Giữa lúc màn đêm còn chưa kịp rút đi hơi thở cuối cùng, bầu trời thành Hạ Long bỗng vang lên tiếng rít sắc lạnh như kim loại cào vào vách đồng.
Tiếng động như báo hiệu điềm dữ, khiến cả thiên địa như nghẹt thở trong một thoáng.
Những bóng đen kéo đến từng đám như mây đen tụ hội. Chúng không bay theo đội hình, không mang theo linh áp quá cường đại, nhưng sát khí âm trầm lại tràn ngập.
Dưới ánh trăng mờ, từng đôi cánh khô rỉ như sắt cháy lướt ngang trời cao, mang theo từng luồng khí tanh tưởi như xác chết mục rữa.
Ba bầy quạ đen khổng lồ hạ xuống, thân thể mỗi con đều to cỡ con chó săn, lông xám đen dựng đứng như gai, mỏ nhọn như đinh ba, ánh lên sắc kim tàn nhẫn.
Dẫn đầu mỗi đàn là một con quạ toàn thân đỏ thẫm, giống như được nhuộm máu rồi hong khô. Đôi mắt chúng phát ra hàn quang u ám, nhìn xuống nhân gian như những vì sao lạnh lẽo lấp lóe sát khí.
Chim Mỏ Sắt Vương.
Thú triều đã đến.
Tiếng chuông đồng trong nội thành vang lên dồn dập. Gác canh gióng chuông đến mức tay rướm máu mà không dám ngừng.
Dân chúng trong thành rối loạn tháo chạy, tiếng khóc của trẻ con, tiếng gào của người lớn, tiếng kèn hiệu chiến xen lẫn như tấm lưới điên cuồng bao phủ lấy thành Hạ Long.
Trên tường thành phía bắc, nơi gió đêm rít qua từng mũi chông, một đội quân đã sớm chờ sẵn. Hơn ba trăm binh sĩ mặc giáp da, mỗi người đều cầm chắc vũ khí trong tay, ánh mắt nghiêm nghị không một tia hoảng loạn.
Trận đồ sơ cấp đã giăng lên, bát phương tỏa vị, dùng để tăng lực phòng ngự và tập trung tiễn trận.
Dẫn đầu đội quân chính là Quách Từ Khanh.
Hắn mặc giáp nhẹ, màu xám sẫm tiệp vào bóng đêm. Sau lưng là một ống tiễn bạc, tay cầm cung thần Mặc Ảnh, thần sắc như đá cổ giữa gió tuyết.
Không ai nghe hắn hô hào, không ai nghe hắn mắng lệnh. Chỉ một ánh mắt của hắn, binh sĩ liền đứng thẳng sống lưng như đao chưa tuốt khỏi vỏ.
Hắn giương cung.
Kéo dây.
Tiễn đầu tiên phóng lên trời cao, vẽ thành một đường sáng như sao băng. Một tiếng "phốc" khẽ vang lên, con quạ đầu tiên bị xuyên thủng cổ, rít lên rợn người rồi rơi khỏi tầng không như một cái túi da rách nát.
Ngay sau đó, hơn trăm mũi tiễn pháp đồng loạt bắn lên. Mũi tiễn mang theo phù văn ánh lục, bắn ra quang tiễn như xuyên qua đêm tối.
Bầy quạ rít lên, lao xuống như thác lũ, nhưng từng con từng con bị bắn trúng, cánh rách máu bắn tung tóe, rơi xuống như mưa.
Nhưng đó chỉ là tầng ngoài.
Khi ba con Quạ Sắt Vương sải cánh lao xuống, thiên địa như bị ép chặt. Không khí vặn vẹo, gió xoáy mạnh như lưỡi dao vô hình.
Mỗi cái vỗ cánh của chúng tạo nên khí kình đủ để hất bay vài người phàm không có tu vi.
Tường thành rung chuyển.
Mắt thấy lớp binh sĩ đầu tiên bị chấn động đến mức máu mũi chảy ròng, mấy người thậm chí té ngã xuống, hàng ngũ rối loạn.
Ngay lúc đó, một tiếng "vυ"t" vang lên.
Một bóng người từ nội thành như mũi thương rời dây cung, lao thẳng lên trời cao.
Người đó mặc giáp bạc, đại đao sau lưng phản chiếu ánh trăng như tuyết. Áo choàng tung bay, ánh mắt lạnh như sương, khí thế không có pháp thuật nhưng lại khiến cả thành im bặt trong một khắc.
Quách Long.
Chiến sư Tứ Trọng của vùng Hắc Giang, người từng chém sạch một đội cướp Linh Cốc bằng ba chiêu đao, kẻ mà dân gian gọi là Bách Thắng Tướng Quân.
Không có khẩu quyết, không có chú ngữ.
Chỉ có tiếng gió bị xé toạc khi đại đao được rút ra.
