Hình Đường Phạm gia, nơi bóng tối như mực đen phủ kín, mỗi viên đá dưới sàn tỏa hàn khí lạnh thấu xương, tựa u phủ giam cầm tâm thần.
Không gian trầm trọng, âm thanh bị nghiền nát, chỉ còn tiếng bước chân đều đặn vang vọng, như nhịp trống chiến trước giờ giao tranh.
Phạm Xuyên bước vào, trường sam tung bay, ánh mắt trầm tĩnh tựa hồ sâu không đáy, không gì lay chuyển. Nhưng khi hắn nhìn thấy Phạm Hinh đứng sừng sững giữa đại sảnh, gương mặt nghiêm nghị như đá ngầm, một tia xảo quyệt lóe lên trong mắt hắn, tựa độc xà ẩn trong bóng tối, lặng lẽ chờ thời.
"Phạm Xuyên," Phạm Hinh lên tiếng, giọng sắc như lưỡi đao, cắt qua không gian: "Ngươi không thể chỉ mơ mộng luyện kiếm. Nếu không vượt ải, gia quy đang chờ ngươi!"
Phạm Xuyên ngẩng đầu, ánh mắt đối diện thẳng vào Phạm Hinh, mang theo tia thách thức lạnh lùng. Hắn đáp, thanh âm nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng ẩn chứa hàn ý sắc bén:
"Ta đã nói, lực bất tòng tâm. Nếu không vượt ải, có gì đáng phạt? Chẳng lẽ kẻ không đủ tài lại phải gánh trách nhiệm vượt ngoài khả năng?"
Phạm Hinh cười khan, ánh mắt lóe lên khinh miệt, như nhìn một con cờ vô dụng:
"Không đủ tài? Ngươi là người Phạm gia, bổn phận gia tộc không thể trốn tránh. Không hoàn thành nhiệm vụ, chính là có tội!"
Phạm Xuyên khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh như băng tuyết vạn năm. Ánh mắt hắn sắc bén hơn, tựa lưỡi đao vừa rời vỏ:
"Tội? Ngươi nói thế, có hợp lý không? Gia tộc giao nhiệm vụ, nhưng ai từng nói ta phải hoàn thành bằng mọi giá? Nếu không thể vượt ải, chẳng phải là lẽ thường của thiên địa?"
Phạm Hinh nhướng mày, sắc mặt thoáng biến, nhưng hắn cố giữ vẻ bình tĩnh, giọng lạnh như đá:
"Lẽ thường? Cái gì là lẽ thường? Không vượt truyền thừa, không hoàn thành nhiệm vụ, chính là vi phạm gia quy!"
Phạm Xuyên vẫn thản nhiên, ánh mắt sâu thẳm như vực, khiến Phạm Hinh càng thêm tức giận. Hắn trầm giọng, uy áp bùng phát:
"Không hoàn thành, phạt trăm trượng, không thương lượng!"
Không gian Hình Đường như ngưng đọng, áp lực vô hình đè nặng, tựa thiên quân vạn mã.
Nhưng Phạm Xuyên đứng lặng, ánh mắt không gợn sóng, chỉ trong khoảnh khắc, một luồng khí thế kinh thiên dâng lên từ hắn, khiến cả đại sảnh rung động.
Hắn cười, nụ cười xảo quyệt như ma quỷ, ẩn chứa bí mật mà thiên hạ không thấu:
"Phạt trăm trượng? Ngươi nghĩ ta sẽ đứng yên chịu trận?"
Giọng hắn bình thản, nhưng mang hàn ý lạnh thấu xương, khiến không khí nặng nề như băng đóng.
"Ta không vượt ải, có thể phạt, nhưng lý do ngươi đưa ra có chính đáng không? Thật là một trò cười!"
Phạm Hinh giật mình, sắc mặt âm u như mây đen trước bão. Hắn không ngờ Phạm Xuyên dám phản kháng, lời lẽ sắc bén như đao, chém thẳng vào đạo lý của gia quy. Hắn nghiến răng, ánh mắt sắc như kiếm, giọng mỉa mai:
"Ngươi dám cãi gia quy?"
Phạm Xuyên không dao động, nụ cười lạnh lùng càng sâu, như gió đêm cuốn qua sa mạc:
"Nếu ngươi vẫn muốn lạm dụng gia quy bất chấp lý lẽ, thì đừng trách ta. Đừng quên trên Hình Đường, còn có Tổ Sư Đường!"
Lời nói như lôi đình giáng xuống, như hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, khiến Phạm Hinh chấn động. Đôi mắt hắn mở to, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ, môi run rẩy, nhưng không tìm được lời phản bác.
Hắn không dám tin, một Phạm Xuyên trẻ tuổi lại dám thách thức gia quy, chạm vào điểm yếu chết người của Hình Đường, quyền uy của Tổ Sư Đường, nơi phán xét công lý tối cao của gia tộc.
Không khí căng như dây đàn sắp đứt, sát khí lan tỏa, tựa ma quỷ gào thét. Phạm Hinh giận đến tái mét, nhưng hắn bất lực. Dù lòng sôi trào hỏa diễm, hắn biết không thể hành động nóng vội.
