Chương 51: Bẫy

Ngõ Tràng Tiền.

Phạm Xuyên cẩn thận đỡ Liễu Thi Tình, mẫu thân hắn, đặt bà xuống chiếc giường gỗ đơn sơ, mỗi động tác nhẹ nhàng nhưng mang theo quyết tâm sắc bén. Hắn lấy ra một viên đan dược xanh ngọc, mùi hương thanh mát lan tỏa, như gió xuân xua tan hàn khí.

Hắn ân cần đỡ bà uống, ánh mắt không rời khuôn mặt tái nhợt, giọng trầm thấp, đầy lo lắng: "Nương, người thấy trong người thế nào?"

Liễu Thi Tình khẽ ho khan, sắc mặt dần hồng hào, nhưng ánh mắt vẫn vương nét kinh hoàng, như cánh chim lạc giữa cuồng phong.

Nàng nắm chặt tay con, giọng run rẩy, mang theo uất ức và sợ hãi tích tụ bao năm: "Xuyên nhi, vừa rồi... là chuyện gì? Tại sao gia tộc liên tục tìm đến gây sự với mẹ con ta? Con... con đã gϊếŧ gia lão Phạm Hinh! Phạm gia sẽ không tha thứ! Chúng ta phải làm sao đây?"

Nàng siết chặt tay hắn, bàn tay gầy guộc run lên, như muốn níu giữ chút hy vọng mong manh trước cơn bão của gia quy. Trong lòng bà, nỗi lo cho con trai hòa lẫn với nỗi nhục bị chèn ép bao năm, như ngọn lửa âm ỉ, cháy bỏng nhưng bất lực.

Phạm Xuyên khẽ vỗ về bàn tay mẫu thân, ánh mắt lạnh như băng tuyết vạn năm, nhưng ẩn chứa ý chí bất khuất, như ngọn đao vừa được mài sắc. Hắn cất giọng, dịu dàng mà kiên định:

"Nương, người đừng lo. Mọi chuyện đã có con lo liệu. Người chỉ cần nghỉ ngơi, dưỡng sức là được."

Hắn trấn an bà, nhưng trong lòng, một ván cờ tàn khốc đã thành hình, mỗi nước đi được tính toán tỉ mỉ, như mạng nhện giăng trong bóng tối, chờ thời siết chặt con mồi.

Liễu Thi Tình lắc đầu, ánh mắt đầy bất an: "Làm sao nương không lo được? Đó là gia lão Hình Đường! Con gϊếŧ hắn, Phạm gia sẽ truy sát mẹ con ta đến cùng! Xuyên nhi, ta không sợ chết, nhưng ta không muốn con vì ta mà rơi vào hiểm cảnh!

Nỗi uất ức trong giọng bà như lưỡi dao, cắt vào đạo tâm Phạm Xuyên. Bao năm qua, mẹ con hắn sống trong tủi nhục, bị gia tộc coi như cỏ rác, chịu chèn ép chỉ vì hắn mang danh "thiên tài" mà không có thế lực chống lưng. Giờ đây, Phạm Hinh dám giẫm đạp lên chút tôn nghiêm cuối cùng, đẩy họ vào đường cùng.

Phạm Xuyên khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng như gió đêm, mang theo sự tự tin của kẻ nắm chắc phần thắng. Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao:

"Nương, người cứ tin con. Đám chính mạch Phạm gia muốn dùng gia quy trói ta? Ta sẽ cho chúng biết, cái gì gọi là lật thuyền trong mương!"

Hắn bước quanh căn nhà, tay khẽ động, gỡ xuống từng viên Lưu Ảnh Thạch ẩn trong những góc khuất.

Những viên đá nhỏ bé, thoạt nhìn vô hại, lại chứa đựng sức mạnh kinh người, ghi lại mọi hình ảnh, âm thanh, như mắt quỷ dõi theo nhân gian.

Thì ra từ lâu, hắn đã âm thầm bố trí chúng, như mạng nhện chờ con mồi, đề phòng ngày bất trắc sảy ra như hôm nay.

Mỗi viên Lưu Ảnh Thạch là một lưỡi dao, ghi lại sự ngạo mạn của Phạm Hinh, những lời ép người, những chiêu thức tàn độc, và cả khoảnh khắc hắn đẩy Liễu Thi Tình ngã xuống, máu chảy khóe miệng. Tất cả được lưu giữ rõ ràng, như bằng chứng sắc bén, đủ để lật ngược thế cục.

Hắn cầm những viên đá, ánh mắt lóe lên hàn quang, như kẻ đứng trên đỉnh núi nhìn xuống chúng sinh.

Hắn gọi từ dưới ao cá tra một con rối cao lớn, uy vũ, được chế tạo tinh xảo đến từng chi tiết, Tộc Trưởng Đời Thứ Tư, phiên bản cao cấp, mang ấn kim long chín đầu, như chiến thần cổ tộc tái sinh.

Đây là át chủ bài hắn bí mật luyện chế, không vì gia tộc, mà để bảo vệ mẫu thân và chính mình.

