Chương 43: Đối Thủ

Thế giới tối sầm, như mực đen nuốt trọn ánh sáng. Lá rừng, rễ mục, tàn cốt yêu lang – tất cả hóa thành bụi phấn, tan biến dưới ánh sáng mờ ảo, tựa ảo mộng trong gương nước vỡ.

Không gian tĩnh lặng, chỉ còn một thân ảnh gầy gò đứng trầm mặc, như ngọn núi cô độc giữa thiên địa hỗn mang.

Phạm Xuyên chậm rãi mở mắt.

Hắn đã trở lại bãi đất giếng cổ, nơi chiếc chuông đồng cổ kính treo lặng lẽ dưới gốc sanh già. Ánh hoàng hôn loang lổ xuyên qua cành lá, vẽ lên mặt đất những mảng sáng tối tựa vảy rồng, lấp lánh mà u ám.

Không một ánh mắt nào chú ý đến hắn, như thể hắn chỉ là một bóng ma vô hình giữa hồng trần.

Xa xa, đệ tử Phạm gia vẫn quằn quại luyện Tử Độc Âm Ma Chưởng tầng một. Tiếng rêи ɾỉ, tiếng nghiến răng nén đau, tiếng thở hồng hộc hòa lẫn, tựa khúc nhạc tang lễ vang vọng trong chiều tà.

Kẻ vận chưởng sai, nửa thân tím đen như tử thi; người cắn lưỡi, chân nguyên loạn chuyển, ngã xuống trong đau đớn. Cả đội, không một ai vượt qua tầng đầu.

Quách Từ Khanh, kẻ từng cợt nhả chế giễu thiên hạ, nay mặt trắng như giấy, mồ hôi đầm đìa, nghiến răng khổ luyện ải hai. Bên kia bãi đất, người Mã gia luyện đan, Đường gia luyện bảo cũng chìm trong đau khổ, chống đỡ độc khí xâm thể.

Mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một điểm: không ai hay biết Phạm Xuyên đã đi xa đến đâu.

Hắn quét mắt, ánh nhìn lạnh như băng tuyết vạn năm, rồi chậm rãi xoay người, bước đi trong tĩnh lặng. Trường sam rách tung bay, bóng lưng cao ngạo tựa cánh nhạn lướt qua trời cao.

Không ai biết, hắn đã vượt qua ải bốn.

Không ai biết, trong tay hắn là Tử Độc Âm Ma Kiếm Quyết, một bí mật sắc bén như lưỡi đao, đủ để chém đứt nhân quả.

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng như gió đêm, mang theo bí mật mà thiên hạ không thể thấu.

Nhưng giữa dòng người hỗn loạn, một kẻ khác lặng lẽ đặt tay lên chuông đồng.

Tay áo bạc phất nhẹ, chuông ngân một tiếng sắc lạnh, như lưỡi kiếm cắt qua không gian. Người ấy mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm tựa vực tối, như đã nắm chắc mọi nhân quả trong lòng bàn tay.

Trần Tuyết.

Nàng đến âm thầm, như bóng ma giữa ánh hoàng hôn, không ai hay biết. Sau trận giao phong với Nguyễn Khiêm, Thủ Long Nhân trấn giữ học xá, nàng đã nhận ra: kẻ ấy như ngọn núi bất động, không phải con mồi dễ nuốt.

"Đã là kẻ khó ăn," nàng thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên hàn quang, "thì chẳng bằng giấu nanh vuốt, chờ thời mà động."

Nhưng rồi, truyền thừa Tử Tâm mở ra, như ngọn lửa ma mị dẫn dụ lòng người. Trần Tuyết cười khẽ, tay vuốt mái tóc đen dài tựa tơ tuyết, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Đồ tốt không lấy, chẳng phải phụ đạo tâm kiếm đạo của ta sao? Chưởng pháp thì đã sao? Có tay, có tâm cơ, có chân nguyên... học thêm một môn, có gì không thể?"

Chuông rung, không gian truyền thừa nuốt lấy thân thức nàng. Ải hai hiện ra, lạnh lùng và tàn khốc.

Sa mạc.

Cát vàng vô tận, nắng chói chang như lò thiêu. Một tảng thiên thạch khổng lồ, to như tòa lầu, đổ xuống giữa cồn cát, bụi mù cuộn trào tựa sóng thần.

Từ trong thiên thạch, Thiên Thạch Xà trườn ra, thân dài hơn mười trượng, da cứng như sắt đá, đôi mắt đỏ rực như huyết ngọc.