Phạm Xuyên đã đánh vào tử huyệt của gia quy – nơi mà đạo lý và quyền lực giao tranh, khiến hắn, một gia lão Hình Đường, rơi vào bế tắc. Hắn muốn trừng phạt, nhưng không có cớ chính đáng; muốn ép buộc, nhưng sợ Tổ Sư Đường can thiệp.
Cuối cùng, Phạm Hinh chỉ có thể cắn răng, im lặng, ánh mắt đầy uất hận nhìn theo bóng lưng Phạm Xuyên. Hắn xoay người, trường sam tung bay, bước ra khỏi Hình Đường, không thèm ngoảnh lại. Mỗi bước chân như dẫm lên nhân quả, mang theo khinh miệt lạnh lùng.
Trong lòng Phạm Xuyên, một tia khinh miệt lóe lên. Hắn không chỉ đánh bại Phạm Hinh trong tranh luận, mà còn khiến lão gia lão quyền uy phải câm lặng, bất lực trước khí thế và lý lẽ sắc bén của hắn.
Thế giới chính đạo, nơi gia quy là gông xiềng, lại cũng là vũ khí. Chỉ cần không để lộ sơ hở chí tử, Phạm Xuyên vẫn có thể tung hoành, như rồng vượt mây mù.
Gia quy, trớ trêu thay, trở thành lưỡi đao kề cổ chính những kẻ như Phạm Hinh, khiến hắn dù tức đến ói máu cũng không dám hành động.
Trở về căn nhà nhỏ, Phạm Xuyên ngồi xuống, ánh mắt lại rơi vào Ảnh Quang Kiếm. Lưỡi kiếm lấp lánh, như phản chiếu tham vọng ngập trời trong đạo tâm hắn.
"Tử Độc Âm Ma Kiếm Quyết... ta sẽ vượt qua ngươi."
Dù bị cuốn vào tranh đấu gia tộc, dù áp lực như núi đè, Phạm Xuyên chưa từng quên mục tiêu. Đạo tâm hắn, như lưỡi đao được mài qua ngàn năm, không gì cản nổi.
Thiên hạ tranh đoạt, nhưng kẻ mạnh không phải người khuất phục, mà là người biết dùng nhân quả làm đao, chém đứt mọi ràng buộc. Phạm Xuyên, với tâm cơ như vực, đang từng bước tiến về phía trước, nơi ánh sáng cơ duyên chờ đợi.
...
Sau khi thắng lợi ở Hình Đường, Phạm Xuyên trở về nhà, tâm thần không vướng bận, một lần nữa đắm chìm trong kiếm ý.
Trong sân sau, từng nhát kiếm chém xuống, chân nguyên lượn lờ như mây mờ giăng lối, hòa quyện cùng ánh kiếm mờ mịt, khiến cả không gian như bị bao phủ bởi tiên cảnh nhâm gian.
Tử Độc Âm Ma Kiếm Quyết – hắn vẫn kẹt ở tầng một.
Dù cho là Tử Tâm Truyền Thừa đã ở ngay trong tay, hắn, một kẻ trùng sinh từ hai trăm năm về trước, từng làm nhục không biết bao nhiêu thánh nữ, vẫn phải gặm nhấm từng bước kiếm đạo như một đứa trẻ học vỡ lòng.
Một điều đáng xấu hổ, nhưng đồng thời cũng là một lời nhắc nhở tàn khốc: con đường tu hành không cho phép xem thường bất kỳ một đạo nào.
Lúc hắn đang luyện kiếm, một tên mật cảnh từ Chợ Đen đến, cung kính trình lên một bao túi nguyên thạch dày cộp:
"Đây là tiền lời mấy tháng qua, do Trương lão gia cho người mang tới. Ngoài ra... lão nhân gia dặn, bản nâng cấp của Gặt Đập Liên Hợp đâu?"
Phạm Xuyên khẽ liếc hắn, ánh mắt hờ hững, tựa như đã tính toán sẵn từ trước.
"Nâng cấp? Có đây."
Hắn lôi ra một bản thiết kế mới. Bên ngoài giống hệt bản cũ, từng đường nét tinh xảo không khác lấy một ly, ngay cả số liệu cấu kiện cũng không lệch đi đâu được. Nhưng bản này... là phiên bản hạ cấp!
Không ai biết, bằng vào kiến thức kỹ nghệ tích lũy từ hai đời, hắn đã tinh chỉnh lại các cơ quan bên trong, thay đổi vài vị trí truyền động, rút bớt các linh kiện cao cấp mà vẫn giữ nguyên hiệu suất khi vận hành ngoài đồng ruộng.
Tiết kiệm ba phần nguyên liệu, nhưng bán ra lại lời gấp đôi.
Cảnh vệ cầm lấy bản vẽ, không chút nghi ngờ, cúi đầu cáo lui.
Chỉ vài canh giờ sau, Chợ Đen.