Tại sao trong trận chiến vừa rồi, hắn không dùng con rối này? Tại sao lại để Liễu Thi Tình chịu đau đớn?

Vì đó là cái bẫy hắn giăng. Hắn cố ý giấu thực lực, giả vờ yếu thế, để Phạm Hinh tự tung tự tác, để gia tộc lộ ra bộ mặt tàn nhẫn.

Hắn cần một cái cớ hợp lý, cần nỗi uất ức của mẹ con hắn làm ngọn lửa, để chính đáng hóa sự phản kháng, để lật đổ gông xiềng gia quy.

Dù lòng đau như dao cắt khi thấy mẫu thân bị thương, nhưng hắn biết, đây là con đường duy nhất.

Ở thế yếu, bị gia tộc chèn ép, nếu không mưu tính, không âm hiểm, không quyết đoán, không từ thủ đoạn, mẹ con hắn sẽ mãi là cỏ rác dưới chân kẻ khác.

Hiện tại, hắn đã là Chiến Sư Tam Trọng, đã đến lúc hắn trực tiếp bước ra ánh sáng, trực tiếp đặt chân lên vũ đài của Phạm gia, khiêu vũ cùng bầy sói.

Hắn quay lại, nhìn Liễu Thi Tình, giọng dịu dàng nhưng mang ý chí bất khuất:

"Nương, con phải đi giải quyết chuyện này. Người ở lại, có con rối này bảo vệ, không ai dám động đến người."

Liễu Thi Tình nắm tay hắn, ánh mắt đầy lo lắng: "Xuyên nhi, con phải cẩn thận! Phạm gia... không phải nơi dễ đối phó!"

Phạm Xuyên vẫy tay, nụ cười lạnh lùng như gió đêm: "Người yên tâm. Cái gia tộc này, quá nhỏ để lật được con!"

Hắn bước ra khỏi nhà, trường sam tung bay, thân ảnh hòa vào màn đêm, như u linh mang sát ý ngập trời.

Trong tay, những viên Lưu Ảnh Thạch là lưỡi dao sắc bén, và tu vi Tam Trọng sơ kỳ là ngọn lửa thiêu rụi mọi chướng ngại.

Hắn không còn là con cờ của Phạm gia. Hắn là kẻ trùng sinh, mang trí tuệ hai đời, đạo tâm như đao, tự tin bước lên vũ đài, khiêu vũ cùng bầy sói.

...

Ngõ Tràng Tiền, đêm đen như mực, hàn khí sắc bén tựa lưỡi dao vô hình cắt nát tâm thần.

Dưới ánh trăng lưỡi liềm, bóng tối giăng kín, như tấm liệm vải mục chôn vùi mọi ánh sáng.

Phạm Xuyên, một thân đầy máu, tay xách thủ cấp Phạm Hinh, bước đi giữa dòng người xôn xao náo loạn.

Máu nhỏ giọt trên nền đá, đỏ thẫm như huyết lệ, mỗi bước chân hắn như dẫm lên nhân quả, mang theo sát khí ngập trời, tựa u linh từ địa phủ trở về.

Hắn đi thẳng đến Tổ Sư Đường, nơi linh thiêng nhất của Phạm gia, nơi gia quy và linh hồn tổ tiên ngự trị.

Cánh cổng đồ sộ sừng sững, khắc hình rồng uốn lượn, uy nghiêm như núi. Phạm Xuyên dừng bước, hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh như băng tuyết vạn năm, hàn quang lóe lên, như lưỡi đao sắp rời vỏ. Hắn giơ tay, đánh mạnh vào chiếc trống đồng treo trước cửa.

Thùng! Thùng! Thùng!

Tiếng trống vang vọng, trầm đυ.c mà uy nghiêm, như lôi đình giáng xuống, xé tan màn đêm tĩnh mịch, như đánh thức cả Hạ Long Tiên Thành.

Mỗi nhịp trống là một lời tuyên chiến, một nhát dao chém vào gông xiềng gia quy, khiến lòng người Phạm gia rung chuyển.

Trong Tổ Sư Đường, ánh đuốc bừng sáng, như ngọn lửa ma quỷ soi rọi nhân gian. Những bóng người vội vã chạy ra, từ tộc nhân đến trưởng lão, ai nấy kinh hãi trước cảnh tượng trước mắt.

Phạm Xuyên, một thân máu tanh, tay cầm thủ cấp Phạm Hinh, đứng sừng sững như chiến thần, ánh mắt sắc bén, sát ý lan tỏa, như muốn thiêu rụi mọi kẻ đối địch.

Cùng lúc ấy, tại phòng thiếu gia chủ, Phạm Viêm Đột hớt hải lao vào, khuôn mặt tái nhợt, giọng run rẩy:

"Thiếu gia chủ, không hay rồi! Phạm Xuyên... hắn gϊếŧ gia lão Phạm Hinh, còn mang thủ cấp đến Tổ Sư Đường, đánh trống cáo trạng!"

