Cả không gian bỗng chốc đổ sập, khí thế bao trùm, như một cơn lốc vĩ đại. Những con yêu thú bị cuốn vào trong luồng ánh sáng ấy, thân hình nát vụn, thành từng mảnh máu thịt.
Phạm Xuyên đứng vững giữa một biển máu, hơi thở nặng nhọc, từng nhịp đập trong ngực như một lời nhắc nhở về sự sống sót mong manh.
Mắt hắn mờ đi vì mệt mỏi, máu tươi chảy ra từ những vết thương khắp cơ thể, nhưng hắn không thể ngã quỵ, ý chí của hắn vẫn vững như sắt đá, không thể bị lay chuyển.
Những con yêu thú khổng lồ đã gục ngã dưới kiếm của hắn, nhưng không dễ dàng. Đúng vậy, không dễ dàng.
Chúng có kích thước khổng lồ, sức mạnh không thể xem nhẹ, mỗi con đều là một sinh vật đáng sợ, không dễ dàng bị hạ gục.
Đặc biệt là con yêu thú lớn nhất, thân hình giống như con gấu khổng lồ, da đen như sắt thép, vuốt sắc như dao, mắt đỏ ngầu như máu.
Nó là đối thủ mạnh nhất, lặng lẽ tiến lên, từng bước nặng nề, mỗi lần đạp xuống đất, mặt đất như rung chuyển. Đến khi nó tiến gần, Phạm Xuyên chỉ có thể thở dốc, thanh kiếm trong tay run rẩy, nhưng không thể dừng lại.
Con yêu thú này vồ vào hắn với tốc độ không tưởng. Phạm Xuyên không kịp né tránh, một cú vuốt sắc bén quét ngang, xé toạc lớp áo giáp trên người hắn.
Hắn cảm thấy đau buốt, máu lập tức trào ra từ vết thương, nhuộm đỏ cả thân thể.
Nhưng ngay lập tức, hắn vận dụng Ách Độc Tử Kiếm phát ra với toàn bộ sức mạnh, thanh kiếm sắc lạnh như xé rách không khí, lao về phía yêu thú.
Con yêu thú rú lên một tiếng, cố gắng né tránh, nhưng không kịp. Lưỡi kiếm xuyên qua lớp da cứng như sắt, cắt đứt một phần thịt, máu phun ra như suối.
Tuy nhiên, nó vẫn chưa chịu ngã.
Phạm Xuyên biết rằng dù con yêu thú này bị thương nặng, nhưng nó vẫn có thể phản công.
Mắt hắn lóe lên một tia quyết tâm. Không thể buông tha, hắn phải kết liễu nó ngay bây giờ.
Chân nguyên trong cơ thể hắn lại một lần nữa được ép ra ngoài, hắn dùng hết sức lực cuối cùng thi triển Ma Kiếm Thiên Diệt.
Ánh sáng xanh biếc từ thanh kiếm bùng lên như ngọn lửa, xoáy vào không gian, đập vào yêu thú.
Cả không gian xung quanh dường như bị xoáy theo lực lượng đó, không thể nào giữ nổi được sự cân bằng.
Yêu thú rú lên đau đớn, nhưng lúc này, lại một con yêu thú khác từ phía bên phải đột ngột lao tới.
Phạm Xuyên không thể kịp phản ứng, con yêu thú ấy vồ mạnh vào hắn. Một cú vồ chí mạng từ phía sau khiến hắn cảm nhận rõ mồn một sức mạnh nghiền nát cơ thể.
Răng nanh sắc bén của con yêu thú xuyên qua lớp áo giáp, cắn xé bả vai hắn.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói, như thể bả vai mình bị xé toạc ra. Máu tươi không ngừng tuôn ra, vết thương càng lúc càng rộng.
Một con yêu thú nữa từ phía trái đâm thẳng về hắn, bàn chân hất mạnh vào ngực khiến hắn lảo đảo, ngã xuống.
Hắn cố gắng chống tay đứng lên, nhưng chỉ có thể cảm nhận cơ thể mình như bị xé nát từng mảnh.
Lúc này, hắn không còn sức để né tránh, không còn sức để phản công.
Nhưng áp lực mà Trần Tuyết tạo ra lại ập đến, một tia quyết tâm cháy bỏng trong mắt hắn, không thể để bản thân gục ngã.
