Chương 45: Mở Khóa

Trần Tuyết.

Một cái tên ngắn ngủi như tiếng gió thoảng bên tai, nhưng khi vọng đến lòng Phạm Xuyên, lại dấy lên cuồn cuộn sát khí. Tựa như chuông ngân trên đỉnh núi, chấn động vào đáy vực tâm linh, nặng nề không chịu nổi.

Nàng bước vào giữa cuộc tranh đoạt truyền thừa Tử Tâm như một cơn lốc mùa đông giữa tiết hè, lạnh buốt mà dữ dội, mang theo khí thế áp đảo khiến lòng người không dám nghênh đón.

Trong khoảnh khắc nàng bước vào tầng ba, ánh mắt của hàng loạt tu sĩ Tam Trọng và Nhị Trọng đều đồng loạt chuyển hướng. Tựa như một đạo lực lượng vô hình đang bị nàng kéo đi, theo nàng mà lay động.

Chẳng cần nói nhiều, cũng chẳng cần lộ sát cơ, nhưng chỉ riêng sự hiện diện của nàng, đã là tuyên ngôn cho sự sụp đổ của một thế cục.

Phạm Xuyên đứng lặng giữa sân, gió đêm thổi tung vạt áo, từng sợi tóc sau lưng khẽ bay, nhưng nội tâm hắn đã nổi bão.

Hắn cắn chặt răng, gân xanh nổi trên trán, đôi mắt hằn tia máu, phẫn uất lầm rầm:

"Chết tiệt! Giờ ta chỉ muốn rút gân lột da cái đứa rung chuông lúc nửa đêm hôm đó! Không có nó, truyền thừa đâu đã mở, mọi thứ vẫn nằm trong tay ta!"

Sân vắng, ánh trăng rọi xuống những phiến đá xanh lạnh ngắt. Dưới chân hắn, từng bước dẫm nát bề mặt đá, vết nứt vỡ lan ra như mạng nhện, phản chiếu trạng thái tâm lý như muốn nổ tung.

Hắn không phải kẻ háo thắng, cũng chẳng phải người sợ thua. Nhưng hắn ghét nhất – là bị cưỡng ép bước vào một ván cờ mà mình không khống chế nổi.

Trước đây, mỗi bước đi hắn đều có toan tính. Dù là thất bại, cũng trong tính toán. Dù bị thương, cũng là một phần trong kế hoạch.

Nhưng hôm nay... sự xuất hiện của Trần Tuyết như một lưỡi dao cắt đứt mạch suy diễn, làm loạn cả bàn cờ vốn được hắn bày ra tỉ mỉ.

Hắn biết rõ, chỉ cần Trần Tuyết vượt qua tầng bốn, đi đến khảo nghiệm kiếm đạo, sẽ như cá gặp nước, kẻ mù kiếm như Phạm Xuyên há có thể sánh bằng?"

Khi đó, sát khí sẽ hiện, tranh đoạt sẽ nổ, Tử Độc Âm Hoang Kiếm Pháp tầng hai mà hắn đang nhắm tới sẽ rơi vào hỗn loạn.

Tình thế nguy cấp!

Hắn thở dốc, bước đi vòng vòng như con thú nhốt trong chuồng, lòng như lửa đốt. Mỗi bước dừng lại, hắn lại nhìn về hướng học xá, như thể nơi đó đang giấu giếm đáp án cho một bài toán mà hắn không sao giải nổi.

"Nguyễn Khiêm... Trần Tuyết... Hồng Minh Hội..."

Ba cái tên xoay vòng trong đầu hắn, không ngừng cắt xẻ lý trí. Có cái gì đó, một sợi dây vô hình nối kết bọn họ, khéo léo đan xen vào vận mệnh hiện tại, kéo theo cả truyền thừa Tử Tâm vào giữa cơn lốc.

Bỗng một ký ức cũ dâng lên, như cơn sóng ngầm trào dâng từ đáy vực.

"Vì sao gọi nơi này là Hạ Long?"

Năm xưa, Long tộc tung hoành Nam Giang, pháp lực thông thiên, chướng khí đầy trời. Dân chúng sống trong cảnh máu chảy đầu rơi, cả vùng thành tử địa.

