Chương 69: Đấu Ải

Chiêu thứ ba, Ma Kiếm Thiên Diệt.

Đây là chiêu mạnh nhất trong tứ thức tầng một, chân nguyên rót vào thân kiếm như thác đổ.

Trần Tuyết gào thét trong tâm tưởng, bước chân xoay chuyển ba vòng, rồi chém mạnh một đường từ đỉnh đầu xuống giữa ngực bọ ngựa.

Rắc.

Cơ giáp tách toạc. Một vệt kiếm từ đầu chẻ xuống tới bụng. Máu huyết bốc hơi như bị đốt cháy.

Con yêu thú chưa kịp giãy chết, nàng đã kết liễu bằng chiêu cuối.

Chiêu thứ tư, Tử Kiếm Mê Hồn.

Một đường kiếm ảo ảnh, không hình không bóng, nhưng đánh thẳng vào thần hồn yêu vật. Bọ ngựa hắc kiếm toàn thân co rút, ánh mắt tan rã. Trong nhịp thở sau cùng, nó ngã xuống không một tiếng động, thân thể lặng lẽ hóa bụi.

Trần Tuyết đứng giữa đồng lau, ánh mắt không đổi.

"Kiếm pháp, thiên ý đã nghiên về ta."

Một đạo ánh sáng từ không trung giáng xuống, bao trùm lấy thân thể nàng. Phù văn hiện ra giữa trán, trận pháp biến động.

Nàng đã qua ải năm.



Phía bên kia của ngọc lâu, một tiếng trầm đυ.c vang lên khi Phạm Xuyên chạm tay vào tâm trận.

Ánh sáng hư ảo xoáy quanh thân thể hắn như cuồng phong nuốt lửa. Trong thoáng chốc, không gian xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.

Trước mắt hắn là một mảnh hoang nguyên thê lương vô tận, đất đai nứt nẻ, trời mù bụi xám. Không có cỏ cây, không có ánh sáng, chỉ có gió gào và tiếng gầm gừ từ bốn phương tám hướng.

Tầng tám — Mang Hoang Vực.

Một nơi sinh ra để hủy diệt kẻ yếu.

Hắn chưa kịp định thần thì từ nơi chân trời, bóng đen đã kéo đến như sóng lũ. Hàng trăm yêu thú từ bốn phương tràn tới, mắt đỏ như máu, thân thể dị dạng, có loài như chó sói bốn chân, có kẻ như linh miêu mọc cánh, thậm chí có sinh vật mình khỉ đầu người, mang theo oán khí đen đặc như sơn.

Phạm Xuyên hít sâu một hơi, chân nguyên lập tức vận chuyển. Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết, tầng bốn toàn vẹn, giờ phút này hóa thành lưỡi kiếm trong lòng bàn tay hắn.

"Đến đây."

Giọng hắn trầm như sấm đầu đông.

Trước tiên là chiêu thứ nhất, Ám Kiếm Xuyên Tâm.

Một tia chân nguyên hóa thành mũi kiếm phóng vυ"t ra, đánh thủng đầu một yêu thú cầm đầu. Máu phun, thân hình đổ xuống.

Hắn không dừng lại, bước chân đảo chuyển giữa đội hình thú binh.

Ách Độc Tử Kiếm thi triển ngay sau, lưỡi kiếm rạch ngang, chém đứt cổ ba con dị thú đang lao đến. Máu đen bắn tung, đất hoang thêm phần tanh nồng.

Ma Kiếm Thiên Diệt bùng nổ giữa vòng vây. Kiếm ý như búa giáng, chân nguyên nén chặt, tung ra một chém xé nát mười thân thể, mở đường máu ngắn ngủi giữa biển yêu.

Gần trăm con đã gục. Nhưng địch không giảm, ngược lại càng nhiều, như có thứ lực lượng nào đó ngoài tầng tám không ngừng tiếp tế quái vật vào trường địa ngục.

Phạm Xuyên biết, đây không còn là khảo nghiệm kỹ xảo, mà là khảo nghiệm chân nguyên và sát tâm.

"Không còn đường lui."