"Không thể... thua được..." Hắn thầm nghĩ trong lòng. "Ta không thể gục ngã ở đây."
Trong cơn đau tột cùng, Phạm Xuyên rít lên một tiếng, toàn bộ chân nguyên cuối cùng còn lại trong cơ thể được ép ra ngoài.
Kiếm quang sáng lóa như ngọn sao băng lao ra khỏi tay hắn, Tử Vực Loạn Diệt bắt đầu thi triển.
Ánh sáng từ thanh kiếm loé lên, xuyên qua không gian như vết chém trời cao, tấn công toàn bộ yêu thú trước mặt hắn.
Bảy con yêu thú đồng loạt gầm rú, nhưng trước sức mạnh của chiêu thức, chúng không thể chống đỡ được. Bị cắt vụn, thân thể chúng tan nát, máu văng tung tóe, cơ thể vỡ vụn thành từng mảnh.
Nhưng vẫn chưa hết. Một con yêu thú cuối cùng, con quái thú khổng lồ, vẫn chưa ngã xuống, đứng vững giữa làn sóng máu.
Phạm Xuyên nhìn chằm chằm vào con yêu thú cuối cùng, lửa giận trong lòng bùng lên.
Hắn lấy hết sức lực còn lại, lao vào như một con quái vật điên cuồng.
Một kiếm xuyên qua giữa hai mắt con yêu thú, khiến nó khuỵu xuống, cuối cùng gục ngã dưới sức mạnh của hắn.
Đến khi con yêu thú cuối cùng ngã xuống, không gian xung quanh trở lại im ắng. Máu me vấy bẩn cả mặt đất, lấm lem khắp thân thể hắn.
Từng nhịp thở của Phạm Xuyên đều rất nặng nề, đau đớn, nhưng hắn vẫn đứng vững, không chịu ngã xuống.
Hắn mệt mỏi đến mức chân không còn sức chịu đựng, nhưng ánh sáng phía xa vẫn chiếu rọi vào hắn, cánh cửa ngọc sáng lấp lánh như một thiên đường mở ra.
Hắn cắn răng, thở hắt ra một hơi dài, rồi kiên quyết tiến lên từng bước, bước về phía ánh sáng ấy, không một lời kêu than.
Hắn đã chiến thắng.
"Không phải sống sót, mà là cưỡng ép vận mệnh quỳ xuống trước một kẻ nên đã chết."
...
Tầng ba Tử Tâm Ngọc Lâu.
Khi Phạm Xuyên vừa đặt chân lên nền ngọc, tiếng chuông ngân dài vang lên giữa tầng không, vang vọng tựa đạo âm khai vận, trầm trọng như chôn giấc mộng, réo gọi linh hồn.
Một đạo âm thanh mờ mịt truyền đến từ hư vô:
"Ải cuối cùng cho phép ngươi sử dụng toàn bộ sở học bản thân. Tử Tâm Hành Giả sẽ thi triển toàn bộ tinh hoa Tử Độc Âm Ma Quyết. Sinh tử, tùy mệnh."
Ánh mắt Phạm Xuyên chợt lóe, rồi bật cười nhẹ, tiếng cười lặng mà sâu như gió thu luồn qua rặng tùng.
"Cuối cùng cũng không khảo nghiệm kiếm pháp của truyền thừa nữa... trời cao rốt cuộc cũng không đến nỗi mù lòa."
Hắn ngẩng đầu nhìn ra giếng cũ, nơi đó Trần Tuyết đã biến mất. Tâm niệm thoáng động: nàng đã bước vào rồi.
⸻
Không gian khảo nghiệm tầng cuối
Chùa Yên Tử.
Trời thu mờ sương, lá tùng rơi rụng, cổng chùa khép hờ như hé ra một thế giới khác. Gió thổi xào xạc, mang theo hàn ý ẩn dưới nét cổ kính điêu linh.
Trần Tuyết bước ra giữa sân chùa, áo trắng đẫm máu chưa khô từ trận chiến trước, huyết kiếm trong tay đỏ rực như sắt nung, ánh mắt lạnh lùng, tóc xõa chạm vai, chiến ý dâng trào.
Trước mặt nàng, một thân ảnh khoanh tay đứng dưới tàng tùng già.
