Chương 70: Nội Ải

Giếng cũ vẫn vắng bóng người qua lại.

Bên bờ giếng, Trần Tuyết ngồi xếp bằng, sắc mặt tái nhợt nhưng thần quang trong mắt lại ngày một kiên nghị.

Ba ngày qua, nàng khổ tu không ngừng, ngón tay đầy vết rách, bàn tay nhuốm máu mà vẫn không dừng kiếm luyện.

Từng tia chân nguyên vận hành, từng đạo kiếm quang lặng lẽ hóa hình, dần dần tạo nên kiếm ý ngưng thực giữa hư không.

Kiếm khí không còn mơ hồ như trước. Bóng kiếm tím sẫm, lượn quanh thân thể, lặng lẽ ngân vang. Tầng ba Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết, rốt cuộc đã luyện thành.

Trần Tuyết mở mắt. Ánh mắt bắn ra hàn mang lạnh lẽo như ánh trăng rơi xuống đầm lặng. Nàng không nói một lời, vung tay chạm vào chuông đồng bên cạnh giếng.

Một làn sáng trầm tối bốc lên, bao phủ thân thể nàng, kéo linh hồn tiến nhập vào không gian tầng bảy.

Khung cảnh mù mịt hiện ra trước mắt. Đây là một thạch động lạnh lẽo, tường đá ẩm thấp, dây tơ giăng kín, như mạng nhện phong tỏa mọi lối thoát.

Ngay trung tâm hang ổ, Nhền Nhện Yêu Tinh bò ra từ bóng tối. Thân thể nó khổng lồ, lưng mọc đầy gai nhọn, tám chân nhọn hoắt giẫm lên đá tạo nên những tiếng ken két rợn người.

Nó không phát ra âm thanh, cũng chẳng có linh trí trong ánh mắt, chỉ có sát cơ cuồng bạo không kiềm chế.

Trần Tuyết không hề lùi bước. Nàng nhẹ rút kiếm ra, chân nguyên bốc lên từ không khiếu, tụ vào kiếm thể. Kiếm khí hóa hình, lóe lên như ảo ảnh mờ nhạt, tỏa ra quanh thân như có như không.

Bốn chiêu Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết đã luyện thành, giờ phút này chính là lúc nghiệm chứng nơi chiến trường sinh tử.

"Ám Kiếm Xuyên Tâm!"

Tia sáng tím xé gió, lao thẳng vào phần bụng mềm yếu của Nhền Nhện. Thân hình nó khựng lại, nhưng ngay sau đó liền lật người phóng lên vách, tốc độ đột nhiên tăng gấp đôi.

Trần Tuyết không chớp mắt.

"Ách Độc Tử Kiếm!"

Một chiêu chuyển hướng giữa không trung, kiếm khí uốn lượn như rắn độc, vây khốn góc xoay của đối thủ. Nhưng Nhền Nhện phản ứng ngoài dự liệu. Nó vung chân chém mạnh xuống, tơ nhện hóa thành chùm roi cứng rắn chắn lấy kiếm quang.

Nàng buông tiếng cười lạnh. Độc không có, nhưng kiếm vẫn có thể gϊếŧ.

"Ma Kiếm Thiên Diệt!"

Chân nguyên từ không khiếu toàn thân tuôn ra, hóa thành trụ kiếm từ trên trời giáng xuống. Lần này, nhện tinh trúng chiêu, lưng bị rạch một vết sâu hoắm, chất nhầy màu tím bắn ra tung tóe.

Nó rít lên không tiếng, giãy giụa như phát cuồng, phóng tới như đạn bắn, cả thân thể nặng hàng ngàn cân chụp xuống Trần Tuyết.

"Muốn chết?"

"Tử Kiếm Mê Hồn!"

Kiếm khí hóa hình lập tức chia làm ba bóng ảnh, tung bay quanh thân nàng, khiến thân ảnh nàng như mờ đi giữa mạng tơ.

Thời khắc sinh tử, một đạo kiếm khí thẳng tắp từ dưới đâm ngược lên, cắm thẳng vào yết hầu Nhền Nhện.

Thân thể to lớn giãy lên lần cuối, rồi đổ ập xuống, tứ chi giật giật trong vô lực.

Một luồng sáng tím từ thi thể nó bay ra, dung nhập vào thể nội Trần Tuyết. Tầng bốn Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết truyền thừa trọn vẹn.

Tuy chưa thể thi triển, nhưng nàng đã có tư cách luyện thành sát chiêu: Tử Vực Loạn Diệt.

Nàng đứng đó, y phục rách nát, toàn thân đầy máu và bụi tơ, nhưng ánh mắt không hề vẩn đυ.c.