Mỗi bước di chuyển, tiếng đá nghiến vang vọng, đất lún sâu, khí độc tím đen tỏa ra, như ma quỷ gào thét trong sa mạc.

Trần Tuyết đứng lặng, áo choàng bạc tung bay, ánh mắt sắc bén tựa lưỡi kiếm. Chân nguyên xoay chuyển trong đan điền, chưởng lực bùng phát, mang sắc tím âm u.

Tử Độc Âm Ma Chưởng – Tầng Hai, triển khai!

Ầm!

Chưởng đầu tiên giáng xuống, chân nguyên hóa thành lốc xoáy tím đen, đánh vào cát vàng.

Lực lượng cuồn cuộn, nhưng bị da sắt của Thiên Thạch Xà hấp thụ. Một vết nứt nhỏ xuất hiện, máu đen rỉ ra, ăn mòn chính thịt nó, nhưng con xà không chậm lại, ngược lại càng hung bạo, lao tới như mũi tên rời cung, miệng há to tựa muốn nuốt cả thiên địa.

Trần Tuyết không lùi.

Mũi chân điểm nhẹ, thân hình nàng bắn ra, tựa làn tuyết trắng lướt qua sa mạc rực lửa.

Chưởng thứ hai, Âm Ma Chưởng đan xen nguyên khí, đánh chéo vào mắt trái Thiên Thạch Xà.

Bụp!

Máu đen bắn tung, một bên mắt xà nổ tung như bong bóng huyết, tiếng rít vang vọng trời cao.

Gió sa mạc cuốn thành lốc, cát bay như bão tố. Thiên Thạch Xà vặn người, đuôi quét ngang, uy lực tựa núi đổ.

Trần Tuyết không tránh, phất tay áo, dồn ba thành chân nguyên, đánh ra ba chưởng liên tiếp.

Mỗi chưởng là một tầng chân nguyên, xếp lớp như sóng ngầm, ẩn chứa linh mang sắc bén, giáng thẳng vào đốt xương thứ mười của con xà.

Ầm!

Tiếng nổ trầm trầm vang lên, đốt xương gãy vụn, thân xà co rút dữ dội, máu đen tóe ra, hóa đá nơi nó chạm. Thiên Thạch Xà gào thét trong tuyệt vọng, rồi ngã xuống, cát vàng chôn vùi thân thể khổng lồ.

Trần Tuyết thở nhẹ, ánh mắt lạnh lùng như băng. Nàng bước qua xác xà, cúi người chạm vào tảng thiên thạch.

Tiếng chuông lại vang, sắc bén như kiếm rời vỏ.

Tử Độc Âm Ma Chưởng – Tầng Ba nhập vào tâm trí nàng, như dòng suối độc chảy vào đạo tâm.

Không gian xoay chuyển, sa mạc tan biến, bầu trời tối đen. Trần Tuyết trở lại giếng cũ, nhắm mắt tham ngộ, chân nguyên vận chuyển, bắt đầu luyện hóa tầng ba.

Lúc này, bãi đất quanh giếng vẫn hỗn loạn, không ai hay biết một bóng bạc đã âm thầm vượt ải.

Trần Tuyết, một tồn tại bất ngờ, như lưỡi kiếm ẩn trong bóng tối, lặng lẽ tiến từng tầng, từng tầng. Đến khi nàng xuất hiện, có lẽ cả thế cục Hạ Long Tiên Thành sẽ nghiêng ngả, như núi lở trước cơn bão.

Cơ duyên không chờ kẻ chậm, mà chọn kẻ biết ẩn mình, chờ thời. Thiên hạ tranh đoạt, nhưng kẻ mạnh không phải người phô trương, mà là người nắm nhân quả trong tay, chém đứt mọi chướng ngại.

...

Hai tuần trôi qua, tựa tấm màn vô hình giăng kín thiên địa, bao phủ Hạ Long Tiên Thành trong tĩnh lặng nặng nề. Không biến cố lớn, không kẻ nào đạt bước tiến đáng kể trong việc thăm dò Tử Tâm truyền thừa.

Dưới bóng sanh cổ thụ, chỉ có mồ hôi rơi, tiếng thở dốc, và những gương mặt khắc khổ kể câu chuyện về sự bất lực của nhân thế trước cổng địa ngục mang tên cơ duyên.

Trong phòng tộc trưởng Phạm gia, không khí đặc quánh như mực đen, áp lực vô hình đè nặng tâm thần.

