trận pháp dưới chân rối nổ tung, một đạo hắc lôi khổng lồ phóng ra xuyên suốt chiến trường.

Toàn thân con rối hóa thành điện ảnh, tốc độ vượt khỏi cảm quan, trong ba hơi thở, gã đã biến mất khỏi ba chỗ khác nhau, mỗi lần di chuyển đều để lại tàn ảnh lôi quang khiến đối phương tưởng thật.

Tử Tâm Hành Giả nhíu mày, tử quang quanh thân dựng thành kết giới phản cảm ứng.

Nhưng lôi tàn lại không đánh vào kết giới mà xuyên qua khe hở không gian do chính tử khí gây ra.

Một tiếng "xoẹt" sắc bén chém vào khoảng trống ngay sau gáy gã, nơi không hề có giáp hộ thân.

Pha Hai: Thiên Kích Bạo Tâm

Phạm Xuyên thu ngón, đẩy ngón giữa lên. Hai tay rối hợp lại, toàn bộ Hắc Cô Lôi Châu tụ về lòng chưởng, kéo một luồng lôi quang cô đọng thành trảo ảnh rồng đen, đâm thẳng vào tâm mạch Tử Tâm Hành Giả!

"BỐP!"

Tử Tâm Hành Giả ngửa đầu, phun ra một luồng tử hồn ngăn cản, nhưng vừa chạm vào trảo ảnh đã bị lôi nguyên đánh vỡ. Một tiếng nổ sâu thẳm như tim ai đó bị bóp vỡ.

Tử khí hộ thể đã phá!

Pha ba: Ngũ Lôi Liên Trảm Đồ

"Chết đi!" Phạm Xuyên gầm khẽ.

Phù văn toàn thân rối phát sáng, năm lưỡi rìu lôi điện hiện ra từ vai, khuỷu, chân. Trong nháy mắt, năm góc độ bổ kích đồng thời chém xuống, hình thành "liên sát ngũ tinh trận," từng đòn tựa thiên lôi giáng mệnh.

"ẦM! ẦM! ẦM! ẦM! ẦM!"

Tử Tâm Hành Giả ngẩng đầu, lần đầu tiên không kịp thi triển thủ đoạn.

Lưỡi rìu thứ nhất phá vỡ bả vai. Lưỡi rìu thứ hai cắt ngang eo. Lưỡi rìu thứ ba xuyên qua tử khí tầng ngoài. Lưỡi rìu thứ tư bổ trúng chân trái. Lưỡi rìu thứ năm, chém xuống đỉnh đầu.

Cả không gian vặn xoắn, tử quang vỡ vụn như kính!

Pha 4: Vô Ảnh Hắc Lôi Ẩn Tàng Tẩu

Không chần chừ, Phạm Xuyên xoay cả hai tay, nguyên ti truyền lệnh lần cuối.

Trận pháp tốc hành kích hoạt lần nữa, nhưng lần này, toàn bộ con rối mờ đi như bị xóa khỏi không khí, nhờ hiệu ứng phân cực của Hắc Cô Lôi Châu. Một hơi thở sau, nó biến mất khỏi toàn bộ chiến trường, để lại vệt khói mỏng như sợi tóc.

Tử Tâm Hành Giả toàn thân run rẩy.

Sau lưng gã,một thân ảnh rối đen đứng đó, như chưa từng rời đi. Tay vẫn giơ lên, năm rìu lôi đã thu về. Tử khí xung quanh lặng như chết.

Một tiếng nứt.

"Rắc."

Từ mi tâm Tử Tâm Hành Giả. một vết nứt cực mảnh như đường rạch lưỡi dao lôi hiện lên. Tia tử quang nhỏ như tơ từ đó trào ra.

Gã không cử động.

Cả chiến trường im lặng.

Phạm Xuyên rút nguyên ti, ngã quỵ xuống một gối. Mồ hôi vã ra như mưa, mạch máu quanh mắt giật dữ dội, thần trí mơ hồ như vừa bị lôi đình giáng thẳng vào đầu óc. Hắn thở dốc, tròng mắt đỏ lên vì quá tải tinh thần.

"Chưa... chết?"

Tử Tâm Hành Giả vẫn đứng đó. Một khắc, hai khắc... rồi gã mỉm cười.

"Thú vị..."

Phạm Xuyên nghiến răng, dùng thân tam trọng miễn cưỡng thi triển sát chiêu, dồn hết khí lực vào một đòn, nhưng đối phương vẫn sừng sững ở đó.

"Khốn kiếp... Dù con rối có chiến lực tứ trọng, nhưng ta vẫn là thân tam trọng."

"Không thể thi triển sát chiêu liên tục... trong khi hắn có thể vận chuyển Tử Hóa mà không chút suy yếu. Khoảng cách, đã rõ ràng."

Phạm Xuyên chưa kịp nghĩ tiếp thì.

ẦM!!

Một chưởng đột nhiên phá rối thế lôi, đánh thẳng vào l*иg ngực hắn.

Tiếng xương gãy như tiếng đá vụn rơi.

Thân thể bị đánh bay như chiếc lá úa, tinh thần bị đánh bật khỏi tầng khảo nghiệm, cưỡng ép thoái xuất.

Hắn quay lại tầng ba. Máu từ mũi, tai, miệng chảy ra như suối, thân thể run rẩy như cành trúc giữa bão.

Hắn không thở nổi, nhưng mắt vẫn mở trừng trừng.

"Khốn kiếp không ổn rồi, ả Trần Tuyết dùng thân tứ Trọng vào ải bốn, sát chiêu có thể sử dụng để đối lại Tử Hóa, rất có lợi thế hơn ta, cứ như vầy sẽ bị nàng ta đoạt mất cơ duyên."

Trước tình thế bất lợi chưa từng có, Phạm Xuyên ngồi xuống dùng toàn bộ trí lực suy tính cách phá cục.

Sau cùng, qua hai canh giờ.

Hắn cắn răng ta quyết định đánh cược một phen.