Bên ngoài Ngọc Lâu, thời gian trôi qua đã nửa tháng.
Trên đại địa Hạ Long, sương thu dần dày, cơn gió lạnh từ phương bắc tràn xuống như báo hiệu biến động. Phía trong Phạm gia, mây mù ngùn ngụt chưa tan.
Phạm Trương Hải đứng trước án thư, tay cầm bút lông, nhưng mực chưa viết xuống đã khô lại. Trên gương mặt nho nhã mang theo vẻ cay nghiệt âm hiểm.
Hắn đã phái người tìm Phạm Xuyên khắp các khu vực quanh phủ thành. Nhưng đến hôm nay vẫn không một bóng dáng.
Tất cả tin tức đều chấm dứt tại giếng cũ bên bờ nam, nơi Phạm Xuyên từng một mình lui tới.
"Truyền thừa?" Hắn cười lạnh trong lòng: "Thì ra là đoạt được truyền thừa rồi liền muốn một mình độc chiếm!"
Nét mặt trầm xuống, ánh mắt khẽ chuyển.
"Hắn không quay về... thì chính là phản bội gia tộc!"
Ngay hôm đó, Viêm Đột, thân tín của hắn, liền được triệu đến.
Phạm Trương Hải chắp tay sau lưng, ra lệnh:
"Loan tin ra ngoài. Nói Phạm Xuyên đoạt được truyền thừa rồi bỏ trốn, không trở về nộp lên công pháp thì là phản bội. Gạch tên hắn khỏi gia phả, trục xuất khỏi Phạm gia!"
Viêm Đột lập tức lĩnh lệnh, hai canh giờ sau, khắp nội thành đều đã râm ran lời đồn:
"Thiếu niên Phạm Xuyên, người... gần như vô danh, nay đã phản bội gia tộc, trốn đi mang theo kỳ pháp!"
Đêm ấy, mưa lạnh như kim đâm, Viêm Đột đích thân dẫn ba mươi thân vệ, bao vây nhà Liễu thị, mẫu thân Phạm Xuyên.
Ngọn đèn dầu leo lét trong phòng bị gió thốc tắt, Liễu Thi Tình hoảng hốt bước ra, áo choàng chưa kịp khoác, mái tóc rối tung.
Bà mở cửa thì thấy hàng loạt chiến giả vận khôi giáp đen xếp hàng nghiêm chỉnh ngoài sân, ánh mắt lạnh như băng giá.
Viêm Đột bước lên, trầm giọng:
"Liễu Thi Tình, nhi tử của ngươi, Phạm Xuyên, đã phạm tội đại nghịch bất đạo. Lệnh thiếu gia chủ, từ nay ngươi bị giam lỏng, không được rời khỏi nhà nửa bước."
Liễu Thi Tình cả người run lên.
"Xuyên nhi... hắn làm gì sai? Hắn... hắn chỉ là tu luyện thôi mà?"
Viêm Đột không đáp, chỉ vung tay ra hiệu. Đám thân vệ tiến lên, thay nhau kiểm tra toàn bộ nhà cửa, niêm phong thư từ.
Trước cổng nhỏ, tấm bảng khắc tên "Phạm gia chi mạch - chi thứ năm" bị gỡ xuống.
Một lão nhân râu xám cầm búa sắt, đập nát tên "Phạm Xuyên" trên bảng gia phả trước sự chứng kiến của hàng xóm láng giềng.
Lúc ấy, trong lòng Liễu Thi Tình như có lưỡi dao lạnh cắt qua.
Không một ai báo tin. Không một ai giải thích.
Chỉ có một câu: "Tội phản bội."
⸻
Phía bên kia, trong không gian Ngọc Lâu.
Phạm Xuyên vẫn không hay biết những điều xảy ra bên ngoài. Hắn vẫn đang nhắm mắt, lập lại từng động tác, từng sát chiêu của Tử Vực Loạn Diệt, như kẻ điên cuồng chìm trong sát ý lặng thầm.
Còn Trần Tuyết, cũng đang bọc kiếm trở về giếng, ánh mắt hừng hực lửa, lòng chưa cam thất bại.
Hai con người, hai chiến ý đang lao vào vạn kiếp lôi đình.
Mà sau lưng họ, thế cục của cả Hạ Long đã bắt đầu chầm chậm vặn mình chuyển động.
***
Mang hoang vô tận, cát bụi phủ trời. Trên vùng đất nhuốm mùi tử khí, từng vạt gió gào rú như lệ quỷ tru trăng.
Hư ảnh trong ải tám một lần nữa mở ra, thân ảnh nữ tử áo trắng hiện giữa bãi hoang, kiếm khí lượn quanh, ánh mắt lạnh như hàn sương.
Lần thứ chín khiêu chiến.
Trần Tuyết không nói một lời, chỉ siết chặt chuôi kiếm, chân nguyên bốc lên từ không khiếu, xoáy thành dòng, rót vào Tử Độc Âm Hoang Kiếm.
Ám Kiếm Xuyên Tâm!
