Chân nguyên trong người vận chuyển không ngừng. Tầng bốn Tử Độc Âm Ma Chưởng đã ngưng tụ đến cực hạn, chưa pha độc âm, nhưng sức mạnh chân nguyên đã đủ để chấn nhϊếp một phương.
Một chưởng đánh ra, không tiếng, không hình.
Huyền Âm Toái Phách.
Chân nguyên từ lòng bàn tay khuếch tán như sóng vỡ. Sáu con Mị Lang lập tức tru lên thảm thiết, hư ảnh vặn vẹo, thần hồn chấn loạn.
Không đợi kẻ địch kịp thích ứng, Trần Tuyết lướt bước, tay trái mở ra, năm ngón vũ động như múa khúc tử thần. Chân nguyên ngưng tụ thành từng đạo xà ảnh, xuyên qua thân thể bầy sói.
Tử Độc Truy Hồn.
Chúng không chảy máu, chỉ thấy run rẩy từng đợt, ánh mắt mất thần, gầm gừ rồi lùi về sau.
Không dừng lại, nàng vỗ tay xuống đất. Chân nguyên thấm vào đại địa, kết thành lực hút vô hình, ép bầy sói rơi vào trạng thái trì trệ, thân hình như bị bùn lầy trói chặt.
U Minh Phệ Cốt.
Rừng rậm chấn động.
Chỉ còn bốn con Mị Lang chưa bị hủy diệt.
Nàng nhíu mày. Bàn tay phải lật lại, chưởng thế lần này không mang theo chút khí tức nào. Một tầng hư không nhẹ run, như màn nước bị xé ra.
Tuyệt Chưởng Vô Niệm.
Giai đoạn cuối cùng của Sát Chiêu Tử Tâm Kết Mệnh đã hình thành. Chỉ còn một bước, bốn Mị Lang sẽ tan biến, trận pháp của ải bốn cũng sụp đổ.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó...
⸻
Trong lòng Ngọc Lâu âm tịch, hơi thở như ngưng đọng.
Phạm Xuyên ngồi xếp bằng giữa tầng ba, thân ảnh lặng yên như tượng đá ngàn năm.
Đôi mắt hắn lạnh buốt, ánh nhìn xuyên qua thân thể Trần Tuyết đang nhập định, dừng lại ở điểm phù quang đang xoay chầm chậm giữa mi tâm nàng.
Ánh sáng tím nhạt chiếu lên mặt giếng đen, tạo thành những vệt sáng kỳ dị như những con rắn độc đang bò lổm ngổm.
"Đến lúc rồi sao?"
Giọng hắn khẽ vang lên, khô khốc như tiếng xương ma cọ xát. Khóe miệng nhếch lên nụ cười không chút nhiệt độ. Đó là nụ cười của kẻ đã quá quen với việc chà đạp lên hy vọng của người khác.
Hắn đứng dậy.
Từng bước chân nhẹ nhàng như không, nhưng mỗi bước đi qua, đá dưới chân đều vỡ vụn thành bụi mịn.
Khí tức trong người hắn vận chuyển âm thầm, sát niệm từ l*иg ngực dâng lên như sóng ngầm, cuồn cuộn chảy xuống đáy tâm hồn đã đóng băng từ lâu.
"Ải này, ta không dễ gì để ngươi qua."
Ánh mắt hắn bỗng tối sầm lại, một tia hắc quang lóe lên trong đáy mắt như tia chớp đêm đen. Trong chớp mắt, thân hình hắn hóa thành mấy đạo tàn ảnh mờ ảo, bắn lên không trung với tốc độ kinh người.
Chân nguyên trong cơ thể tụ lại, từng sợi gân xanh nổi lên dưới làn da trắng bệch, như những con rắn độc đang trườn mình.
Phá Tượng!
Một quyền giáng xuống.
Không báo trước. Không gầm thét. Không một chút do dự. Chỉ có sự lạnh lùng tàn nhẫn của kẻ đã quá quen với việc chém gϊếŧ.
