Chương 65: Huyết Ảnh

Bầu trời vẫn chưa kịp hửng sáng, nhưng Hạ Long tiên thành đã lại một lần nữa chìm vào tiếng rít xé rách càn khôn.

Ba bầy quạ đen khổng lồ lại kéo đến. Gió từ cánh chúng thổi rối tung không khí, mùi tanh tưởi của sắt rỉ và máu khô lan ra trong từng hơi thở.

Tiếng chuông đồng vang lên dồn dập. Lệnh giới nghiêm lập tức ban hành.

Tường thành, nội thành, khu tam gia, phủ thành chủ, mọi nơi đều chuyển động.

Trong bóng tối, từng đội tu sĩ phàm nhân vội vã xuất chinh. Pháp trận dọc tường thành sáng lên từng đợt, khí tức chân nguyên tán ra rối loạn, xen lẫn tiếng kêu gào của dân chúng hoảng sợ. Thú triều lại đến. Lần này còn cuồng bạo hơn trước.

Bên phía tây thành, dưới sự chỉ huy của gia lão truyền công, đội hình của Phạm gia sớm đã vào vị trí.

Ba người đứng mũi chịu sào chính là tổ đội gồm Phạm Băng Mi, Phạm Thông và một vị gia lão tam trọng tu vi, người lãnh đạo cả nhóm.

Phạm Băng Mi mặc khải giáp nhẹ, dung mạo như tuyết, khí chất lạnh lùng, điều khiển một con rối hình xà làm từ băng hàn tinh thạch.

Băng Xà lượn quanh nàng, thân thể dài hơn năm trượng, mùi sương lạnh tỏa ra từ thân thể khiến linh khí xung quanh đóng băng nhẹ.

Phạm Thông thì ngược lại. Gã điều khiển một con rối hình Hầu Vương, cao lớn hơn người, tay cầm thiết bảng, giáp sắt phủ đầy người máy. Mỗi lần Hầu Vương vung gậy, khí kình thổi bay cả trận pháp phụ trợ hai bên.

Một xà một hầu, phối hợp nhịp nhàng. Trên không trung, từng đợt quạ lao xuống, móng vuốt quét ngang, mỏ sắt mổ như chùy đập đá. Dưới đất, hai con rối chiến đấu dữ dội, pháp quang đan xen, âm thanh va chạm rền vang không ngớt.

Một đợt gió lạnh quét qua, Phạm Băng Mi vừa di chuyển né tránh, không ngờ chân trượt khỏi đài băng mỏng, thân hình chao đảo giữa không trung.

Ngay khoảnh khắc ấy, một bóng người vọt tới. Thiết bảng trong tay Hầu Vương vung lên đỡ lấy thân nàng, còn Phạm Thông lùi lại nửa bước, kéo nàng về sát mình.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Chớp mắt trôi qua.

Phạm Băng Mi cúi đầu, má ửng hồng. Phạm Thông chỉ cười khẽ, ánh mắt sáng lên như tia lửa lóe giữa chiến trường.

Bên kia.

Khi ba con Quạ Sắt Vương gào lên xé gió, áp lực nặng như núi chụp xuống, ba bóng người từ ba phương vị khác nhau đồng loạt hiện thân.

Phạm Lưu, Đường Tam, Mã Khải Nguyên.

Ba gia chủ, ba lực lượng Tứ Trọng Thiên.

Phạm Lưu không nói không rằng, tay giơ lên triệu hồi con rối cốt đạo của mình. Một luồng khí đen thổi lên từ vòng hồn trận dưới chân ông, cát bụi xoáy thành lốc xoáy.

Từ giữa đó, một thân ảnh cao lớn từ từ hiện ra.

Một bộ xương khô màu đen tuyền, trên trán khảm một viên hắc tinh, tay cầm cốt kiếm dài hơn người, vai khoác áo choàng xương từ vảy của thi long. Hơi thở từ nó tỏa ra không phải linh khí mà là tử khí.

Ma Cốt Minh Vương.

Đó là con rối mạnh nhất của Phạm Lưu, là chiến lực đỉnh cao trong toàn bộ Phạm gia. Mỗi lần xuất hiện, là có máu đổ đầu rơi.

Đường Tam thì khác. Ông tu đan đạo, không điều khiển rối, không dùng pháp bảo. Chỉ có một thứ, Đan Dược.

Trên tay ông lúc này là một viên Hoàng Hỏa Liên Tâm Đan. Uống vào xong, khí tức trong nháy mắt bạo tăng gấp ba, máu huyết sôi trào, lông tóc dựng đứng như mãnh thú thức tỉnh.