Bóng trắng xẹt qua, mũi kiếm như u ảnh, vạch thành đường cong huyết lệ nơi cổ một con mã hổ độc văn. Yêu thú rống lên, máu đen phụt xối, rồi ngã rạp.
Ách Độc Tử Kiếm!
Chân nguyên xoắn lại, ép ra đường vân kiếm khí màu lam nhạt. Trần Tuyết lướt ngang, mỗi chiêu chém xuống như có hàng trăm độc xà cuộn quanh, ép lũ yêu thú phải thối lui.
Ma Kiếm Thiên Diệt!
Nàng vung kiếm dọc trời, gầm lên trong điên cuồng. Tóc rối tung, máu đọng nơi khóe miệng, nhưng kiếm thế vẫn không loạn. Một cự lang trúng đòn, lập tức bị xẻ làm đôi, nội tạng văng tung tóe, chân nguyên bắn dội ngược khiến Trần Tuyết thân thể chấn động, hai tay rướm máu.
Tử Kiếm Mê Hồn!
Lần này, nàng vận thức cuối không để mê hoặc tâm trí địch, mà để tự thanh tĩnh tâm thần. Tròng mắt ngưng tụ một đạo tử quang, chém ra liên hoàn kiếm ảnh, dồn tụ chúng thú về một góc.
Ngay sau đó, Sát chiêu: Tử Vực Loạn Diệt!
Một chữ "Tử" vẽ bằng kiếm khí khắc giữa không trung. Kiếm khí hóa thành hàng trăm mũi tiểu kiếm, đồng loạt phóng xuống như mưa. Lũ yêu thú gào rống, máu văng đầy đất.
Cơ thể Trần Tuyết lúc này cũng chẳng còn nguyên vẹn. Một chân bị cắn nát, tay trái rách toạc lộ gân xương, bả vai đầm đìa máu, vết răng chằng chịt như địa đồ.
Nàng chống kiếm xuống đất, thở dốc. Nhưng ánh mắt vẫn không nhòe lệ, chỉ lộ ra một chữ duy nhất: ngạo.
Chân nguyên bốc hơi, tứ thức cạn kiệt, sát chiêu hóa tàn. Nhưng yêu thú đã tán loạn, vùng hoang mờ dần.
Đã qua.
Trần Tuyết ngửa mặt cười lớn, máu nhỏ xuống cằm từng giọt, hòa vào bụi đỏ.
"Đây mới là chiến giới. Chỉ kẻ còn thở mới được kiêu ngạo!"
Bên giếng cũ, sau trận huyết chiến sống còn, Trần Tuyết đứng yên bất động giữa bóng chiều, kiếm cắm xuống đất, gió thổi qua làn tóc rối, thấm đẫm khí lạnh của tử sinh.
"Thành công rồi..." Nàng thì thào, ánh mắt rực sáng, không phải vì niềm vui, mà là vì sát ý còn chưa tắt.
...
Đúng lúc ấy, một hồi chuông xa xăm vang lên từ tầng sâu trong Tử Tâm Ngọc Lâu. Âm thanh như đến từ hư vô, như chấn động đến tận tâm hồn, khiến nàng khẽ nhíu mày.
Một giọng nói vang vọng bên tai:
"Người đã vượt qua ải tám, bước vào tầng cuối cùng của truyền thừa Tử Độc Âm Ma Quyết."
"Kế tiếp là ải thứ chín – không còn giới hạn. Không chỉ được sử dụng Tử Độc Âm Ma Quyết, mà còn cho phép toàn bộ khả năng bản thân. Hãy chuẩn bị tinh thần."
Trần Tuyết lặng lẽ lau máu nơi khóe miệng, ánh mắt lóe lên tia sáng điên cuồng. Nàng bật cười khe khẽ, tiếng cười như ngân lên giữa hoang vắng:
"Toàn bộ khả năng sao... Lão Tử Tâm này, ngươi có khi cũng biết chiều ý người khác đấy!"
Nàng thu kiếm lại, chậm rãi ngồi xuống bên mép giếng cũ, chân nguyên chảy ngầm trong không khiếu, từ từ điều tức. Gió thổi qua áo trắng, phấp phới giữa sân trống như linh ảnh một đoá hoa tuyết giữa sa mạc máu.
⸻
Cùng lúc đó, trong tầng ba Ngọc Lâu, Phạm Xuyên chấn động tinh thần khi ánh mắt thoáng thấy cảnh Trần Tuyết bước ra khỏi chiến trường ải tám.
Khóe môi hắn co giật.
"Chết tiệt..." Hắn nghiến răng, "Điều ta lo lắng... đã thành hiện thực."
Ải tám khảo nghiệm, khiến hắn dừng lại, hắn đã vấp mười tám lần, máu đổ không biết bao nhiêu. Hắn đã tưởng chỉ cần thêm một chút thôi, là vượt được, là dẫn đầu.
Nhưng giờ...
Một kẻ khác đã vươn lên, đứng ngang hàng hắn, thậm chí vượt qua một bước.