"Ầm!"
Lưỡi đao chém thẳng vào một con Quạ Vương đang lao xuống. Lưỡi đao không bùng lửa, không nổ khí, chỉ là lực của người rèn luyện thân thể đến tận cùng.
Nhưng chính một đao ấy đã khiến cánh của Quạ Vương gãy nát, cả thân thể đập vào mặt đất như thiên thạch.
Không dừng lại.
Con thứ hai lao đến, móng vuốt quét qua tạo thành vết rách giữa không trung, nhưng bị đao khí của Quách Long chém nát móng, thân thể bị đập văng về sau ba trượng, đầu lăn lóc dưới chân tường thành.
Con cuối cùng cố thoát thân, sải cánh định bay lên cao, nhưng không thoát được ánh mắt của vị tướng già.
Đao lại vung lên.
Một luồng đao khí sắc như tiếng chuông vỡ giữa đêm vang lên, chém thẳng từ cổ xuống sống lưng Quạ Vương, máu đen bắn tung tóe, phần thân gãy lìa, rơi rụng như lưỡi hái tử thần đã ghé qua.
Ba vương thú đều bị hạ.
Đợt đầu thú triều, tạm thời bị ngăn chặn.
Trên tường thành, tiếng hoan hô chưa kịp vang đã nghẹn lại nơi cổ họng. Bởi trong lòng mỗi người đều hiểu: đây chỉ là mở đầu. Trong bóng tối phía xa, tiếng vỗ cánh vẫn còn vẳng lại. Phía sau mấy trăm con quạ kia, có lẽ còn cả ngàn.
Quan trọng hơn...
Trong lúc mọi người chăm chăm nhìn lên trời, thì trong lòng đất, có một thứ còn thối rữa hơn, còn khát máu hơn, vẫn đang lặng lẽ rình rập.
Vừa có thú triều
Vừa có sát nhân hút máu
Hạ Long tiên thành rơi vào hỗn loạn.
⸻
Trong đại sảnh phủ thành chủ, ánh lửa cháy bập bùng. Bầu không khí đặc quánh mùi máu và tro tàn. Quách Long đứng giữa trung tâm, đại đao cắm xuống đất, máu vẫn còn nhỏ giọt từ lưỡi thép, từng giọt rơi xuống đá tạo thành âm thanh lạnh buốt.
"Truyền lệnh."
Ông gằn giọng.
"Tình hình nguy cấp, gửi tin yêu cầu tam tộc xuất lực hỗ trợ thủ thành."
"Trận pháp toàn thành, nâng lên tầng hai. Không cần chờ phép."
Quách Từ Khanh bước lên, cung tay thấp giọng:
"Phụ thân... vậy còn chuyện sát nhân hút máu thì sao ạ?"
Quách Long đưa tay lau máu trên má trái, ánh mắt như sắt rỉ.
"Việc đó... đích thân ta điều tra."
Quách Từ Khanh không hỏi gì thêm, lập tức xoay người rời đi, ra lệnh truyền báo.
Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa qua hàng cây, cuốn theo mùi máu tanh cùng cảm giác lạnh sống lưng như có ai đó đang thì thầm trong bóng tối.
Máu đã đổ.
Nhưng chưa phải máu cuối cùng.
...
Tin tức thú triều Chim Mỏ Sắt lan như lửa cháy khô cỏ, khiến cả thành trì chìm trong hoảng loạn, lòng người như dây đàn đứt, chỉ chờ tử thần giáng lâm.
Trong cơn bão hỗn loạn, các đại gia tộc huy động nhân thủ, dồn tài nguyên, bố trí trận tuyến, như những con thú hoang gầm gừ trước cơn hồng thủy.
Phủ Phạm gia, trung tâm quyền lực của dòng tộc, cũng không đứng ngoài lằn ranh sinh tử.
Đại sảnh trung ương, đèn treo cao mười trượng, ánh lửa lập lòe như ma trơi, soi lên gương mặt nghiêm nghị của các gia lão.
Không khí nặng nề, như mây đen trước giông bão, mỗi ánh mắt đều ẩn chứa mưu tính, như rắn độc rình mồi.
Tiếng xôn xao bàn bạc dần lắng xuống khi thân ảnh Phạm Lưu xuất hiện, sừng sững giữa chính điện, tựa ngọn núi bất động trước thiên quân.
Phạm Lưu, tuổi ngoài lục tuần, tóc bạc phơ, nhưng thân thể thẳng như cây giáo cắm nơi chiến địa, khí thế uy nghiêm, vừa xuất hiện đã cất giọng:
"Thành chủ đã điều động toàn lực phòng tuyến. Phạm gia không thể đứng ngoài."
