- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Đô Thị
- Đạo Ma Trường Đồ
- Chương 66: Sát Nữ
Đạo Ma Trường Đồ
Chương 66: Sát Nữ
Trong khi bên ngoài, thú triều cuồn cuộn như hồng thủy, thành Hạ Long chìm trong hỗn loạn máu tanh và tạp loạn nhân tâm.
Và khi Phạm Trương Hải dẫn người truy tung rình rập khắp nơi.
Thì hắn không hề hay biết, Phạm Xuyên lại đang lặng lẽ ăn ngủ trong Tử Tâm Ngọc Lâu để luyện kiếm.
Tầng ba ngọc lâu âm hàn, trong gian mật thất ẩn sau cổ giếng, hắn ngồi xếp bằng trước đại trận phong ấn.
Lần thứ năm khiêu chiến Ải Bảy.
Trên đỉnh đầu Phạm Xuyên, Tử Kiếm Hư Ảnh xoay chậm, từng vòng kiếm khí tỏa ra lạnh buốt đến mức khiến cả hàn khí trong động cũng bị xua đuổi, đá vách lặng câm như sợ hãi.
Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết, đã chính thức bước vào tầng Hóa Hình.
Tâm kiếm chấn động, giữa mi tâm xuất hiện một luồng sáng tím mờ nhạt, như một ấn quyết khắc sâu vào nguyên thần.
Từ khoảnh khắc ấy, mỗi đạo kiếm khí tuôn ra đều không còn mờ nhạt vô hình như trước, mà đã mang theo khí tức thực thể, ẩn chứa chân nguyên có hình, chấn động thiên địa.
Chiêu đầu tiên, Ám Kiếm Xuyên Tâm.
Phạm Xuyên vung tay. Kiếm quang lóe lên như tia chớp, mang theo một cỗ uy áp bức thẳng vào nguyên hồn.
Ánh sáng chỉ thoáng hiện nhưng dư âm vẫn còn văng vẳng trong không trung. Hư không xuất hiện vết nứt mảnh, tựa như có một thế giới khác đang bị rạch mở.
Tiếp theo, Ách Độc Tử Kiếm.
Một kiếm điểm ra, chân nguyên cuồn cuộn như biển, tụ vào mũi kiếm rồi bùng phát. Lần này, chân nguyên hóa hình dẫn theo dị động âm sát, khiến toàn bộ khí tức trong động phủ đều trở nên nặng nề, như có hàng ngàn hồn phách đang bị dồn nén, chờ bạo phát.
Con Nhền Nhện Yêu Tinh từ trong tơ trắng chui ra. Thân hình dài ba trượng, toàn thân giáp vảy hồn sa, tám chân như kim thiết, mài xuống đất phát ra tiếng chói tai. Chín con mắt đảo qua một lượt, trận văn lóe sáng như ảo trận cổ xưa, tạo thành uy áp dị thường.
Nó chưa kịp rít lên, Phạm Xuyên đã động thân.
Ma Kiếm Thiên Diệt!
Kiếm khí rít thẳng, mang theo kiếm ý như từ vực sâu địa ngục. Khi chân nguyên được vận vào, một cỗ ma lực ẩn hiện quanh thân kiếm, dường như có thể xuyên qua cả pháp thân, đả phá cấm trận. Cả hang động run rẩy như bị rút tủy.
Nhền Nhện Yêu gào lớn, bốn chân chắn trước, lưỡi liềm xoay tít. Kim thiết và chân nguyên va chạm tạo ra sóng xung kích khuếch tán khắp bốn phương, đá vụn bay mù, sát khí ngập tràn.
Nó phóng thẳng lên trần hang, rồi từ trên giáng xuống như thiên thạch. Tám chân hóa thành tám lưỡi đao, vây chặt tám hướng.
Tử Kiếm Mê Hồn!
Phạm Xuyên không lùi. Tay trái kết ấn, tay phải vung kiếm. Bảy đạo kiếm quang cùng lúc lao ra, hình khí rõ ràng, tốc độ cực nhanh. Khi chân nguyên hóa hình chen vào, mỗi kiếm đều mang theo dư âm thần niệm, như xé rách thần trí kẻ địch.
Nhền Nhện Yêu vẫn không hoảng loạn. Nó cuộn người lại như bánh xe sắt, đem toàn bộ kiếm quang nghiền nát, va chạm nổ tung. Một chân nện thẳng vào vai trái Phạm Xuyên. Hắn bị đánh văng, máu bắn thành vòng cung, y bào nhuốm đỏ.
Dù thân thể nứt gãy, hắn vẫn lặng thinh.
Nửa canh giờ sau, máu chảy khắp thân, khí tức yếu ớt, chân trái tê liệt, kiếm khí tan rã, mắt đỏ ngầu.
Cuối cùng, khi chiêu cuối bị phá hủy, pháp thân chấn động, Tử Kiếm Hư Ảnh vỡ tan.
Lại thất bại.