Đường Tam quát lớn một tiếng, tung mình nhảy lên không, song chưởng nện vào con quạ đầu tiên như hai lưỡi búa tán núi.

Mã Khải Nguyên lại càng đơn giản. Pháp bảo hộ thân xoay quanh như vòng bảo hộ, từng món từng món bay ra lơ lửng, tụ thành một trận pháp đơn giản nhưng chặt chẽ.

Hắn tay điều khiển kiếm phù, pháo khí, tháp trấn yêu và xích ngân xà luân, toàn bộ đồng loạt phóng ra, hóa thành một chuỗi công kích rợp trời.

Ba người, ba loại sức mạnh. Ba con Quạ Sắt Vương.

Ngay trong khoảnh khắc cả ba vương thú đồng loạt bổ nhào xuống, toàn bộ Hạ Long thành run rẩy trong âm thanh long trời lở đất.

Minh Vương giơ kiếm chém xuống.

Đường Tam đấm như lôi thần giáng thế.

Mã Khải Nguyên bắn pháo khí rợp trời.

Chiến đấu nổ ra không hề rườm rà, không có nửa câu thừa thãi. Mỗi đòn tung ra đều nhằm đoạt mệnh, mỗi va chạm đều khiến đất nứt trời rung.

Trong lúc toàn thành nghênh địch, giữa âm vang của sát khí, ánh sáng, máu và chân nguyên, những tiếng quạ gào hòa vào tiếng rít chát chúa, biến cả bầu trời Hạ Long thành một khung tranh đỏ đen giữa sinh tử.

Thú triều lần hai.

Đã chính thức bắt đầu.

...

Hạ Long Tiên Thành, ánh trăng tàn mờ như lớp bụi phủ lên gạch đá.

Bên ngoài, tường thành rực sáng bởi pháp trận chống thú triều, tiếng quạ sắt gào thét xé toạc thiên khung.

Nhưng sâu trong nội khu, một cơn gió khác thổi qua, mang theo hàn ý sắc bén, như lưỡi dao vô hình cắt nát tâm thần. Trong bóng tối, mưu đồ và máu tanh lặng lẽ lan tràn, như độc xà rình mồi giữa đêm đen.

Tại khu viện bỏ hoang của Đường gia, hành lang cũ kỹ rêи ɾỉ dưới gió lạnh, mỗi viên gạch như chứa đựng oán khí của những năm tháng bị lãng quên.

Từng tiếng bước chân nặng nề vang lên, nện vào sự im lặng của đêm.

Một gia lão Đường gia quỳ sụp dưới đất, toàn thân co giật, da dẻ tái nhợt như bị hút cạn sinh khí, ánh mắt hoảng loạn, như đối diện phán xét cuối cùng.

Trước mặt ông, một bóng người mặc áo choàng đen, đầu đội mũ sắc, tay cầm kiếm mảnh dài, đứng yên lặng như tượng đá, khí tức lạnh lẽo tựa quỷ hồn từ địa phủ.

Kiếm trong tay kẻ áo đen lóe hồng quang, như máu tươi ngưng tụ. Một vòng huyết văn hình xoáy hiện ra trên không, xoay tròn chậm rãi, như chiếc mắt quỷ mở ra, toát lên tử khí kinh người.

Gia lão rêи ɾỉ, giọng yếu ớt, như cỏ dại trước cuồng phong: "Ngươi... là ai..."

Kẻ áo đen không đáp, ánh mắt dưới mũ sắc lạnh như băng, không chút dao động.

Máu từ ngực gia lão phun ra, hóa thành sương đỏ, bay thẳng vào lưỡi kiếm, như bị nuốt chửng bởi ma quỷ. Khi kiếm huyết sắp thành, một tiếng nổ rung trời phá tan màn đêm.

Ầm!

Tường đá nứt vỡ, như bị thiên kiếp giáng xuống. Một bóng người từ trên trời lao tới, như sao rơi xé toạc bóng tối, giáp bạc lóe lên ánh nguyệt, khí tức bùng nổ, như núi lở đè nát vạn vật.

Đại đao bạc rút khỏi vỏ, mang theo sát ý ngập trời. Quách Long, với ánh mắt sắc bén như lưỡi đao, khóa chặt kẻ áo đen, giọng trầm như lôi đình:

"Cuối cùng cũng tìm được ngươi... sát nhân hút máu."

Kẻ áo đen lùi một bước, ánh mắt lạnh như băng tuyết vạn năm, không chút dao động. Quách Long không nói thêm, đại đao bổ xuống, đao khí như sông bạc cuộn trào, chém thẳng vào pháp trận, phá tan vòng huyết văn đang vận chuyển.