Chỉ một câu, đại sảnh như dây đàn bị kéo căng, không khí ngưng đọng, sát khí vô hình lan tỏa. Phạm Lưu tiếp tục:
"Tất cả chiến lực Tam Trọng trở lên, vào đội tiên phong. Nhị Trọng trở xuống, lập tổ yểm trợ, ba người một đội, một gia lão dẫn đầu, hai chiến giả đi theo. Không ngoại lệ."
Mệnh lệnh như lưỡi đao, sắc bén, không dung dị nghị. Tộc nhân cúi đầu, không ai dám phản kháng.
Nhưng khi Phạm Lưu nói tiếp, giọng hơi chậm, như mang suy tính thâm sâu:
"Đội do thám... giải tán. Chỉ giữ lại Phạm Xuyên. Những người khác, chuyển sang đội hộ thành."
Lời vừa dứt, ánh mắt trong điện dao động, như mặt hồ bị đá ném. Một số gia lão chau mày, ánh mắt lấp lánh nghi ngờ. Kẻ khác nhếch môi, nụ cười nhạt mang ý vị khó lường.
Phạm Minh, con trai Phạm Hinh, nắm chặt tay, ánh mắt hận ý lóe lên, nhưng nhanh chóng cúi đầu, che giấu tâm tư. Phạm Băng Mi, đứng trong góc, ánh mắt phức tạp, như nhìn vào một ván cờ chưa rõ thắng bại.
Phạm Trương Hải đứng dậy, cúi người lĩnh mệnh, khuôn mặt không gợn sóng, nhưng đôi mắt lấp lánh mưu tính, như hồ sâu ẩn rắn độc.
Phạm Lưu quét mắt qua hắn, giọng lạnh lùng:
"Nội vụ, từ nay giao Trương Hải toàn quyền xử lý."
Lệnh vừa ra, cờ đã dựng. Người ngoài nghe chỉ là sắp xếp thời chiến, nhưng kẻ tinh ý ngửi thấy mùi gió ngầm. Đây không chỉ là chiến sự, mà là ván cờ quyền lực, nơi Phạm Lưu giăng lưới, chờ con mồi lộ diện.
Ngõ Tràng Tiền, đem sâu như vực, ánh đèn dầu trong nhà tranh lay lắt, soi lên bóng hình Phạm Xuyên ngồi lặng sau hậu viện.
Hắn cầm mảnh giấy thông báo từ nội gia, ánh mắt lạnh nhạt, như nhìn xuyên qua mọi mưu đồ của thiên hạ.
Hắn nhếch môi, nụ cười không chút ấm áp, chỉ là đường cong mỉa mai thoảng qua, sắc bén như lưỡi đao vừa mài.
"Lão già kia, vẫn giảo hoạt như xưa," hắn lẩm bẩm, giọng trầm như gió từ vực thẳm. "Cho ta giữ độc quyền do thám, không phải vì tin tưởng, mà muốn cô lập ta giữa chiến cuộc, để ta tự bộc lộ con bài."
Hắn nhấc chén trà, nhấp một ngụm, hương trà thanh nhẹ không xua nổi hàn ý trong mắt. Hắn đặt chén xuống, động tác chậm rãi, nhưng mang khí thế của kẻ nắm vận mệnh:
"Giải tán đội do thám, chỉ giữ ta. Giao nội vụ cho Phạm Trương Hải, đẩy ta ra ngoài vòng chiến lược. Bề ngoài trung lập, thực chất dùng bóng đao vô hình ép ta lộ diện. Phạm Lưu, ngươi muốn ta và Trương Hải giao phong giữa thú triều, giật dây để xem ai ngã trước..."
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua bức tường, như nhìn thẳng vào đại sảnh Phạm gia, nơi những con cờ đang di chuyển. Hắn cười lạnh, giọng thấp như gió đêm:
"Đáng tiếc, ngươi và đứa con trai yêu quý kia không biết một điều..."
"Ta không màng quyền lực trong cái gia tộc cỏn con này. Quyền lực là gì? Chỉ là miếng thịt giữa bầy chó, kẻ gặm được thì cười, kẻ mất phần thì tru. Thứ các ngươi coi là bảo vật, trong mắt ta chỉ là trò đùa thấp kém."
Hắn đứng dậy, tay cầm mảnh giấy nhàu nát, bước đến lư hương trong góc nhà. Một ngọn lửa nhỏ bùng lên, đốt rụi thông báo, tàn tro bay như bụi trong đêm đen. Hắn nhìn ngọn lửa, ánh mắt hằn lên tàn độc, như dã thú thoát xiềng:
"Ta cần là gì?"
Hắn nhìn thẳng vào ánh lửa đang tắt dần, ánh mắt hằn rõ từng tia tàn độc.
"Sức mạnh và tài nguyên."
Một khi có đủ hai thứ đó, không chỉ Phạm gia, cả Hạ Long tiên thành này, cũng chỉ là viên đá dưới chân.
"Muốn dùng quyền lực để bố cục ta..."
"Các ngươi quá ngây thơ."