Hắn dựa vào vách đá, hô hấp chậm rãi. Trong ánh sáng u lam, Phạm Xuyên như một pho tượng bị thời gian quên lãng.
Một lúc sau, hắn khẽ cất giọng, trầm trầm, không bi ai, không giận dữ, chỉ lạnh lẽo như một lưỡi dao cắm sâu vào đáy tâm linh:
"Không đủ."
Rồi hắn ngồi xuống. Ngón tay dính máu, ấn vào tâm ngọc.
Một khắc sau, ánh sáng tím lan tỏa.
Hắn quay lại tầng ba Tử Tâm Ngọc Lâu.
Luyện lại... từ đầu.
***
Bên ngoài thành Hạ Long, thú triều cuồn cuộn như hồng thủy. Máu loãng hòa vào mưa, chảy thành dòng đỏ quạch trên những con phố đổ nát.
Tiếng gào thét của yêu thú hòa cùng tiếng kêu than của phàm nhân tạo thành khúc bi ca tử vong. Trên nóc những ngôi nhà sụp đổ, từng đàn quạ đen kéo đến, tiếng kêu khàn đặc như lời chế nhạo sự yếu đuối của con người.
Phạm Trương Hải dẫn đầu đội cấm vệ phủ thành chủ điên cuồng lùng sục khắp nơi.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, từng đường gân trên cổ nổi lên rõ rệt. "Tìm cho bằng được tên tiểu tặc đó!" Giọng hắn vang lên đầy sát khí.
Nhưng hắn không thể ngờ, kẻ mình truy lùng đang ở ngay dưới chân, sâu trong lòng đất tối tăm.
Tử Tâm Ngọc Lâu, kiến trúc cổ kính, ba tầng chìm sâu dưới lòng đất. Ở tầng thứ ba, sau bảy lớp cấm chế, phía dưới giếng cũ rỉ máu kỳ dị, Phạm Xuyên ngồi xếp bằng trong tư thế kỳ lạ.
Hai chân bắt chéo hình chữ ngũ, mười ngón tay kết thành ấn quyết. Trên đỉnh đầu hắn, một thanh tử kiếm hư ảnh xoay chậm rãi, mỗi vòng quay phát ra âm thanh như tiếng ma khóc quỷ sầu.
Không khí trong động đóng băng. Hơi thở Phạm Xuyên nhẹ như sương khói, mỗi lần hắn thở ra, luồng khí âm hàn tỏa ra khiến những giọt nước trên vách động đông cứng thành băng.
...
Đá vách nứt ra từng đường nhỏ như run sợ trước uy áp kinh khủng tỏa ra từ thân thể hắn.
Đây là lần thứ năm hắn thách thức Ải Bảy, cửa ải khó nhằn của "Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết".
Nếu vượt qua được, kiếm pháp của hắn sẽ đạt đến cảnh giới Hóa Hình, mỗi chiêu thức sẽ mang thực chất, mỗi kiếm ý sẽ hóa thành hình hài.
Bỗng nhiên, một tia sáng tím xé toạc không gian, phát ra từ mi tâm Phạm Xuyên. Luồng sáng ấy như lưỡi dao sắc, khắc sâu vào nguyên thần hắn một đạo văn tự cổ xưa. Tử Kiếm Hư Ảnh trên đỉnh đầu rung lên dữ dội, phát ra tiếng vang như chuông đồng.
"Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết, Hóa Hình!"
Giọng Phạm Xuyên khàn đặc sau năm ngày năm đêm không nói một lời. Kiếm ý thức tỉnh. Mỗi đường kiếm giờ đây hiện rõ hình hài.
Chân nguyên trong cơ thể hắn cuồn cuộn tuôn chảy, tựa dòng thác đổ từ Cửu U Minh Hà, mang theo sự tàn khốc và lạnh lẽo của địa ngục.
Ám Kiếm Xuyên Tâm
Tay phải Phạm Xuyên khẽ động. Lưỡi kiếm trong tay hắn vẽ lên một đường chém tinh vi đến mức khó tin. Kiếm quang lóe lên trong chớp mắt, nhanh đến mức dường như thời gian cũng phải ngừng trôi.
Một vệt máu tóe lên từ khoảng không, không phải từ Nhền Nhện Yêu đang ẩn nấp, mà từ chính khe hở không gian bị xé rách. Vết kiếm ấy sâu hoắm, đen ngòm, như mở ra cánh cổng thông giữa hai thế giới.
Ách Độc Tử Kiếm
Mũi kiếm điểm nhẹ về phía trước. Từ đầu kiếm, chân nguyên hóa thành bầy rắn độc đói khát, bò lổm ngổm trong không khí. Không gian xung quanh ngưng kết lại, biến thành màn sương tử khí dày đặc. Vạn vật trong phạm vi mười trượng bắt đầu thối rữa trong im lặng kinh hoàng.
Nhền Nhện Yêu từ trong bóng tối chui ra, thân hình khổng lồ phủ đầy giáp hồn sa. Chín con mắt của nó mở to, nhưng chưa kịp thét lên tiếng gào chiến đấu đã đột nhiên mờ đυ.c. Độc tố từ "Ách Độc Tử Kiếm" đã âm thầm ăn mòn thần trí nó.