Quyền phong xé rách không khí, tạo thành những vòng xoáy chân nguyên đen ngòm. Không gian quanh miệng giếng rung chuyển dữ dội, những ảo ảnh quanh đó bỗng vỡ tan như thủy tinh. Một quyền trực diện đánh vào ngực Trần Tuyết đang bất động.
Ầm!
Âm thanh trầm đυ.c vang lên, như tiếng trống ma thuật giữa đêm khuya. Máu tươi từ miệng Trần Tuyết phun ra thành tia, thân hình mảnh khảnh của nàng bị đánh bật xa năm trượng, đập mạnh vào vách đá rồi rơi xuống như chiếc lá khô gãy cành.
Phù văn giữa trán nàng vỡ tan thành từng mảnh. Thần thức bị cưỡng bức đánh bật khỏi tầng bốn. Ảo ảnh Mị Lang mà nàng dày công triệu hồi nổ tung thành từng mảnh, khí cơ trận pháp sụp đổ hoàn toàn, tất cả chỉ còn là tro tàn mờ ảo.
Trong cơ thể Trần Tuyết, chân nguyên vỡ vụn như băng giá mùa đông. Mạch huyết đảo loạn, khí hải nứt toạc, toàn thân run rẩy như kẻ bị rút tủy.
Ải thứ tư... thất bại thảm hại.
Tĩnh lặng, không gian như đông cứng lại. Chỉ còn tiếng máu nhỏ giọt từ khóe miệng Trần Tuyết xuống nền đá lạnh.
Rồi...
"CON CHÓ NÀO DÁM ĐÁNH LÉN LÃO NƯƠNG?!"
Tiếng gầm vang lên như sấm dậy, làm rung chuyển cả Ngọc Lâu. Trần Tuyết bật dậy trong tư thế ngồi, đôi mắt đỏ ngầu như máu, khóe miệng rỉ máu đỏ tươi. Sát khí từ người nàng bốc lên ngùn ngụt, nhuộm đỏ cả không gian xung quanh.
Nàng quét ánh mắt điên cuồng khắp nơi, nhưng kẻ vừa đánh lén đã quay lưng bỏ đi, chỉ để lại dáng lưng lạnh lùng. Không một lời giải thích. Không một chút hối hận. Như thể việc vừa làm chỉ là chuyện nhỏ không đáng bận tâm.
"ĐỨNG LẠI, ĐỒ KHỐN NẠN!"
Máu từ miệng nàng trào ra ồ ạt. Đôi chân trắng nõn run rẩy, không thể đứng vững. Hơi thở đứt quãng, ngực phập phồng như sắp nổ tung. Nhưng ánh mắt vẫn cháy bỏng hận thù.
Phạm Xuyên đã biến mất.
Trần Tuyết nghiến răng ken két, móng tay sắc nhọn cào xước lòng bàn tay đến rỉ máu. Những giọt máu đỏ tươi rơi xuống nền đá, nhưng nàng không hề hay biết.
"Tên tiểu tặc khốn kiếp... Ngươi dám..."
"Ngươi dám phá tan cơ hội của ta..."
"Ta thề sẽ xé xác ngươi thành ngàn mảnh! Bóc từng sợi gân! Lóc từng miếng thịt! Khiến ngươi sống không bằng chết!"
Giữa vũng máu đang loang rộng, ánh mắt Trần Tuyết bốc cháy ngùn ngụt. Đó không còn là cơn giận nhất thời.
Đó là mối hận thấu xương tủy, là lời nguyền khắc cốt ghi tâm, là ý chí sát phạt sẽ không bao giờ nguôi ngoai.
Trong bóng tối của Ngọc Lâu, Phạm Xuyên bước đi chậm rãi, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.
Xa xa, tiếng gào thét điên loạn của Trần Tuyết vẫn vang vọng trong Ngọc Lâu, như khúc ca bi tráng của kẻ vừa mất đi tất cả. Nhưng với Phạm Xuyên, đó chỉ là âm thanh than khóc của một kẻ xấu số đáng thương.
Thế nhưng.
Ánh mắt hắn lại một lần nữa khựng lại khi nhìn về phía trên, nơi bóng sanh cạnh giếng cũ.