Phạm Lưu, tộc trưởng uy nghiêm, khuôn mặt đầy nếp nhăn tựa bản đồ khắc ghi một đời phong sương, ngồi trầm mặc. Đôi mắt sắc bén như đao, không rời những tờ sổ sách trên bàn, từng trang lật qua như lật mở nhân quả.

Lo lắng hiện rõ trong ánh nhìn, dù hắn cố che giấu bằng khí thế trầm hùng.

Bỗng, ánh mắt Phạm Lưu lóe lên hàn quang, hai tay đập mạnh xuống bàn, tiếng vang tựa lôi đình:

"Phạm Hinh!"

Cửa phòng bật mở, Phạm Hinh, gia lão hình đường, bước vào. Khí chất nghiêm nghị, gương mặt lạnh lùng tựa đá ngầm, không một nét dao động, như lưỡi đao chưa rời vỏ. Hắn chắp tay, thanh âm đều đều, không chút cảm xúc:

"Tộc trưởng, có gì dặn dò?"

Phạm Lưu không đáp, chỉ ném một tờ báo cáo về phía Phạm Hinh, như ném một mũi tên mang sát ý.

"Tiến độ thăm dò Tử Tâm truyền thừa thế nào?"

Phạm Hinh mở báo cáo, ánh mắt trầm xuống, tựa vực sâu nuốt ánh sáng. Hắn chậm rãi đáp, giọng nặng như đá:

"Chưa ai vượt qua tầng một."

Phạm Lưu cau mày, đôi mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ, như muốn thiêu đốt cả căn phòng:

"Cái gì? Không thể nào!"

Phạm Hinh khẽ cúi đầu, vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng dậy sóng. Hắn biết, tộc trưởng không phải kẻ dễ dàng chấp nhận thất bại.

"Ta sẽ đốc thúc," Phạm Hinh đáp, giọng không chút dao động, nhưng ẩn chứa tia bối rối khó giấu.

"Không được!" Phạm Lưu gầm lên, sắc mặt nghiêm như núi, uy áp tỏa ra tựa thiên quân vạn mã:

"Người này là Phạm Xuyên, lẽ nào hắn cũng không làm nổi?"

Phạm Hinh mấp máy môi, do dự trong khoảnh khắc, rồi cúi đầu, giọng trầm thấp:

"Tộc trưởng, Phạm Xuyên... hắn nói không thể vượt ải, đang luyện kiếm."

"Luyện kiếm?" Phạm Lưu trầm ngâm, ánh mắt lóe lên hàn quang, rồi đột nhiên bùng nổ:

"Luyện kiếm? Lẽ nào hắn dám mơ mộng kiếm đạo mà trốn tránh bổn phận Phạm gia? Hắn là người của gia tộc, không thể lấy lý do này che giấu!"

Phạm Hinh cúi đầu sâu hơn, im lặng. Không khí trong phòng căng như dây đàn sắp đứt, sát khí vô hình lan tỏa, khiến cả gỗ lim cũng như run lên.

Vài giờ sau, Phạm Xuyên đang ngồi trong phòng, mắt đăm chiêu nhìn vào Ảnh Quang Kiếm, lòng vẫn không khỏi suy tư.

Hắn cảm nhận được sự mờ mịt trước mắt mình, khi mà bản thân đã cố gắng hết sức mà vẫn không thể nhanh chóng thuần thục được Tử Độc Âm Ma Kiếm Quyết.

"Kiếm thuật này, sao lại khó đến vậy..." Phạm Xuyên tự hỏi mình trong khi tay lướt nhẹ trên lưỡi kiếm.

Cảnh tượng hôm đó, trận chiến với Mị Lang, với lôi đình quái vật, tưởng chừng như đã để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm trí hắn, nhưng lại không thể khiến cho kiếm thuật của hắn có bước nhảy vọt.

Kiến thức từ kiếp trước đã dạy cho hắn sự tinh tế trong chiến đấu, nhưng... không có một chút kiến thức kiếm đạo nào.

Phạm Xuyên thở dài, rồi như một phản xạ tự nhiên, đứng dậy bước ra ngoài.

Chưa đi được bao xa, hắn đã nghe tiếng bước chân vang lên phía sau.

"Phạm Xuyên!"

Đến khi quay lại, một tộc nhân đã đứng ở đó, ánh mắt lộ rõ vẻ nghiêm nghị.

"Gia lão hình đường yêu cầu ngươi lên Hình Đường ngay."