Lúc ấy, Thiên Trạng Tiên Tôn – vị thánh giả xuất thân từ thư viện Đại Từ, mang theo một quyển kinh và một thanh kiếm, một mình nghênh chiến năm con Chân Long. Trận chiến kéo dài bảy ngày, thiên địa điên đảo, nhật nguyệt ảm đạm.

Cuối cùng, ông đánh bại cả năm con rồng, dùng bí pháp luyện xác chúng thành năm đạo tiên khí, trấn áp xuống ngũ phương, bình định thế giới.

Năm đạo tiên khí đó chính là long mạch. Từ đó, thiên địa quy về trật tự, dựng nên năm đại thế lực, hậu duệ giữ long mạch chính là Thủ Long Nhân.

Hạ Long, là nơi một trong năm long mạch hạ xuống – từ đó mà thành tên.

"Thủ Long Nhân của đời hiện tại... chính là Nguyễn Khiêm."

Hắn dạy học, tay áo nhuốm bụi phấn, lời giảng như suối mát mùa xuân. Nhưng từng ánh mắt, từng câu nói đều ẩn ẩn sát cơ, khí thế của bậc cao nhân.

Một người như thế... làm sao đơn giản chỉ là lão học sĩ nói đạo lý?

Phạm Xuyên nhíu mày, trầm giọng:

"Nếu Trần Tuyết xuất hiện nơi đây... chẳng lẽ không phải vì truyền thừa, mà là vì long mạch?"

Ý nghĩ đó như sét đánh ngang tai, khiến hắn đứng khựng lại, máu toàn thân như đông đặc.

"Nếu đúng là vậy... thì ta – cùng toàn bộ đám Nhị Trọng – đều chỉ là con tốt thí. Mồi nhử. Đạo cụ!"

Phạm Xuyên rùng mình, cơn lạnh từ xương sống bò dọc sống lưng. Một tầng sương lạnh như phủ lên thế giới hắn đang nhìn, như thể đằng sau tất cả có một đôi mắt đang nhìn xuống – âm thầm, kiên nhẫn, tàn nhẫn.

Hắn ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời.

Gió đêm thổi qua mái tóc, mang theo tiếng chuông mơ hồ từ giếng xa vọng lại. Một lần nữa, tiếng chuông ấy vang trong lòng hắn, như thức tỉnh một điều gì sâu xa hơn.

Hắn lẩm bẩm:

"Muốn mở khóa... thì phải tìm người giữ chìa khóa."

Hắn biết, Nguyễn Khiêm chính là chìa khóa.

Nhưng vấn đề là, hắn lấy thân phận gì để tiếp cận Nguyễn Khiêm? Một chiến sư Nhị Trọng? Một học sinh bình thường?

Hắn cười nhạt, cười đến rách mép.

"Không đủ. Không đủ để hắn để tâm, cũng không đủ để ta nói thật."

Nguyễn Khiêm là lão quái vật sống sót giữa nghìn sóng dữ, là Thủ Long Nhân một tay chấn trụ quốc mệnh. Chỉ một câu nói lỡ lời, một ánh mắt sơ hở... hắn sẽ biết. Hắn sẽ hiểu. Hắn sẽ nghi.

Thân phận trùng sinh – không thể để lộ.

Ký ức hai trăm năm sau – không ai được biết.

Nhưng nếu không mở miệng... ta chẳng thể nào mở khóa được tầng tiếp theo của truyền thừa Tử Tâm!

Một lựa chọn – hoặc chết trong tay địch nhân, hoặc chết vì lộ thiên cơ.

Khoảnh khắc ấy, Phạm Xuyên bỗng bật cười, tiếng cười vang vọng như điên cuồng.

Hắn chậm rãi ngồi xuống bậc đá, ngẩng đầu nhìn trời, mắt ánh lên như sao.

Bầu trời đêm vẫn vậy – sâu thẳm, vô tận, trầm mặc như vận mệnh.

"Ngươi ném ta vào giữa ván cờ," hắn thì thầm, "ta liền đạp tung bàn cờ."

