Chương 50: Chiến

Tiếng rống phẫn nộ vang vọng giữa đêm khuya, xé toạc bầu không khí u ám bao trùm ngõ Tràng Tiền.

Ngay khoảnh khắc khí tức của Phạm Xuyên bạo phát, chân nguyên dâng trào, cuồn cuộn như hồng thủy vỡ đê, bao phủ lấy thân thể hắn, từ trong ra ngoài, đều toát lên một luồng khí thế dữ dội tựa dã tượng l*иg lộn.

Phạm Hinh vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, lão không thể tin được tên vãn bối mà lão vẫn luôn coi thường, lại trong khoảnh khắc sinh tử có thể bước lên Tam Trọng!

Tuy chân nguyên còn chưa ổn định, khí tức có chút hỗn loạn, nhưng khí thế của Phạm Xuyên lại mạnh mẽ dị thường, đôi mắt hắn bùng cháy ý chí bất khuất, tựa như ngọn lửa không bao giờ tắt.

"Hừ, cho dù ngươi cưỡng ép đột phá, cảnh giới chưa vững, khí tức hỗn loạn, thì vẫn là tiểu bối kinh nghiệm non nớt. Ngươi nghĩ chỉ cần có chút khí thế là đủ địch nổi con rối Phán Quan của ta sao? Thật là nực cười!"

Phạm Hinh cắn chặt răng, lão rút ngón tay, kéo một đạo huyền ti mờ ảo từ lòng bàn tay, điều khiển con rối Phán Quan chậm rãi bước lên phía trước.

Con rối cao gần hai trượng, thân thể đen kịt như sắt đúc, ánh mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục, trên tay là một mệnh bài đại hình như được đúc từ thiên thạch, từng dòng văn tự pháp quyết cổ xưa hiện lên theo nhịp vận chuyển chân nguyên của Phạm Hinh, mang theo khí tức uy nghiêm và tàn khốc.

"Xử Trảm!"

ẦM!!!

Mệnh bài giáng xuống, mặt đất nứt toác, tạo thành một khe rãnh sâu hoắm, kéo dài đến tận chân tường. Bức tường sau lưng Phạm Xuyên vỡ nát thành trăm mảnh, bụi bay mù mịt, đá vụn văng tung tóe. Hắn lách mình sang bên, tung người như một con hạc bay ngang trời, tránh được một kích trí mạng, rồi hét lớn:

"Cự Linh Song Phi Cước!"

Phạm Xuyên xoay người trên không, hai chân như pháo kích, tung ra cước ảnh liên hoàn, mỗi một cước đều mang theo lực đạo kinh người, có thể đá nát cả tảng đá lớn.

Một cước đập thẳng vào ngực con rối, phát ra tiếng "đùng" như trống trận, chấn động cả không gian. Tuy con rối không tổn hại nhiều, nhưng thân hình nặng nề bị đẩy lùi vài bước, phá vỡ hai cột đá và khiến mái nhà sụp đổ, bụi rậm bay mù mịt.

"Hừ, có chút bản lĩnh, có thể khiến cho con rối Phán Quan của ta phải lùi bước. Nhưng chỉ thế thôi chưa đủ! Ngươi vẫn còn quá non nớt!"

Phạm Hinh lạnh lùng nhếch môi, ngón tay búng ra từng đạo pháp quyết, mỗi một đạo pháp quyết đều mang theo huyền ảo và sức mạnh khó lường.

"Định Tội – Ngũ Quy Tỏa!"

Từ mệnh bài, năm đạo quang xích bắn ra, xé gió lao đến, khóa lấy tứ chi và cổ Phạm Xuyên. Mỗi xiềng xích đều mang theo lực lượng trấn áp cường đại, tựa như những con rắn độc, không ngừng quấn lấy chân nguyên của Phạm Xuyên, khiến cho chân nguyên của hắn lập tức bị ảnh hưởng, vận chuyển chậm lại, sức mạnh cũng bị giảm đi rất nhiều.