Hắn hét lớn, kiếm pháp hóa cuồng phong, tung ra chiêu thứ tư.

Tử Kiếm Mê Hồn.

Một đường kiếm nhẹ như khói sương, nhưng khi xuyên qua trận hình, đã có mười mấy yêu thú thân thể ngừng lại, mắt lật trắng, hồn phách vỡ nát ngay trong não hải. Không máu, không tiếng kêu, chỉ là tử vong vô thanh.

Không gian rung động, sát khí quanh hắn bỗng bốc lên dữ dội.

Đây là lúc.

Phạm Xuyên hít khẽ một tiếng, chân nguyên vận khởi cuồn cuộn như triều dâng. Hai mắt đỏ rực, hàn mang bắn ra bốn phía.

"Tử Vực Loạn Diệt!"

Chân nguyên tụ lại trong thân kiếm, hư ảnh độc kiếm hiện ra nơi tay hắn. Không còn do dự, không còn lui bước, hắn đạp mạnh xuống mặt đất, thân ảnh lao vào biển yêu thú trước mặt.

Pha Một: Ám Kiếm Xuyên Tâm!

Thân ảnh Phạm Xuyên bỗng hóa thành một làn kiếm ảnh mờ mịt, trong nháy mắt xuyên qua ba đầu yêu thú, kiếm khí bộc phát từ sau lưng chúng. Máu bắn tung tóe, tiếng rống đau đớn chưa kịp vang lên đã bị nuốt chửng bởi tiếng gió thét.

Pha Hai: Ách Độc Tử Kiếm!

Chân nguyên nơi mũi kiếm vặn xoắn, hóa thành hàng chục sợi xích mờ ảo bắn ra. Mỗi sợi đều xuyên thủng tứ chi yêu thú, kéo giật bọn chúng xuống đất, khóa chặt thân hình, khiến địch quân ùn lại, ngăn cản dòng tiến công.

Pha Ba: Ma Kiếm Thiên Diệt!

Thân hình Phạm Xuyên xoay tròn giữa trời, một kiếm xoáy tròn đánh xuống, tạo thành lưỡi kiếm nguyên khí khổng lồ. Lưỡi kiếm lướt qua mặt đất, cuốn bay hàng chục yêu thú lên không, tứ chi bị chém nát, thân xác bị xé đôi.

Pha Bốn: Tử Kiếm Mê Hồn!

Hắn kết kiếm ấn, tâm niệm dẫn động chân nguyên, hóa ra từng đạo kiếm ảnh nhỏ như tơ rối, bắn thẳng vào đầu lũ yêu thú đang gào rống. Kiếm khí lặng lẽ xuyên vào thức hải, khiến vô số đầu óc yêu thú lập tức mơ hồ, hành động chậm chạp loạng choạng như rối loạn thần trí.

Nhưng...

Bốn chiêu đã tận, chân nguyên trong cơ thể cũng theo đó giảm sút nghiêm trọng. Yêu thú bốn phía vẫn như sóng dữ, lớp sau tràn lên lớp trước, không ngừng nghỉ.

Phạm Xuyên vừa kịp thở dốc một hơi, thân hình đã bị một chưởng của Mãng Đầu Thú quét trúng vai trái.

Thân thể hắn văng ra như bao tải, máu tươi bắn thành cung.

Bóng kiếm tắt, khí nguyên loạn. Hắn thổ ra một ngụm máu đen, gắng gượng đứng dậy nhưng cuối cùng, vẫn quỵ xuống giữa biển hoang.

Hắn đã đi đến cực hạn.

Trong tiếng gió gào, trong âm thanh gào rú, thân thể hắn cuối cùng bị nhấn chìm bởi biển quái vật.

Ánh sáng trận pháp bừng lên, truyền tống hắn trở lại tầng ba Ngọc Lâu.

Phạm Xuyên, thất bại ở lần đầu khiếu chiến ải tám.

Nhưng trong mắt hắn, không có sợ hãi, mà chỉ có sát tâm càng đậm hơn.

...

Thác đổ cuồn cuộn, như ngân hà rơi xuống nhân gian.