...
Giếng cũ u tịch, bóng sanh rũ xuống. Ánh sáng từ đỉnh ngọc lâu lặng lẽ chiếu xuống mặt đá lạnh như băng, phản chiếu thân thể Trần Tuyết đang nằm nghiêng, run rẩy.
Khóe môi nàng còn vệt máu chưa khô, hàn khí trong mắt chưa tan, nhưng sát cơ đã ẩn ẩn lan ra như khói độc ngấm qua da thịt.
Chấn thương vừa rồi, không phải bình thường. Một quyền kia, hàm chứa sát ý của một tu sĩ chân chính, không phải quyền đầu đánh đùa.
Mạch huyết nghịch chuyển, khí hải hỗn loạn, thần hồn chưa kịp ổn định, thân thể nàng gần như sắp rã nát.
Thế nhưng... vận mệnh, chưa từng nương tay với kẻ chưa chết.
Từ phía xa, hai bóng người lần mò tiến đến. Ánh mắt thăm dò, thần sắc đắc ý, như thú dữ lần theo mùi máu mà tới.
Kẻ đi trước thân khoác chiến bào màu lục, tay cầm đoản kiếm, mang phù văn của Chiến Vân Tông. Gương mặt tái xanh do tu hành công pháp hệ phong, chân nguyên quanh thân như dòng gió lạnh, chính là Từ Mạnh Được, nhị trọng trung kỳ.
Kẻ còn lại là đệ tử Bạch Mã Sơn, tên Doãn Chí Bình, ánh mắt lấp lóe hàn quang, sát cơ hiện rõ nơi mi tâm. Hắn như đang nhìn một con mồi hấp hối, chỉ chờ lưỡi dao cuối cùng là có thể mổ xẻ.
"Không ngờ thật. Một nữ tu tứ trọng mà bị thương nặng thế này. Nếu xử lý nhanh, lấy được pháp bảo trên người nàng, chia đều ra, chúng ta có thể tiến vào tầng năm dễ như trở bàn tay."
"Chỉ cần chém đứt đầu, rút đan tâm ra, là xong chuyện."
Hai kẻ không nhận ra... chúng đã bước vào tử địa.
Trần Tuyết nửa nằm nửa ngồi, ánh mắt mơ hồ, hơi thở đứt đoạn. Nhưng chỉ một cái liếc, một tia sát niệm bỗng cuộn lên trong hồn phách.
Không ai thấy rõ nàng hành động thế nào. Chỉ thấy một vệt huyễn quang đỏ mờ xé gió lao tới, không một tiếng động. Không hô sát. Không giơ tay giơ chân. Không chừa lại đường sống.
Thân ảnh nàng chợt hiện phía sau Từ Mạnh Được, bàn tay khẽ vuốt lên đầu hắn như người tình ve vuốt mái tóc sau đêm mưa. Huyết quang từ lòng bàn tay dâng lên, hóa thành hồng mang nhiễm độc, quấn chặt đỉnh đầu đối phương.
Chỉ trong một nhịp thở, tinh thần hắn ta như ngọn nến bị gió độc thổi tắt. Chân nguyên, máu huyết, thần hồn, toàn bộ bị hút khô trong lặng lẽ. Không có tiếng thét. Không có phản kháng.
Thân thể Từ Mạnh Được khô quắt như cành củi mục, rơi xuống đất nghe "rắc" một tiếng nhỏ. Lặng lẽ như thể chưa từng tồn tại.
Chỉ còn Doãn Chí Bình đứng phía sau, ngây người như hóa đá.
Hắn chưa kịp xoay người, một ngón tay của Trần Tuyết đã điểm tới. Ngón tay như gió lướt qua trán, không mạnh, không đau, chỉ như một cái chạm.
Nhưng sau cái chạm đó, thần hồn Doãn Chí Bình co giật, thân thể đông cứng, miệng không phát ra nổi âm thanh nào.
Một hơi sau, hắn đổ rạp xuống như bao cát rỗng. Máu huyết bốc hơi. Khí tức tan biến. Không để lại chút dấu vết sinh tồn.
