Chương 68: Chiến Ải

Giữa tầng ngọc lâu u ám, Phạm Xuyên vẫn đang miệt mài diễn luyện.

Cùng lúc đó, tại ải bốn truyền thừa Tử Tâm, Trần Tuyết toàn thân nhuốm máu, y phục rách tả tơi, đứng sừng sững trên xác bầy mị lang.

Những con dã thú được chế tạo bằng hung khí và oán niệm kia, hợp thành một đàn hắc ảnh tử lang, phối hợp không để lộ sơ hở.

Nàng đã gϊếŧ bảy, còn ba con cuối cùng, trong một khắc sinh tử, cùng nhau phát động tuyệt sát cuối cùng.

Trần Tuyết siết chặt nắm tay, mắt đỏ rực như máu. Khi mấy thân ảnh sói xông tới, khí hải nàng đảo loạn, tạng phủ như muốn vỡ tung.

Nhưng nàng không lui, cũng không gào thét. Thay vào đó, nàng tung ra sát chiêu đã khổ luyện suốt mười hai canh giờ ở giếng cũ.

Một chuỗi động tác không ngắt quãng, bốn pha của sát chiêu nối nhau thành dòng nguyên khí.

Huyền Âm Toái Phách dẫn động thần hồn, khiến bầy lang khựng lại nửa nhịp.

Tử Độc Truy Hồn hóa thành kiếm quang đen kịt, phong kín toàn bộ phương vị.

U Minh Phệ Cốt đánh vào kinh mạch, khí huyết của lũ dã thú bắt đầu bạo liệt.

Và cuối cùng, Tuyệt Chưởng Vô Niệm lặng lẽ tung ra, không có tiếng động, không có ánh sáng, nhưng khi đánh trúng thì sinh mệnh lập tức chấm dứt.

Trong một khắc, bầy lang quằn quại, tru lên thê thảm rồi ngã rạp xuống nền đá như rối đứt dây.

Toàn thân Trần Tuyết lúc này như sắp sụp đổ. Khí tức rối loạn, chân nguyên gần như cạn sạch, nàng nghiêng người đứng thở hổn hển giữa xác chết lạnh ngắt.

Một dòng máu rỉ ra từ khóe miệng, đỏ như son. Nhưng trong mắt nàng không có sợ hãi, chỉ có một tia cuồng ý lạnh băng.

Ngay khoảnh khắc mị lang cuối cùng mất mạng, giữa không gian vang lên tiếng chấn động nhỏ. Một quyển kiếm quyết ảo ảnh hiện ra giữa hư không, xoay tròn giữa máu huyết còn vương.

Nàng nhìn thấy dòng chữ như khắc bằng xương người:

"Tử Độc Âm Hoang Kiếm Pháp – Tầng Nhất – Tứ Thức Độc Kiếm."

Trần Tuyết khẽ bật cười, giọng khàn khàn lạnh buốt như đêm tuyết rơi.

"Kiếm pháp sao... Ha ha ha... Trời cũng muốn giúp ta gϊếŧ sạch đám cặn bã tu giới này rồi."

Tinh thần rút ra khỏi không gian khảo nghiệm. Khi xuất hiện trở lại bên giếng cũ, thân hình lảo đảo nhưng ánh mắt thì sáng rực. Trăng soi xuống vai áo rách nát, bóng nàng đổ dài như lưỡi kiếm sắc bén.

Không nghỉ ngơi, cũng chẳng chữa thương. Nàng chỉ ngồi xếp bằng, tay phải đưa lên, điểm nhẹ giữa trán.

Kiếm quyết dung nhập vào thức hải, như độc thủy tràn vào biển hận. Kiếm khí quanh nàng dần hiện hình, bốn luồng huyết quang lượn quanh vai như rắn độc quấn cổ.

Bốn thức kiếm chiêu hiện lên rõ ràng trong tâm:

Ám Kiếm Xuyên Tâm, lặng lẽ thọc vào nơi yếu hại, không một tiếng vang.

Ách Độc Tử Kiếm, bức bách khí mạch, phong kín đường chạy trốn.

Ma Kiếm Thiên Diệt, độc tàn như tro thiêu, một kiếm đoạn mệnh.

Tử Kiếm Mê Hồn, ẩn giấu sát ý trong mỹ ảnh, khiến địch nhân chết trong ảo tưởng.

Trần Tuyết bắt đầu luyện. Một lần. Rồi hai lần. Từng động tác như tẩm máu mà đúc. Bóng kiếm quanh nàng như có như không, từng đạo chém vào gió, vào đá, vào lòng nàng, khắc xuống một cừu hận vô danh.

Hai xác chết khô quắt nằm bên cạnh, chính là Từ Mạnh Được và Doãn Chí Bình, hai kẻ từng mơ trèo cao, giờ chẳng khác gì củi mục dưới chân nàng.