Bọt nước tung trắng xóa, tiếng ầm ầm như sấm dậy. Đứng giữa vực sâu mịt mờ sương bạc, Trần Tuyết một thân bạch y đã nhuốm nước, tóc dài dính sát vào lưng, kiếm trong tay khẽ run theo từng nhịp chân nguyên.

Đây là ải thứ sáu.

Kẻ ngáng đường là Cào Cào Song Đao, một yêu vật hình người, tay cầm cự đao cong vυ"t, toàn thân như kim loại đúc thành, mỗi bước dẫm xuống là mặt đá nứt ra hoa văn.

Đôi mắt nó vô hồn, nhưng sát ý thì lạnh thấu xương. Từ khi tiến vào, Trần Tuyết đã bị nó vây ép đến chân thác, khí huyết xáo trộn, cánh tay phải run rẩy vì đã va chạm quá nhiều lần.

Nhưng ánh mắt nàng vẫn như cũ, lãnh đạm mà kiên cường.

"Không lui." Nàng khẽ nói.

Chân nguyên trong không khiếu dâng trào.

Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết – tầng thứ hai, toàn bộ chân nguyên rót vào thân kiếm. Không còn là kiếm pháp bình thường, mà là kiếm trận vận chuyển theo ý niệm, chiêu thức linh động, dẫn kiếm khí bám lên thân thể, tạo ra từng vòng sát thế xung quanh.

Kiếm vung lên, kiếm ảnh hóa thành ngân tuyến giữa màn nước.

Ách Độc Tử Kiếm — chiêu thứ hai, nhanh như điện giật, đâm thẳng vào mắt trái của cào cào. Nhưng yêu vật quá nhanh, đao trái cắt ngang, kiếm lạc mục tiêu, va chạm tóe lửa.

Không nao núng, nàng lật tay, xoay người trong màn nước, chân nguyên cuốn lên từng vòng, Ma Kiếm Thiên Diệt bạo phát từ phía sau, như quỷ ảnh đổ xuống, bổ thẳng vào gáy yêu vật.

"Leng keng!"

Tiếng chấn động xé tai.

Thân thể nàng bị chấn lui ba trượng, suýt chút ngã vào dòng thác. Nhưng cào cào cũng bị đánh nghiêng, phần giáp cổ rạn nứt.

Không thể bỏ qua cơ hội. Trần Tuyết cắn răng, gầm khẽ một tiếng, thân ảnh phóng như chớp. Bên trong kiếm quang mờ mờ, nàng thi triển liên tiếp hai chiêu Tử Kiếm Mê Hồn để dẫn dụ, rồi đột ngột đảo chiều.

Một kiếm chém lên cánh tay phải của cào cào.

Chỉ nghe "rắc" một tiếng, đao phải của yêu vật bay khỏi tay, văng xuống vực sâu.

Chính là lúc này!

Chân nguyên toàn thân tụ lại, tứ thức hoàn chỉnh trong Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết tầng hai được nàng thi triển liền mạch như nước chảy, không còn chút chần chừ.

Kiếm quang vẽ lên bầu trời đêm dưới thác một đóa phù vân, trắng xóa vô tì, rồi rơi xuống.

"Xuy!"

Một đường máu vỡ tung. Đầu của cào cào yêu vật xoay nửa vòng rồi rơi xuống, hai chân còn co giật giữa vũng nước.

Toàn bộ thế giới bỗng lặng im.

Nước thác vẫn đổ. Gió vẫn cuốn sương. Nhưng kẻ địch đã tuyệt diệt.

Trần Tuyết thở dốc, ngửa đầu nhìn trời, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt lại càng thêm thanh lãnh.

"Thứ sáu... cũng qua rồi."

Ngay lúc ấy, giữa không trung vang lên một tiếng ngân dài như chuông cổ vọng lại từ sâu trong ký ức.

Thân thể nàng chấn động. Kiếm trong tay khẽ rung.

Một dòng thông tin từ tâm thức tràn vào.

Tầng ba Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết: Kiếm Khí Hóa Hình.

Nàng nhìn xuống thanh kiếm trong tay. Kiếm khí mờ mờ bốc lên, như rồng nhỏ quấn quanh lưỡi thép. Không cần chém, chỉ cần nghĩ, khí kiếm đã tách ra, có thể công từ xa, sát từ gần.