Trương lão đầu xem xong bản thiết kế, hai mắt trợn tròn, miệng lẩm bẩm như điên:
"Diệu, diệu thay! Chỉnh sửa nhỏ thế này mà giảm hao tổn đến mức này? Đúng là thiên tài cơ quan! Ha ha ha, lần này ta phát tài rồi!
Chế tạo hàng loạt cho ta! Ra sức tuyên truyền! Giới thương gia, giới làm nông, gia tộc nhỏ, hạng nhất, siêu cấp... cái gì cũng phải biết đến Gặt Đập Liên Hợp bản nâng cấp này!"
Trong tiếng cười như điên loạn của lão Trương, ánh mắt lão như rực sáng vì lợi nhuận trước mắt. Không hề hay biết, lão đang bị chính một tiểu tử mười sáu tuổi vắt sữa như vắt chanh.
Tử Tâm Giếng Cũ, gần đây càng lúc càng náo nhiệt.
Tin đồn truyền thừa Tử Tâm lan xa, tu sĩ tứ phương ùn ùn kéo tới. Tiếng chuông khảo nghiệm vang lên liên tục ngày đêm, tựa như gió lốc quét qua vùng hoang địa yên bình.
Chu Ngọc Huyền của tộc hồ ly, tu vi Nhị Trọng hậu kỳ, mặt mày ôn hòa nhưng tâm cơ thâm trầm, vừa rung chuông liền nhận được truyền thừa tầng hai, lập tức bế quan luyện tập.
Từ Mạnh Được của Chiến Vân Tông, tu vi Nhị Trọng đỉnh phong, ánh mắt bất mãn:
"Tông môn cử ta đi tranh truyền thừa, thật chán chết. Nhưng cũng được, luyện xong trở về còn có cái mà báo công."
Doãn Chí Bình từ Bạch Mã Sơn, thân mang uất khí:
"Trên núi bị ép phải cúi đầu, đến đây nhất định đoạt truyền thừa, ngày về sẽ là ngày ta trấn áp quần hùng!"
Ba người này căn cơ đều vững, thiên tư cao, rất nhanh vượt qua ải thứ nhất, giờ đang áp sát tầng hai truyền thừa.
Dưới ánh mắt giám sát của Phạm Xuyên, từng tên từng tên tiến lên khiến hắn không khỏi chau mày.
Lúc này, Phạm Xuyên do đã vượt qua vấn tâm cục, có thể tự do ra vào Tử Tâm Ngọc Lâu, thấy rõ tiến độ mọi kẻ tham dự. Nhưng bản thân hắn... lại vẫn kẹt ở ải kiếm.
"Kiếp trước kiếm đạo bằng không, giờ lại bị một môn kiếm pháp ngăn lối. Đúng là châm biếm!" Hắn vừa cười vừa lắc đầu, ánh mắt lạnh như sương.
Hắn nghĩ cách ngăn cản những kẻ kia, nhưng đúng lúc đó – một cái tên khiến lòng hắn chấn động xuất hiện.
Trần Tuyết!
Tóc bạc như tuyết, y bào tung bay, sát khí bức người.
Hắn nhìn thấy nàng bước bước đến giếng cũ, khí tức không che giấu, rõ ràng đã đạt tới cảnh giới Tứ Trọng, ép người như ép núi.
Ánh mắt Phạm Xuyên trầm xuống.
"Quả nhiên... hôm đó ta đoán không sai. Nàng ta đến đây không đơn giản."
Nhưng ngay sau đó, hắn lại nheo mắt.
"Không đúng. Nếu nàng ta chỉ vì truyền thừa, đã đến sớm hơn. Lúc trước còn tìm gặp Nguyễn Khiêm, rõ ràng còn có ý đồ khác."
"Tử Tâm chỉ là tiện đường mà thôi... nhưng tiện đường của nàng, lại thành đại họa của ta!"
Hắn xiết chặt nắm đấm, sát ý trong lòng cuồn cuộn như thủy triều.
Trần Tuyết, thiên tài tu huyết đạo, lại song tu cả kiếm đạo.
Hắn từng nghe danh nàng kiếp trước: chặt đầu địch nhân giữa sa mạc, rửa tay bằng máu, gϊếŧ đến khi trời đỏ rực, là một sát tinh khét tiếng trên chiến trường.
Giờ đây, nàng là kẻ mạnh nhất xuất hiện trong truyền thừa.
Nếu nàng đạt được ải bốn, đi đến ải kiếm đạo, chính là cá gặp nước, Phạm Xuyên sao có thể so bì?"
"Cái ả này... Không diệt không được." Phạm Xuyên híp mắt, trong lòng đã có tính toán.
"Nếu không thể gϊếŧ được nàng... thì chí ít cũng phải kéo nàng ta rơi xuống vực."
Hắn nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo dâng lên nơi khóe miệng, tựa như một con sói già nhìn thấy một con hổ trắng tiến vào lãnh thổ.
"Trần Tuyết... cái tên khó nhằn, nhưng ngươi đã vào địa bàn của ta... thì phải nghe luật của ta!"