"Khốn kiếp!" Hắn đấm mạnh xuống mặt đất, chân nguyên bạo động, sát khí ngùn ngụt.
Nhưng rồi, đôi mắt chợt trầm xuống.
Phạm Xuyên hít sâu một hơi, gằn giọng:
"Không được loạn. Đây không phải lúc hoảng loạn."
Hắn nhắm mắt, ngồi xếp bằng giữa ngọc lâu, điều tức, hồi tưởng từng nhịp chệch chân, từng sát chiêu lệch nhịp trong mười tám lần thất bại.
Trong tâm hồn hắn, từng cảnh tượng chiến đấu lặp lại, lần lượt, từng bước từng chiêu, như một dòng sông ngược chảy về nguồn.
Một canh giờ sau, hắn mở mắt, tinh thần sáng ngời, sát khí đã hóa thành tĩnh lặng.
"Lần thứ mười chín."
Hắn đứng lên, tay đặt lên chuôi kiếm.
Một bước tiến vào hư không.
Chiến trường ải tám lại mở ra lần nữa. Trận chiến không chỉ là sinh tử, mà còn là cuộc đua nghẹt thở giữa hai ngôi sao rực sáng trong bóng tối truyền thừa.
Phạm Xuyên bước vào không gian ải tám lần thứ mười chín, cánh cửa từ từ khép lại phía sau, làm cho không gian xung quanh như co lại, cắt đứt mọi đường lui của hắn.
Trước mặt là bức tường mờ ảo của hư không, nhưng ngay khi hắn bước ra, âm thanh của hàng vạn sinh linh từ bốn phương tám hướng vọng đến.
Một đợt sóng yêu thú ập tới như vũ bão, không có điểm dừng, chỉ có tiến công.
Phạm Xuyên lập tức cảm nhận được áp lực đè lên toàn thân, khí thế như một trận cuồng phong, mỗi bước đi đều khiến đất đá vỡ vụn.
Mười tám lần qua các ải trước, hắn đã từng quen với cảnh tượng này, nhưng lần này là khác.
Lực lượng của hắn chỉ có hạn, sức mạnh của yêu thú cũng không phải dễ dàng đối phó.
Hít một hơi thật sâu, Phạm Xuyên lấy lại bình tĩnh, chân nguyên nhanh chóng vận chuyển trong cơ thể, không gian trong bụng dưới bắt đầu co lại, không khiếu gồng lên, thu chân nguyên vào trong, ngưng tụ thành một cột lực mạnh mẽ.
Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết bắt đầu phát động, hắn rút thanh kiếm ra, kiếm khí như ngọn lửa xanh biếc, lượn lờ quanh thân.
Trong khoảnh khắc, Phạm Xuyên bắt đầu thi triển từng chiêu, từng thức, vận dụng Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết
Lưỡi kiếm xé không khí như một tia chớp, phóng về phía một con yêu thú lớn đang lao tới. Nhưng ngay khi kiếm khí gần tới, con yêu thú khổng lồ rít lên một tiếng, thân hình nhanh như chớp, lăn người qua một bên, tránh khỏi đòn tấn công.
Cùng lúc đó, một con yêu thú khác lao vào, Phạm Xuyên không chần chừ, thi triển chiêu thức thứ hai.
Thanh kiếm vẽ ra một đường cong, hình thành một lưỡi kiếm đậm đặc khí độc, cắt đứt đường lui của con yêu thú. Nhưng dù thế, nó chỉ bị thương chứ chưa chết, quay lại tấn công dữ dội hơn.
Mỗi chiêu thức đều phải đối diện với sự phản công, mỗi đòn đánh ra đều phải chịu đựng sự va chạm của sức mạnh yêu thú.
Nhưng không dừng lại ở đó, một con yêu thú lân hình, to lớn như núi, với vuốt sắc nhọn lao tới từ phía bên trái, đột ngột xuất hiện, thân thể vững như bàn thạch, không dễ bị đánh lui.
Phạm Xuyên vội vàng xuất ra Ma Kiếm Thiên Diệt, một chiêu thức nhanh chóng phá vỡ sự phòng thủ của đối phương.
Lưỡi kiếm loé sáng, ánh sáng ma mị bao phủ toàn bộ không gian, như một ngọn sóng vĩ đại vỗ vào con yêu thú.
Bị trúng chiêu, con yêu thú gầm lên một tiếng, nhưng không chịu ngã xuống. Nó vươn móng vuốt, xé một đường máu trên vai Phạm Xuyên.
Hắn cảm thấy đau nhói, cơ thể lảo đảo một chút. Máu đỏ tươi tuôn ra, vết thương ngày càng lan rộng.
Mồ hôi tuôn rơi như mưa, hắn không kịp nghỉ ngơi, chỉ có thể ngưng tụ chân nguyên, vận dụng Sát Chiêu Tử Vực Loạn Diệt.
Hơi thở hắn nặng nhọc, chiêu thức bắt đầu được thi triển. Tử vong lan tràn trong không gian, ánh sáng từ thanh kiếm loé lên như sao băng rơi xuống vạn vật.