Phạm Xuyên cắn răng, hai mắt đỏ ngầu, trong lòng hắn tràn đầy phẫn nộ và bất khuất:

"Cuồng Linh Quyền!"

Một tiếng gầm dữ dội phát ra từ l*иg ngực, thân thể hắn đột nhiên tăng tốc, cơ bắp cuồn cuộn như những con rắn nhỏ, quyền ảnh tung ra như mưa đá giữa trời giông, mỗi một quyền đều mang theo lực đạo kinh người, tạo thành một cơn lốc xoáy cuồng bạo, bao phủ lấy con rối Phán Quan.

Xiềng xích bị đánh bật từng khúc, quyền lực dữ dội xuyên qua khe hở, đánh mạnh vào đầu con rối, phát ra những tiếng "keng keng" chói tai.

Con rối chao đảo, nhưng lại gầm lên một tiếng giận dữ, mệnh bài trên tay nó xoay tròn, phát ra ánh sáng chói mắt, trên mệnh bài hiện ra dòng chữ lớn:

"TRẢM PHÁN TỬ!"

Một chưởng từ trên trời giáng xuống như lôi đình giáng phạt, mang theo thiên uy bức người, tựa như muốn trừng phạt mọi tội ác trên thế gian. Đòn đánh này khiến cả mặt đất nứt thành mạng nhện, tạo ra những vết nứt sâu hoắm, hất văng Phạm Xuyên ra khỏi mái nhà, lăn lông lốc ra tận ngõ lớn, bụi bay mù mịt.

"Xuyên nhi!" Mẫu thân Liễu Thi Tình hộc máu, khuôn mặt bà tái mét, vùng vẫy bò ra khỏi đống đổ nát, ánh mắt lo sợ như điên, nhìn Phạm Xuyên đang nằm bất động trên mặt đất, trong lòng bà tràn đầy đau xót và tuyệt vọng.

Phạm Hinh bước qua từng mảnh gạch vụn, bụi bặm dính đầy trên khuôn mặt hắn, nhưng hắn không hề để ý, hắn chỉ đắc ý nhìn con rối Phán Quan chậm rãi bước tới như một tử thần đến từ địa ngục, trong lòng hắn tràn đầy đắc ý và khinh miệt.

"Hừ, ngươi có Phá Cảnh Đan, có chân nguyên, thì sao? Chưa ổn định cảnh giới, khí tức hỗn loạn, không thể nào thắng được ta đâu! Ngươi vẫn còn quá non nớt!"

Phạm Xuyên chậm rãi bò dậy, khóe môi hắn rỉ máu, trên khuôn mặt hắn có vài vết bầm tím, nhưng trong mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lùng và kiên định cực độ, tựa như một con sói cô độc đang rình rập con mồi.

"Phá Tượng!"

Cả thân thể hắn phồng lên, cơ bắp gân xanh hiện rõ, tựa như những con rắn nhỏ đang bò trên da hắn, một quyền toàn lực mang theo lực đạo dã tượng cuồng nộ, đánh thẳng vào mặt con rối Phán Quan.

Mệnh bài trên tay con rối Phán Quan vội vàng chống đỡ, nhưng dưới lực đạo kinh khủng của Phạm Xuyên, lớp vỏ ngoài của con rối Phán Quan bắt đầu nứt rạn, những vết rạn nhỏ li ti nhanh chóng lan rộng ra như mạng nhện.

Phạm Hinh giật mình, trong lòng hắn cảm thấy có chút bất an: "Không thể nào! Con rối Phán Quan của ta là một con rối Tam Trọng tinh luyện từ xương Thiên Lang, được gia cố bằng vô số pháp quyết bảo hộ, sao có thể dễ dàng bị hắn làm bị thương như vậy?"

"Cảnh giới chưa ổn định, nhưng sức mạnh và kinh nghiệm thì ta có thừa!"