Cuối cùng, hắn đứng dậy, mắt khẽ nhắm, hít một hơi sâu, tựa như chấp nhận một quyết định không thể thay đổi.

"Suy cho cùng... muốn mở khóa, thì phải tìm người giữ chìa khóa."

Hắn phải đi gặp Nguyễn Khiêm.

Không phải với tư cách học sinh.

Không phải với tư cách chiến sư Nhị Trọng.

Mà là... một kẻ đến từ hai trăm năm sau, một kẻ nhìn thấy bánh xe vận mệnh đang bắt đầu xoay vòng lần nữa.

...

Đêm Hạ Long lạnh như giếng cổ, hàn khí thấm sâu vào xương tủy, tựa lưỡi dao vô hình cắt qua tâm thần.

Trăng lưỡi liềm vắt ngang thiên không, ánh bạc sắc bén như móng vuốt quỷ, chẻ đôi màn đêm đen đặc, để lại những mảnh sáng lạnh lẽo rơi xuống nhân gian.

Gió từ sông cổ thổi về, mang theo hơi ẩm mặn chát và tiếng rì rào của lá trúc, như ma quỷ thì thầm giữa u tịch.

Học xá Hạ Long, dưới vòm trời tĩnh lặng, tựa cỗ quan tài gỗ mục, cất giấu những âm mưu chưa hé lộ, những uẩn khúc không ai thấu.

Trong gian phòng nhỏ, ngọn đèn dầu lay lắt, ánh sáng vàng vọt chập chờn như hơi thở sắp tắt.

Nguyễn Khiêm ngồi lặng, tay cầm cuốn thư cổ, nét mực phai mờ kể câu chuyện về những ngày tháng trấn giữ long mạch. Lông mày hắn khẽ nhíu, ánh mắt sâu thẳm tựa vực, như đang đối thoại với thiên địa.

Đêm khuya thế này, Hạ Long Tiên Thành chìm trong giấc mộng, vậy ai dám quấy nhiễu sự tĩnh lặng của học xá?

Cốc... cốc...

Tiếng gõ cửa vang lên, sắc lạnh như trống cõi âm, phá tan không gian tĩnh mịch. Nguyễn Khiêm ngẩng đầu, ánh mắt lướt ra ngoài, sắc bén như lưỡi đao vừa rời vỏ.

Trăng bạc soi bóng một thân ảnh nơi bậc đá, trường y đen tuyền tung bay trong gió, mặt nạ quỷ lệ che kín dung mạo. Hai hốc mắt sâu hoắm, không thần sắc, không hơi người, tựa u linh bước ra từ địa phủ, mang theo hàn ý lạnh thấu xương.

Gió đêm thổi qua, màn trúc rung động, những chiếc lá mỏng phản chiếu ánh trăng, như ngàn lưỡi dao lấp lóe, chiếu lên mặt nạ một tia đỏ âm u, tựa huyết quang từ cõi chết.

Nguyễn Khiêm nhìn chằm chằm thân ảnh ấy, ánh mắt không dao động, nhưng tâm thần đã căng như dây đàn.

Một hơi thở... hai hơi thở...

Không gian ngưng đọng, chỉ có gió gào và lá trúc rì rào, như khúc nhạc tang lễ giữa đêm đen.

"Ngươi là ai?"

Hắn cất giọng, trầm ổn như núi, từng chữ như khắc vào đá lạnh, mang uy áp vô hình khiến không khí rung chuyển.

Thanh âm không nhanh không chậm, nhưng tựa lôi đình ẩn dưới vực sâu, ép người không thở nổi.

Kẻ mặt nạ không đáp, chỉ lặng lẽ giơ tay. Một vật nhỏ bay theo hình vòng cung, vυ"t qua không gian, cắm phập vào cột gỗ bên án thư.

Một phi tiêu gắn lá thư, lực đạo chính xác như đo sẵn, động tác gọn gàng tựa tính toán nhân quả.

Gió đêm ngừng thổi, không gian như ngừng trôi, chỉ còn tiếng phập sắc lạnh vang vọng.