Là Tử Tâm Hành Giả.
Lão vẫn như lời đồn trong thiên hạ, đầu trọc, cà sa tím sậm, lưng đeo tử kiếm, thần sắc không bi không hỉ. Độc âm quanh thân nhẹ nhàng chuyển động như nước thủy triều ngầm trong tâm thức.
"Ta đã áp chế tu vi xuống Tứ Trọng Thiên." Thanh âm lão khàn đυ.c như vang từ giếng cổ. "Nếu ngươi đánh thắng ta... Tử Tâm sẽ thuộc về ngươi."
Trần Tuyết cười khẩy, ánh mắt sáng lên như máu ngưng tụ thành kiếm.
"Được. Để ta xem... kẻ tạo ra truyền thừa này mạnh đến đâu!"
Chiến khởi!
Ầm!
Hai thân ảnh bùng lên như hai làn chớp đỏ đen, lao vào nhau giữa sân chùa ngập lá vàng.
Trần Tuyết thi triển Huyết Kiếm Quyết, từng chiêu kiếm kéo theo huyết quang chấn động, chân nguyên khuấy động sát khí ngập trời.
Mỗi chiêu đều là gϊếŧ chiêu, đâm vào chỗ yếu, tàn độc bá đạo.
Tử Tâm Hành Giả vận dụng Tử Độc Âm Ma Chưởng, hai tay khép mở như pháp ấn, Huyền Âm Toái Phách vỗ tới, khiến huyết khí trong cơ thể Trần Tuyết co rút, thần hồn chấn động.
Nàng nghẹn một ngụm máu, xoay người lách sang trái, huyết kiếm chém ra Huyết Hồn Liệt Sát, một đường chéo từ hông lên vai, mang theo luồng kiếm khí hóa huyết như sóng dữ.
Tử Tâm Hành Giả không né, tung ra U Minh Phệ Cốt, kình chưởng va vào lưỡi kiếm. Một tiếng "bộp" trầm muộn, khí độc xâm nhập thân thể Trần Tuyết, da thịt tím tái từng đoạn.
Nàng gầm lên, kích phát huyết đạo chân nguyên, máu tươi bốc hơi như sương đỏ, ép khí độc lui ra từng phần.
"Chưa đủ..." Tử Tâm Hành Giả lẩm bẩm, tay trái chắp kiếm, tay phải tung Tử Kiếm Mê Hồn, kiếm khí u huyễn, dẫn độc nhập tâm.
Trần Tuyết hét lên, toàn lực vận chuyển Huyết Kiếm Hành Vân, thân hình hóa thành tàn ảnh, cắt xuyên qua màn độc. Kiếm phong phá âm, máu rơi đỏ thẫm đất chùa.
Bấy giờ, Tử Tâm Hành Giả bước lên một bước, hai tay kết ấn, thi triển sát chiêu – Tử Độc Ách Hóa.
Không có tử quang. Không có vuốt dài.
Chỉ có một luồng chân nguyên âm độc tụ lại nơi không khiếu, lan ra từng đường gân máu, khiến thân thể lão tựa như hóa thành chất độc biết thở. Một bước của lão, đất dưới chân nứt ra, cây tùng bên cạnh khô héo.
Trần Tuyết cảm nhận được nguy cơ, dùng Huyết Trảm Đoạt Hồn, dốc sạch chân nguyên. Kiếm khí đánh vào l*иg ngực Tử Tâm Hành Giả, nhưng chỉ khiến độc thể lão rung chuyển nhẹ.
Lão phản kích, một chưởng đánh vào ngực Trần Tuyết.
Ầm!!
Cơ thể nàng bị đánh văng như diều đứt dây, đầu đập vào bậc đá, huyết kiếm rơi khỏi tay. Máu tươi từ miệng phun thành vệt.
Tử Tâm Hành Giả không đuổi, chỉ lặng lẽ nói: "Ngươi có tiềm chất, nhưng vẫn thiếu một bước."
Trần Tuyết nằm đó, môi rướm máu, mắt vẫn nhìn chằm chằm lão.
Nàng nghiến răng: "Khốn kiếp... hãy đợi đấy, lão đầu trọc..."
Tâm thần xuất khỏi ải chín, lần đầu đo chiêu, thất bại.