Máu vỡ tung, như hoa đỏ nở giữa đêm đen. Kẻ áo đen nghiến răng, lùi ba bước, tay phải vung lên, kiếm mảnh vẽ thành vòng, huyết khí cuốn thành kiếm quang đỏ thẫm, tung thẳng ra ngoài, như ma hồn gào thét.

Quách Long quát khẽ, âm thanh như sấm: "Ngươi không chạy được đâu!"

Đao khí va chạm huyết quang, tiếng nổ như lôi đình vang lên trong hẻm nhỏ, đất đá vỡ nát, tường viện sụp nửa, bụi bay mịt mù.

Giao chiêu đầu tiên, Quách Long chiếm thượng phong, khí thế như chiến thần bất khuất, mỗi nhát đao là một lời thề chém đứt vận mệnh.

Kẻ áo đen khẽ gầm, giọng trầm thấp: "Đáng tiếc..."

Gã xoay người, thân pháp quỷ dị như ảo ảnh, lướt đi trong bóng tối, như ma quỷ tan vào đêm đen.

Quách Long lao theo, đại đao vẽ hình trăng khuyết, chém rạch bầu trời, đao quang sáng rực, như muốn xé toạc thiên khung.

Kẻ áo đen quay lại, tung một chiêu kiếm cuối, máu bắn ra hóa thành hình cánh bướm đỏ, lấp lánh rồi tan biến giữa không trung, như lời nguyền dưới ánh trăng.

Hai bóng người, một đuổi một chạy, vọt qua ba dãy nhà, chạm nhau ba lần, mỗi lần giao phong là một cơn bão, khiến đất đá vỡ vụn, không khí rung chuyển.

Nhưng khi cả hai đến khu hẻm nhỏ phía tây, thân ảnh áo đen đã biến mất, như chưa từng tồn tại, chỉ còn gió lạnh gào thét trong bóng tối.

Quách Long dừng lại giữa con ngõ, ánh đao còn lạnh, sát khí ngập trời. Hắn cắn răng, ánh mắt lấp lánh hận ý: "Chết tiệt... lại để hắn thoát."

Cùng lúc đó, bên giếng cũ, gió lạnh rít qua miệng giếng khô, từng tiếng vọng sâu như âm hồn thì thầm, khiến lòng người bất an.

Phạm Trương Hải nấp trong bóng tối sau bức tường rạn, bên cạnh là hai hộ vệ gia tộc, người nào cũng nín thở, ánh mắt sắc bén, như sói săn rình mồi.

Hắn cầm đồng hồ cát nhỏ, ánh cát chảy chậm rãi, như đếm từng nhịp của vận mệnh.

Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, như mây đen trước giông bão.

"Vẫn chưa tới..." Hắn lẩm bẩm, giọng trầm thấp, mang theo hàn ý.

"Không thể nào... nếu không ở đây... thì hắn đi đâu..."

Hắn hạ giọng, ánh mắt lấp lánh mưu tính:

"Chẳng lẽ... hắn biết được kế hoạch?"

Một hộ vệ đáp khẽ, giọng thận trọng:

"Thiếu gia, có lẽ hắn còn chưa ra khỏi gia trang..."

"Không thể!" Phạm Trương Hải gằn từng tiếng, như dao cắt vào đá. "Ta đã cho người theo dõi từ sớm... hắn nhất định phải đi vượt ải... đêm nay không thấy hắn, chẳng lẽ trốn biệt?"

Thời gian trôi qua từng khắc, chậm rãi mà nặng nề, như lưỡi dao treo trên đầu.

Gió lùa qua mái ngói, cuốn theo mùi ẩm mốc và tiếng dơi kêu rít rít, như lời thì thầm của quỷ hồn.

Phạm Trương Hải nắm chặt tay, ánh mắt dao động, như kẻ rơi vào mê cung không lối thoát.

Hắn biết, kế hoạch phục kích Phạm Xuyên tại giếng cũ là nước cờ hiểm, nhưng nếu thất bại, hắn sẽ lộ bài trước kẻ thù.

Cuối cùng, hắn đứng dậy, hất tay ra hiệu, giọng lạnh như băng:

"Rút."

Hai hộ vệ lặng lẽ rời đi sau hắn, như bóng ma tan vào bóng tối.

Giếng cũ vẫn trống rỗng, không bóng Phạm Xuyên, cũng không ai khác.

Chỉ có gió lạnh gào thét, mang theo hàn ý sắc bén, như lưỡi dao vô hình.

Trong bóng đêm, một cảm giác bất an lan tỏa, như có đôi mắt vô hình quan sát từ nơi sâu thẳm, khiến lòng người run rẩy, như đứng trước vực thẳm của vận mệnh.