Nguyễn Khiêm đứng dậy, tay áo khẽ động, phi tiêu đã nằm trong lòng bàn tay. Hắn liếc kẻ kia, vẫn bất động như tượng đá đội lốt quỷ diện, không chút dao động, tựa ma quỷ đứng ngoài hồng trần.

Hắn mở thư, nét mực đậm, bút lực cương cường, văn phong trác tuyệt như đao khắc đá. Nội dung vắn tắt, nhưng mỗi chữ như tảng đá ném xuống lòng sông sâu, khuấy động tâm thần:

"Trần Tuyết, người của Hồng Minh Hội.

Đến không vì pháp quyết, mà vì long mạch.

Hiện vượt tầng bốn ải Tử Tâm, giếng cũ đã động.

Mục tiêu là ngươi."

Tròng mắt Nguyễn Khiêm co lại, ánh nhìn sắc như châm đâm xuyên màn đêm. Bàn tay hắn, vô thức, siết chặt phong thư, như muốn nghiền nát âm mưu ẩn trong nét mực.

Trần Tuyết, cái tên này, hắn từng nghi ngờ, từng cân nhắc qua giữa lần giao phong ngắn ngủi. Nàng đến Hạ Long, mang theo sát khí lạnh như tuyết, nhưng chưa từng để lộ manh mối.

Nay, một kẻ nặc danh giữa đêm đưa thư, trực chỉ bí mật, như lưỡi đao chém thẳng vào tâm can.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt khóa chặt thân ảnh dưới ánh trăng, giọng trầm thấp, sát cơ lóe lên như kiếm rời vỏ: "Tại sao nói cho ta?"

Kẻ mặt nạ không tiến, không lùi, chỉ khẽ cười. Tiếng cười mơ hồ, như mây mù giăng trên non cao, không mang giễu cợt, mà ẩn chứa ý vị thâm sâu, khiến người nghe lạnh gáy.

"Chỉ là... gieo một ân huệ."

Lời nhẹ như gió đêm, nhưng trong tai Nguyễn Khiêm, tựa ngàn ẩn số xoay chuyển, như nước ngầm cuộn chảy dưới băng.

Gieo ân huệ? Kẻ này là ai? Biết Trần Tuyết nhắm vào long mạch, biết hắn trấn giữ học xá... Lẽ nào, hắn nắm được bí mật Thủ Long Nhân, thân phận mà cả thiên hạ chỉ vài người thấu?

Sắc mặt Nguyễn Khiêm khẽ đổi, ánh mắt lóe lên hàn quang. Hắn cười lạnh, giọng mang theo ý vị thăm dò:

"Ngươi biết ta cần tin này, lại báo đúng lúc nàng vượt ải. Trùng hợp thế này... là tính toán, hay thiên ý?"

Kẻ mặt nạ im lặng, chỉ quay bước, bóng đen tách khỏi ánh trăng, lướt qua hành lang gỗ, bóng đổ dài như lưỡi kiếm vắt ngang tâm niệm. Mỗi bước chân nhẹ nhàng, nhưng tựa dẫm lên nhân quả, khiến không gian rung động vô hình.

Khi thân ảnh sắp khuất sau rặng trúc, Nguyễn Khiêm quát khẽ: "Đứng lại!"

Tiếng quát như lôi đình ẩn dưới vực sâu, lặng mà nặng, khiến lá trúc ngừng rung, gió đêm ngừng thổi. Không gian Hình Đường như ngưng đọng, sát khí lan tỏa, tựa ma quỷ gào thét trong bóng tối.

Phạm Xuyên khựng lại, mái tóc dưới nón đen khẽ bay, nhưng không quay đầu. Hắn hờ hững đáp, giọng mơ hồ như sương:

"Có chuyện gì?"

Nguyễn Khiêm đứng dưới hiên trúc, ánh mắt sắc như đao, uy áp Tứ Trọng Thiên bùng phát, tựa núi đè thiên địa:

"Chuyện này, ngoài ta, Quách thành chủ, và Trương Tam Phong, không ai biết. Ngươi lại nói trúng từng chi tiết. Rốt cuộc... ngươi là ai? Không nói rõ, đã đến, đừng hòng rời đi!"