Trời sáng dần. Khi tia sáng đầu tiên xuyên qua khe lá rụng, Trần Tuyết vẫn chưa mở mắt. Nhưng kiếm khí quanh thân đã hình thành vòng xoáy. Tứ thức độc kiếm bắt đầu có hình bóng.

Nàng khẽ thì thầm như mộng:

"Tên Khốn, đợi ta xong ở đây sẽ truy tìm ngươi."

...

Bên đây.

Giữa tĩnh mịch ải bảy, gió không thổi, sương không động. Chỉ có bóng người ngồi xếp bằng trong màn sương tím, hơi thở như có như không, tựa u quỷ giữa đêm mù.

Phạm Xuyên chậm rãi mở mắt.

"Đã là lần thứ mười rồi..." Hắn thì thầm, giọng khàn khàn như tro tàn trong lò luyện.

Trước mặt là một vòng trận pháp hình nhện, khắc sâu trong đất, quấn quanh bởi chín đạo kim tuyến, mỗi đạo đại biểu cho một lần thất bại. Bàn tay hắn đã in máu trên tâm trận, vết cắt vẫn chưa lành, nhưng hắn không do dự.

Hắn đưa tay lên, một lần nữa, áp xuống trận tâm.

Ầm một tiếng nhẹ, không khí xung quanh vỡ vụn như pha lê. Phạm Xuyên biến mất trong một chớp mắt, thân ảnh đã nhập vào không gian tầng bảy, hang ổ của Nhền Nhện Yêu Tinh.

...

Không gian này lạnh lẽo đến rợn người, tường đá phủ đầy tơ bạc, treo lơ lửng những cái kén khô quắt, bên trong lờ mờ thấy hình dáng người từng thất bại. Tầng đá đen kịt ẩm ướt, mỗi bước đi vang vọng tiếng dính nhớp, như bước trên máu cũ.

"Rắc..."

Một tiếng động nhẹ vang lên từ bên trên.

Hắn lập tức xoay người, lưng dán vào vách hang. Hai mắt lấp lánh sắc tím, chân nguyên vận khởi, kiếm ý đã ngưng tụ nơi đầu ngón tay.

Từ trên cao, một thân ảnh rơi xuống.

Đó là một nữ nhân yêu dị, nửa người nửa nhện. Nửa thân trên lả lơi xinh đẹp, nhưng dưới thắt lưng là tám chân nhện mọc đầy gai nhọn. Mái tóc dài như suối đêm, đôi mắt đỏ như máu đông, làn da trắng toát, gợi cảm nhưng đầy sát khí.

Chính là Nhền Nhện Yêu Tinh, chủ nhân tầng bảy, sát tinh trong bóng tối, hung vật nuốt hồn luyện xác.

Phạm Xuyên nhắm mắt, thanh âm hờ hững, "Mười lần ta chết, là để nhìn thấy rõ ngươi mười lần."

"Đến lần này, không phải ta chết."

Tay phải khẽ giật, Tử Kiếm trong tay bật ra khỏi vỏ, không ánh sáng, không khí thế, nhưng lại khiến không gian xung quanh lặng ngắt như tờ.

Trận chiến bắt đầu.

Nhền Nhện Yêu Tinh lao tới với tốc độ cực hạn, thân ảnh mờ nhạt, tơ độc phun ra như mưa tuyết giữa đêm.

Một luồng sương trắng tỏa ra từ miệng nàng, làn sương mang theo ảo giác và độc tính, từng khiến Phạm Xuyên trọng thương suốt ba ngày không tỉnh.

Nhưng lần này, hắn không né.

Hắn sải bước lao tới, ngược chiều tơ độc, ngược gió ảo ảnh, kiếm trong tay xoáy thành một đạo lốc xoáy đen.

Ám Kiếm Xuyên Tâm, không ánh sáng, không sát ý, như lưỡi kiếm đến từ cõi mộng.

Nhền Nhện Yêu Tinh biến sắc, thân hình lập tức thoái lui, nhưng một chân đã bị chém đứt, máu đen trào ra, khói độc cuộn lên từ vết thương.

Ách Độc Tử Kiếm, vây kín lối thoát, kiếm quang dựng lên thành l*иg, phong tỏa toàn bộ không gian phía sau lưng địch nhân.

Ma Kiếm Thiên Diệt, kiếm ý nén lại rồi bùng nổ, như tro than nổ tung, độc tàn vô hình bám khắp không gian.

Cuối cùng, khi Nhền Nhện Yêu Tinh quỳ gối, thân thể đã rách nát, ba chân gãy lìa, máu đen chảy như suối, đôi mắt đỏ đã biến thành trắng đυ.c.

Hắn bước đến sát mặt nàng, tay nâng lên.

Một kiếm chém xuống, không khí không động, sát khí không tỏa, máu không bắn tung. Nhưng đầu của Nhền Nhện Yêu Tinh đã lìa khỏi cổ, rơi xuống nền đá không tiếng vang.

Tử Kiếm Mê Hồn, chiêu thức sau cùng, chém không bằng kiếm, mà bằng ý niệm khiến đối thủ không còn sinh khí để phản kháng.