Không còn là kiếm pháp. Mà là chân nguyên hóa hình.

Trần Tuyết siết chặt kiếm, lùi một bước rồi cười khẽ:

"Kiếm khí sao? Quá dễ với lão nương!"

Nàng xoay người, không quay đầu lại. Bóng dáng ướt đẫm khuất dần trong màn sương thác bạc.

Phía sau, máu yêu vật trôi theo dòng nước, tan vào hư vô.

***

Thành Hạ Long mấy ngày nay, gió xuân thổi nhẹ, nắng sớm dịu dàng, chim bay thưa thớt, bách tính tạm được yên tâm ngủ tròn một giấc.

Thú triều dữ tợn sau đợt tấn công đầu tiên như đã rút lui, đại địa lặng đi một cách bất thường, tựa hồ một hồ nước sâu vừa bị xới tung giờ trở lại tĩnh lặng, nhưng đáy hồ vẫn ngầm cuộn sóng ngầm chưa từng dứt.

Trương lão đầu dựng quầy ba chân trước cổng bắc, miệng ngậm tẩu thuốc trúc, mắt híp lại như ngủ.

Lão vốn là người giảo hoạt, xưa nay thích giả ngu giữ mạng, lần này nhờ cỗ nỏ cầm tay chống chim mỏ sắt do Phạm Xuyên đưa, bán chạy như tôm tươi, thu về trọn vẹn một đấu nguyên thạch, đếm không xuể.

Lão sai mật cảnh đem phần lời đã hứa đến đưa cho Phạm Xuyên, nhưng đi ba ngày ba đêm, dạo khắp các tửu lâu kỹ viện, thậm chí mò xuống hang cầu xí phía tây thành cũng chẳng tìm thấy bóng người.

Lão vuốt râu cười hề hề, ném đá đoán mò: "Tiểu tử ấy, tám phần là chuồn lên núi tu rồi."

Không chỉ có Trương lão đầu.

Phạm Trương Hải, cũng đã phái người lục tìm khắp nơi trong ngoài thành. Gã xưa nay tính khí lạnh lùng, coi thường đám đệ tử chi thứ. Nhưng lần này, gã có mệnh từ gia chủ, lại tận mắt thấy Phạm Xuyên thi triển thủ đoạn đặc dị, trong lòng mơ hồ nảy sinh một tia cảnh giác.

"Không phải phế vật," hắn lẩm bẩm trong đêm, "Nếu tên đó không chết trong thú triều, vậy... hắn đang ở xứ trời nào?"

Trên trời mây mỏng trôi qua, dưới đất các thế lực đều yên lặng bố trí, chờ cơn sóng tiếp theo.

Trong phủ thành chủ, hương trầm đốt nhẹ, Quách Từ Khanh cầm tấu chương tươi cười nói lớn:

"Phụ thân anh minh, đại trận phòng ngự vừa hoàn tất, thú triều liền rút. Dân chúng đều nói Quách gia là phúc tinh của Hạ Long tiên thành!"

Quách Long tay cầm sách cổ, chỉ khẽ nhếch mép:

"Chưa hết đâu," hắn lẩm bẩm như tự nói, "Cái gọi là thú triều, chính là đợt này đến đợt khác, không ngừng nghỉ, tình trạng cảnh giác vẫn cần cao độ."

"Chưa kể sát nhân hút máu, một ngày chưa bắt được hắn thì người dân còn nguyên đó mối nguy.

Ánh mắt hắn lóe hàn quang, không nhìn về phía con trai mà nhìn ra ngoài trời xanh, nơi rặng núi xa mờ như một dải lụa đen trải tận chân trời.

Bên ngoài thành, rặng thạch lâm vẫn còn nhuốm máu khô, những xác thú bị phanh thây chưa dọn sạch. Gió từ phương bắc lại thổi về, mang theo hơi ẩm lẫn tanh hôi, xộc vào mũi khiến người ta không dám hít sâu.

Cuộc chơi lớn... mới chỉ bắt đầu.