Ma Kiếm Thiên Diệt
Phạm Xuyên không cho đối thủ chút thời gian hồi phục. Chân phải hắn giậm mạnh xuống đất, từ nền đá bỗng mọc lên một rừng kiếm ma. Mỗi lưỡi kiếm đều mang hình hài quỷ dị, là hiện thân của những hồn oan mà Phạm Xuyên từng gϊếŧ chết. Chúng đồng loạt lao vào cắn xé Nhền Nhện Yêu không chút thương xót.
Tử Kiếm Mê Hồn
Máu từ vết thương trên vai Phạm Xuyên phun ra, hắn dùng chính dòng máu ấy tưới lên lưỡi kiếm. Kỳ lạ thay, máu tươi bỗng biến thành bảy đạo kiếm quang đỏ như máu mắt. Nhền Nhện Yêu vừa nhìn thấy, chín con mắt đột nhiên trợn ngược. Tay chân nó run rẩy, rồi bỗng dùng chính lưỡi liềm sắc bén nhất đâm thẳng vào ngực mình.
Nhưng rồi một tiếng nổ kinh thiên vang lên. Thân thể Phạm Xuyên bị đánh bật ra xa, đập mạnh vào vách động. Năm vết thương trên người hắn đồng loạt rỉ máu. Tử Kiếm Hư Ảnh vỡ tan thành từng mảnh. Hắn lại thất bại.
Trong góc tối ngập mùi máu tanh, Phạm Xuyên chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt đỏ ngầu nhưng không hề biểu lộ đau đớn. Hắn lạnh lùng nhìn bàn tay dính máu, rồi ấn lên tâm ngọc đang phát sáng yếu ớt.
"Không đủ."
Ánh sáng tím bùng lên, bao trùm thân thể đầy thương tích. Khi ánh sáng tan đi, Phạm Xuyên đã trở lại tầng ba Tử Tâm Ngọc Lâu.
Luyện tiếp. Chém tiếp. Chết tiếp.
Bởi con đường tu tiên vốn dĩ phải dẫm lên xác chết của chính mình.
***
Giếng cũ không nước, nhưng trong lòng giếng lại hiện quầng sáng mờ nhạt, xoay chuyển không ngừng như nhãn đồng của cổ thú. Ánh sáng ấy lặng lẽ, lại như có tri thức riêng, khiến người nhìn vào chỉ thấy lạnh sống lưng.
Trên mép giếng, vài thân ảnh ngồi bất động. Tinh thần bọn họ đã chìm sâu vào không gian vượt ải.
Bên dưới địa đạo, nơi ngọc lâu, một bóng người vừa mới mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo như hàn đàm ngàn năm.
Phạm Xuyên.
Hắn vừa kết thúc ải năm, thần sắc trầm trọng, khóe môi còn vương một vệt huyết. Nhưng sát tâm vẫn chưa tan, trong đáy mắt vẫn lấp lánh ánh đỏ máu, như bóng kiếm chưa thu lại.
Một đám người rời khỏi bìa giếng. Kẻ dẫn đầu là Phạm Trương Hải.
Phạm Xuyên liếc qua, cười khinh một tiếng.
"Một con kiến hôi, gϊếŧ cũng bẩn tay."
Nhưng rồi hắn chợt quay đầu, ánh mắt chợt ngưng lại.
Một bàn tay trắng ngần đưa lên, khẽ rung chuông đồng bên giếng.
Tiếng chuông vừa vang, một đạo phù văn tím hiện lên giữa mi tâm người ấy. Thân thể mềm mại chấn động nhẹ, rồi lập tức bất động.
Trần Tuyết.
Nàng lại tiến vào ải bốn.
Ánh mắt Phạm Xuyên chùng xuống, tử địch lại đến, hắn tự hỏi:
"Lần này, liệu có vượt được?"
⸻
Bên trong không gian ải bốn là một mảnh rừng độc vạn năm. Không khí vẩn đυ.c, mặt đất phủ đầy mầm nấm, bụi độc cùng oán khí tích tụ từ bao kẻ vong mạng. Không có ánh mặt trời, không có gió. Tất cả chỉ là một tầng âm khí trầm trọng đè nén.
Mười con Mị Lang Điện Ảnh chầm chậm hiện hình giữa sương xám. Thân thể chúng như khói như sương, mờ ảo không thực. Nhưng sát ý lại lộ rõ, như mũi thương chực chờ xuyên tâm.
Giữa bầy sói, một bóng người nữ tử khoanh tay mà đứng. Tóc dài tán loạn, bạch y phấp phới như tuyết đầu mùa. Đôi mắt nàng nhắm hờ, hô hấp vững vàng, thần sắc lãnh đạm.
- 🏠 Home
- Huyền Huyễn
- Đô Thị
- Đạo Ma Trường Đồ
- Chương 66: Sát Nữ