Toàn bộ hang động rung lên, trận pháp vỡ nát. Thân ảnh Phạm Xuyên tan vào hư không, trong nháy mắt đã rời khỏi không gian tầng bảy.

Hắn mở mắt.

Lần nữa, đã trở lại tầng ba Ngọc Lâu.

Không một bóng người. Không một dấu vết của sát khí. Mọi thứ im lặng như một giấc mộng, không đầu, không cuối.

Phạm Xuyên cúi đầu, ánh mắt dừng lại nơi lòng bàn tay.

Một đạo kiếm phù lặng lẽ in vào da thịt, huyết văn ẩn hiện.

"Là tầng bốn Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết – Sát Chiêu – Tử Vực Loạn Diệt."

Phạm Xuyên không nói một lời.

Hắn lập tức ngồi xuống tham ngộ, chân nguyên xoay chuyển, vận hành Tử Kiếm trong lòng, từng đạo khí tức hóa thành đường vân quấn quanh thân thể. Không gian tầng ba như bị rút cạn linh áp, đá nứt, không khí rít lên khe khẽ.

Kiếm ý trong thân thể hắn như sấm động giữa trời xanh, từng luồng từng luồng xoắn ốc tụ lại, mơ hồ tạo thành một vùng tử vực, xoáy tròn giữa không trung.

Bốn đạo kiếm quyết lần lượt hiện ra, Xuyên Tâm, Tử Kiếm, Ma Kiếm, Ách Độc, nay quy nhất thành vòng lưới.

Tử Vực Loạn Diệt.

***

Hai ngày trôi qua như gió lặng nước trong.

Tại giếng cũ, dưới tàn bóng cổ thụ, Trần Tuyết khoanh chân tĩnh tọa.

Quanh thân là khí lưu nhàn nhạt, chân nguyên như trăng mờ lượn vòng quanh mạch mạch.

Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết, một bộ kiếm pháp tà tuyệt, nay đã được nàng tu luyện đến tầng một hoàn chỉnh.

Bốn chiêu thức độc kiếm, mỗi chiêu một vẻ, như rắn quấn như lửa liếʍ, trong âm có sát, trong sát có hư.

Dù chưa khai mở được độc âm, nhưng kiếm chiêu đã ẩn chứa lực lượng chân nguyên sắc bén, có thể lấy mạng người chỉ trong một nhịp thở.

Nàng mở mắt. Trong ánh nhìn là lạnh lùng như sương cuối thu.

Không chậm trễ, Trần Tuyết chạm tay vào trận bàn, linh quang lóe lên, thân ảnh lập tức biến mất khỏi giếng cổ, tiến vào không gian tầng năm.

Cảnh vật trước mắt thay đổi.

Trần Tuyết xuất hiện giữa một cánh đồng lau trắng mênh mông. Gió thổi ào ào, từng bụi lau đong đưa như biển bạc. Giữa màn sương mù lãng đãng, có một thứ khí tức đậm đặc sát phạt lan tràn.

Keng.

Một âm thanh sắc bén xé toạc không khí. Một bóng đen cao lớn hiện hình từ trong lau.

Đó là bọ ngựa hắc kiếm.

Cao tới ba trượng, toàn thân đen sậm như sắt nung, hai chi trước là cặp liềm bén nhọn như đoản đao. Mỗi bước nó tiến tới, lau cỏ xung quanh bị chém đứt trong vô thanh, sát khí lạnh lẽo như kim châm sau gáy.

Trần Tuyết nắm chặt chuôi kiếm. Không lùi.

Một chữ "Sát" vang trong lòng.

Bọ ngựa gầm lên, cặp kiếm liềm xé không trung lao tới như sấm sét. Thế kiếm sắc lẹm, có thể chẻ đá phá đồng.

Trần Tuyết lách người, thân ảnh mờ nhòe trong một bước chuyển động. Tử Kiếm trong tay điểm lên thành cung, ngân quang rực rỡ.

Chiêu thứ nhất, Ám Kiếm Xuyên Tâm.

Một đường kiếm đâm thẳng vào hốc chân bọ ngựa, nơi giáp xác mỏng nhất. Tiếng vang như thiết thạch bị xuyên thủng, máu đen phun trào.

Bọ ngựa rít lên điên cuồng, quét ngang liềm kiếm chém về phía nàng. Đất đá bay lên, gió cuốn thành lưỡi.

Trần Tuyết không hoảng. Lùi một bước, tay trái bấm quyết, chân nguyên tụ lại nơi mũi kiếm.

Chiêu thứ hai, Ách Độc Tử Kiếm.

Một nhát chém nghiêng từ dưới lên, tựa như rắn hổ mang xé bụi rậm. Lưỡi kiếm không đâm vào giáp mà chém trúng mạch gân nối cánh. Một bên cánh bọ ngựa đứt lìa, thân thể lảo đảo.

"Chết."

Nàng thốt nhẹ. Tay kiếm xoay tròn như bão xoáy.