Trần Tuyết đứng giữa hai thi thể, tay áo phiêu động, thần sắc lạnh như trời sương đầu đông.
Nàng hít một hơi dài, ánh sáng u lam giữa mi tâm khẽ lóe lên. Khí sắc lập tức thay đổi. Mạch khí ổn định trở lại. Khí hải không còn đảo loạn. Da thịt hồng hào, ánh mắt rực lên hỏa quang.
"Khặc..."
Một tiếng cười khàn khàn cất lên, gằn từ cổ họng như tiếng dã thú liếʍ máu.
"Khốn kiếp... Tối thì bị Quách Long dí sát, sáng lại bị đánh lén đến suýt vỡ khí hải. Vận khí đúng là rấm chó."
Nàng đá nhẹ một cái vào xác Từ Mạnh Được, mắt vẫn còn tơ máu.
"Cũng may hai tên nhị trọng này không uổng mạng. Một kẻ thì đan không khiếu còn đầy, một kẻ thì thần hồn tinh mịn. Bồi bổ không tệ."
Tiếng gió lặng như tờ. Không ai đáp lại.
Nhưng nơi tầng ba ngọc lâu, có kẻ vẫn luôn theo dõi tất cả.
Phạm Xuyên thu liễm toàn bộ chân nguyên, ánh mắt sâu như vực thẳm. Hắn đã nhìn rõ mọi thứ.
"Không phải tình cờ. Không phải ngẫu nhiên. Nàng ta... chính là hung thủ gϊếŧ mấy tên tu sĩ mấy ngày nay."
Đáy mắt hắn lóe lên hàn quang, sát niệm dâng trào. Nhưng chỉ thoáng qua, rồi nhanh chóng bị sự kiêng kỵ đè xuống như nắp quan tài chụp kín.
"Tứ trọng... sát tâm quá nặng."
"Xích Kiếm Trần Tuyết... cái danh sau này, e là từ đây mà ra."
Hắn hít sâu một hơi, thu hết hàn ý vào lòng, lẩm bẩm.
"Khốn kiếp... vừa rồi còn đánh nàng ta trọng thương, giờ lại khôi phục toàn bộ. Ta chỉ là tam trọng, không thể cứng đối cứng."
Hắn nhắm mắt, rồi mở ra, ánh sáng trong đồng tử đã đổi khác.
"Được rồi."
"Nếu vậy thì... xem thử ai vượt ải nhanh hơn."
Tử Tâm Ngọc Lâu không nói chuyện công bằng. Đạo không phân phải trái. Lý lẽ là thứ dành cho kẻ yếu, còn kẻ mạnh, viết lại lịch sử.
Phạm Xuyên, hiện tại còn tầng bảy, tám và chín, nhưng mỗi tầng đều là sinh tử.
Trần Tuyết, còn sáu tầng phía trước. Nhưng nếu vượt qua tầng bốn, chính là lúc máu tan hóa thành gió, như cá gặp nước, một đường không quay đầu lại.
Giờ đây, không còn là tỷ thí, mà là truy sát.
⸻
Giữa không gian tầng ba, pháp trận âm độc giăng khắp, mùi máu tàn lặng lẽ tỏa ra như sương mù.
Phạm Xuyên lúc này bước vào trạng thái điên cuồng luyện tập.
Hắn ngồi xếp bằng trước đại trận, tay kết kiếm quyết, mắt nhắm chặt, kiếm ý từ thân thể bốc lên như thủy triều.
Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết đã diễn luyện đến tầng ba.
Chân nguyên tụ hình.
Đây là cảnh giới hóa hình, lấy chân nguyên thành vật, tụ hình thành kiếm.
Tay phải khẽ nâng, kiếm chỉ câu nguyệt. Một đạo kiếm khí sắc lẹm hóa từ chân nguyên ngưng tụ, chém xuống mặt đá.
Kiếm khí chém tan không khí. Đá vỡ như băng tan.
Không gian ải bảy, lặng lẽ mở ra. Không một tiếng động.
Đoạn đường sinh tử, bắt đầu từ đây.