"Sát chiêu sao?"

"Không đơn giản... nhưng cũng không làm khó được ta."

Nàng xoay người, linh thể thoát ly khỏi không gian tầng bảy, trở về bên giếng cũ.

***

Bên trong Tử Tâm Ngọc Lâu, ải tám là một cõi hoang vu tàn bạo, gió mang xám thổi rít như quỷ khóc giữa cánh đồng chết. Cây cỏ tàn úa, mặt đất nứt toác từng khe, không khí ngập tràn mùi máu khô và oán khí.

Phạm Xuyên đứng nơi trung tâm, sắc mặt lạnh lùng, lưng thẳng như kiếm. Ánh mắt hắn không còn sự bỡ ngỡ lần đầu, mà là sát ý đã tôi luyện từ chín lần thất bại.

Lần này, hắn bước vào không lời, không do dự. Chân nguyên từ bảy khiếu trong thể nội trào ra như dòng thác, lập tức dẫn động bộ pháp, thân ảnh nhảy vυ"t về phía tảng đá cao, chọn thế chiếm địa lợi.

Gầm rú vọng khắp trời đất.

Yêu thú tứ phương kéo đến như lũ. Báo xám, sói ba đầu, hùng vượn bạo thân, thiểm thú sáu chân... hàng trăm chủng loại, lớp lớp trùng trùng, trùng sát khí mà tiến.

Không có thời gian cảm khái. Không có chỗ để lui bước.

Phạm Xuyên vung tay, Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết tầng bốn bộc phát!

"Ám Kiếm Xuyên Tâm!"

Bóng kiếm lóe lên, xuyên phá đám thiểm thú lao tới trước. Một con ngã gục, nhưng mười con khác tràn lên.

"Ách Độc Tử Kiếm!"

Thân ảnh hắn nhoáng lên, kiếm ảnh biến hóa như độc xà bám quanh lũ báo, bức ép đường lui, dẫn chúng vào phạm vi sát chiêu.

"Ma Kiếm Thiên Diệt!"

Chân nguyên hội tụ thành cột kiếm quang giáng từ trời, từng lớp từng lớp ép xuống, bạo nộ như sấm vang. Thân xác yêu thú tan nát, máu thịt bay khắp nơi. Nhưng chẳng là gì so với cơn lũ sau lưng chúng.

Phạm Xuyên không lùi. Hắn búng người lên cao, chân nguyên xoay chuyển, ánh tím tụ hội quanh thân thành lốc xoáy u ám.

...

Sát Chiêu – Tử Vực Loạn Diệt!

Pha thứ nhất – Khai Vực!

Một vòng kiếm khí nổ tung dưới chân hắn, vẽ nên vùng tử vực xoáy rộng mười trượng. Yêu thú bước vào liền bị hút chặt, tốc độ chậm hẳn.

Pha thứ hai – Loạn Kiếm!

Hàng trăm kiếm khí hóa hình đồng loạt phát nổ trong tử vực, như vạn kiếm cùng xuất, xuyên phá tứ chi yêu thú.

Pha thứ ba – Diệt Trận!

Tử vực co rút đột ngột, kiếm khí xoay ngược như nghiền vụn tất cả bên trong. Tiếng xương vỡ, tiếng máu phụt, tiếng rống thảm thiết dồn dập vang lên, khiến cả không gian như biến sắc.

Pha thứ tư – Phá Hồn!

Tĩnh lặng. Một đạo kiếm hình vô ảnh từ tâm tử vực bắn thẳng, cắt qua từng linh trí yêu thú chưa chết. Chúng ngã xuống, bất động như xác khô.

Mười mấy yêu thú vong mạng chỉ trong nhịp thở.

Phạm Xuyên thở dốc, trán rịn mồ hôi, kiếm pháp chưa dứt, thần thức còn căng chặt.

Nhưng ngay khoảnh khắc hắn chuyển thế kiếm...

Một con mãng thú bốn đầu lẻn từ sau tảng đá, vồ tới.

Hắn xoay người phản kích, nhưng chậm nửa nhịp.

Nửa nhịp ấy, chính là sinh tử.

"Khốn kiếp!" Hắn gầm lên, kiếm khí bung ra điên loạn, nhưng đã muộn.

Yêu thú từ bốn phương đổ ập đến như thủy triều. Móng vuốt, răng nanh, thân xác nặng trĩu giẫm đạp lên thân hắn. Kiếm khí bị xé toạc, chân nguyên loạn dòng.

"Chỉ một lần vấp..."

"Liền lãnh án tử..."

"Phải... diễn luyện lại từ đầu!"