Phạm Trương Hải đang ngồi thiền, chân nguyên lưu chuyển, nghe tin dữ, hắn bật dậy, khuôn mặt tuấn tú trở thành dữ tợn, ánh mắt lóe lên kinh hãi và phẫn nộ. Hắn gầm lên, giọng như lôi đình:

"Cái gì!? Phạm Xuyên gϊếŧ Phạm Hinh? Làm sao có thể?! Phạm Hinh là Chiến Sư Tam Trọng, tinh thông Huyền Thuật Khiển Rối, sao có thể chết dưới tay tên tiểu tử đó?!"

Viêm Đột nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh, giọng lạc đi:

"Thuộc hạ không rõ chi tiết, chỉ biết đêm nay Phạm Xuyên đột phá Nhị Trọng đỉnh phong, sau đó dùng Phá Cảnh Đan cưỡng ép thăng lên Tam Trọng sơ kỳ. Hắn dùng man lực đánh tan con rối Phán Quan của Phạm Hinh, rồi rút thanh kiếm bảo, một kiếm chém đứt đầu gia lão!"

Phạm Trương Hải nghiến răng, sát khí bùng phát, đập mạnh tay xuống bàn gỗ lim, rầm! – chiếc bàn vỡ tan thành mảnh vụn, như minh chứng cho cơn phẫn nộ ngập trời. Hắn lẩm bẩm, giọng lạnh như băng:

"Chết tiệt! Thanh kiếm bảo đó... hắn đã có từ khi là Nhất Trọng, đến giờ mới lộ ra. Một bước đột phá lên Nhị Trọng đỉnh phong, lại cưỡng ép thăng Tam Trọng... Tên tiểu tử này, ẩn giấu sâu như vực!"

Hắn trầm ngâm, ánh mắt sâu thẳm như nhìn vào một ván cờ vừa bị lật ngược. Đột nhiên, hắn thốt lên, giọng đầy cay đắng và bất lực:

"Chúng ta... đã rơi vào bẫy của hắn!"

Viêm Đột ngơ ngác, ánh mắt mờ mịt:

"Thiếu gia chủ, ý ngài là gì?"

Phạm Trương Hải cười lạnh, giọng mang hàn ý sắc bén:

"Phạm Hinh đến ép Phạm Xuyên, muốn bắt hắn về Hình Đường, tưởng rằng nắm chắc phần thắng. Nhưng giờ, Phạm Xuyên gϊếŧ hắn, mang thủ cấp đến Tổ Sư Đường, đánh trống cáo trạng. Ngươi nói xem, ai có tội? Hắn gϊếŧ người, nhưng là tự vệ trước sự chèn ép của gia lão. Hắn đánh trống, là để đòi công đạo trước tổ tiên. Gia quy, trong trường hợp này, sẽ đứng về phía ai?"

Viêm Đột trợn mắt, phẫn nộ gào lên:

"Hắn gϊếŧ người, rõ ràng có tội! Tên khốn đó dám lật ngược thế cục, không thể tha!"

Phạm Trương Hải không đáp, ánh mắt đăm chiêu, như nhìn lại những ký ức xa xôi. Hắn nhớ lần đầu gặp Phạm Xuyên, một Chiến Sư Nhất Trọng tầm thường, yếu ớt như cỏ dại.

Nhưng rồi, hắn từng bước vượt qua mọi đối thủ trên lôi đài, trở thành đệ nhất chi mạch. Hắn vượt ải Họa Đồ, đạt chuẩn Tông Sư Cơ Giáp Đạo, được gia tộc bồi dưỡng như thiên kiêu.

Và giờ, hắn đủ sức gϊếŧ một Chiến Sư Tam Trọng, lật ngược ván cờ bằng mưu tính sắc bén như lưỡi đao.

Hắn ngồi xuống, ánh mắt phức tạp, giọng cảm khái xen lẫn bất an:

"Khốn kiếp... Không ngờ, bất tri bất giác, hắn đã đi xa đến thế!"

Viêm Đột lo lắng, giọng lạc đi: "Vậy... giờ chúng ta phải làm sao, thiếu gia chủ?"

Phạm Trương Hải đứng dậy, ánh mắt lạnh như băng, nhìn về phía Tổ Sư Đường, nơi tiếng trống vẫn vang vọng, như lời thách thức của tử thần. Hắn nghiến răng, sát khí lan tỏa:

"Đi! Đến xem hắn định diễn vở kịch gì!"

Hắn bước ra, trường sam tung bay, lòng tràn ngập phẫn nộ và bất an. Phạm Xuyên, tên tiểu tử giảo hoạt, đã vượt ngoài dự liệu, như độc xà ẩn trong bóng tối, cắn ngược kẻ săn mồi.

Hắn biết, ván cờ này không chỉ là tranh đoạt quyền lực, mà là sinh tử, và Phạm Xuyên, với trí tuệ hai đời, đã sẵn sàng biến Tổ Sư Đường thành chiến trường.