"Đấm không trượt phát nào!"

Phạm Xuyên gào lên, thân ảnh hắn hóa thành hàng trăm quyền ảnh, liên tục đánh tới với tốc độ khiến mắt thường không theo kịp, tựa như một cơn lốc xoáy cuồng bạo.

Mỗi quyền đều chạm vào điểm yếu của con rối, dưới lớp giáp cứng rắn, từng bánh răng vỡ vụn, cơ cấu điều khiển tê liệt, con rối Phán Quan bắt đầu mất đi khả năng chiến đấu.

ẦM! ẦM! ẦM!

Cả khu ngõ Tràng Tiền như chấn động, những ngôi nhà bên cạnh đổ sập, đất đá bay tứ tung, dân cư hoảng loạn chạy ra giữa đêm, tiếng la hét vang lên không ngừng, ánh đèn l*иg chao đảo như trong tận thế, cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng.

Con rối Phán Quan gào lên lần cuối, âm thanh chói tai và thê lương, mệnh bài trên tay nó vỡ nát, đầu rối văng ra như một quả cầu sắt khổng lồ, đập nát một căn nhà nhỏ phía xa, tạo ra một cái hố sâu hoắm.

Phạm Hinh sững sờ đứng ở một bên, khuôn mặt hắn tái mét, ánh mắt hoảng loạn và khó tin, hắn không thể tin được rằng, con rối Phán Quan của hắn lại bị Phạm Xuyên đánh bại.

"Không... không thể nào...! Sao có thể như vậy được?" Phạm Hinh lẩm bẩm, trong lòng hắn tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Phạm Xuyên thở dốc, hắn đứng giữa đống đổ nát, từ trong nhẫn không gian chậm rãi rút ra Ảnh Quang Kiếm. Thanh kiếm tam phẩm này, lưỡi mỏng như lá liễu, thân kiếm lóe lên ánh sáng mờ nhạt, mỗi đường kiếm như ảo ảnh, nhanh đến mức không thể nhìn thấy rõ.

"Đã tới nước này... thì ta chỉ có một con đường để đi!" Phạm Xuyên lẩm bẩm, trong mắt hắn hiện lên vẻ quyết tuyệt.

Phạm Hinh nhìn thấy Ảnh Quang Kiếm trong tay Phạm Xuyên, hắn cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương đang bao trùm lấy mình, hắn biết rằng, nếu như hắn không nhanh chóng bỏ chạy, thì chắc chắn sẽ chết ở chỗ này.

Lão Phạm Hinh hét lớn, rút ra một đạo bùa hộ thân, bạo phát toàn bộ chân nguyên Tam Trọng, toan bỏ chạy khỏi nơi này. Nhưng đã quá muộn.

"Ảnh Quang – Nhất Kiếm Định Tâm."

Tia sáng lóe lên, tựa như một vệt sao băng xé rách màn đêm.

Ầm!

Một đường kiếm lướt qua, gió ngừng thổi, đêm tối như bị cắt làm đôi, tạo ra một đường ranh giới rõ ràng.

Đầu Phạm Hinh bay lên giữa không trung, khuôn mặt hắn vẫn còn giữ nguyên vẻ kinh hoàng và khó tin, dường như hắn không thể tin được rằng, hắn lại bị Phạm Xuyên gϊếŧ chết.

Thân thể mất đầu đổ rạp xuống nền đất nứt nẻ, máu nóng phun trào như suối, đỏ rực cả sân gạch, cảnh tượng vô cùng thảm khốc.

Bầu không khí đông cứng lại trong khoảnh khắc. Cả khu ngõ Tràng Tiền trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió rít gào, và tiếng bước chân nặng nề của Phạm Xuyên chậm rãi tiến về phía mẫu thân mình, hắn cẩn thận đỡ Liễu Thi Tình dậy, lấy ra một viên đan dược trị thương cấp tốc, nhẹ nhàng đút cho bà uống.