Thân thể hắn tan rã giữa rừng móng vuốt, linh hồn bị ép thoát ra, kéo trở về không gian ngộc lâu.

***

Vài ngày sau.

Ngoài giếng cũ, sương sớm còn chưa tan, ánh nắng chưa xuyên qua nổi tầng mây dày đặc, Trần Tuyết đã mở mắt, hàn ý trong con ngươi như băng phách ngàn năm.

Nàng đứng dậy, kiếm đặt bên hông, thân y vận nhẹ, lưng thẳng như trúc. Trên vai, mấy vết máu đã khô từ lần luyện sát chiêu vẫn chưa được lau đi.

Bảy ngày. Bảy đêm. Không ngủ. Không ăn. Chỉ diễn luyện.

Tầng bốn Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết, nàng đã tinh thông đến cực hạn. Kiếm khí vận độc bốn chiêu đã dung hợp như tay chân.

Giờ, nàng bước vào ải tám.

Không gian biến đổi.

Mang hoang hiện ra trước mắt, trời xám đất cằn, từng cơn gió xé lướt qua mặt đất đầy xương thú. Xa xa, từng con mắt vàng chóe trong bụi cỏ đồng loạt mở ra.

Gào!!

Sói đen, báo giáp, điểu cốt, thú man tàn... từng đám lao tới như nước vỡ đê.

Trần Tuyết không lùi, chỉ hít sâu một hơi.

Chân nguyên từ tám không khiếu dâng lên, hòa vào kiếm thể.

"Ám Kiếm Xuyên Tâm!"

Thân ảnh lóe lên như u hồn, kiếm khí chém rách gió, xuyên thẳng qua sọ con thú đầu đàn. Một chiêu liền đoạt mạng.

"Ách Độc Tử Kiếm!"

Thân hình như mộng như ảo, kiếm ảnh quấn lấy đàn sói đang vây lại, ép chặt hướng đi, dẫn dụ chúng vào tâm địa sát chiêu.

Không chần chừ.

"Ma Kiếm Thiên Diệt!"

Một kiếm phá trời, ánh sáng chân nguyên tím nhạt như mưa sao giáng xuống, bạo liệt diệt sát, đánh rách cả da thịt lũ báo đang phi thân giữa không trung.

Trần Tuyết tung người lên cao.

Sát Chiêu – Tử Vực Loạn Diệt!

Pha thứ nhất – Khai Vực!

Một luồng kiếm khí tím hóa thành tràng xoáy, mở rộng ra mười trượng, cuốn lấy mọi thứ vào giữa.

Pha thứ hai – Loạn Kiếm!

Từng kiếm khí nhỏ hóa hình thành hư ảnh độc xà, cùng lúc lao ra, cắn xé chém phá thân thể yêu thú.

Pha thứ ba – Diệt Trận!

Tử vực co rút. Kiếm khí dồn vào tâm điểm, nghiền nát xương thịt, gào thét hòa trong bụi máu tung tóe.

Pha thứ tư – Phá Hồn!

Một đạo kiếm ảnh mỏng như lưỡi tơ lặng lẽ chém ngang linh trí địch nhân. Thú chết không kịp rên.

Nhưng đúng khoảnh khắc nàng chuyển thế công để đuổi nốt ba con còn sót.

Một con thiểm thú sáu chân, ẩn thân dưới lớp đất bụi, bật lên như độc tiễn từ lòng đất.

"Hừ!"

Trần Tuyết vừa nghiêng mình né, thì đúng lúc đó một con mãng vượn nện chưởng xuống từ phía sau.

Chậm đúng một nhịp.

"Khốn kiếp!!"

Đã không còn kịp.

Bầy thú phía sau ập tới như lũ cắn xé, đạp nát không khí, nghiền nát kiếm quang, xé rách trường y, xô ngã nàng xuống mặt đất mang hoang.

Linh hồn bị kéo khỏi xác thân, ánh sáng truyền tống bắn ngược nàng ra khỏi tầng tám.

Ngoài giếng cũ, Trần Tuyết mở mắt, gương mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh như sương.

Nàng siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt như băng tan giữa lửa: "Chỉ một nhịp vấp liền lãnh án tử!"

"Phải... diễn luyện lại!"



Phía bên kia giếng cũ.

Phạm Xuyên cũng đang ngồi tĩnh lặng, mắt nhắm nghiền. Trong đầu hắn, từng pha của Tử Vực Loạn Diệt được tái hiện hàng trăm lần, không một khe hở nào được cho phép.

Lúc này, người vì mưu cầu sức mạnh, người vì kiêu ngạo của kẻ thách thức.

Cả hai, không ai cho phép mình dừng ở đây.