Tộc trưởng Đường gia, Đường Tam, thân hình gầy gò, đôi mắt sáng tựa sao trời, khẽ gật đầu, giọng nói lạnh lùng:
"Phạm huynh nói không sai. Đêm qua, hàng trăm tu sĩ trong thành đã cảm ngộ khí tức ma công, tâm thần dao động. Muốn thu hồi truyền thừa, chẳng khác nào bắt gió trên trời, là chuyện viển vông."
Hắn nói chậm rãi, nhưng mỗi lời đều sắc bén, như lưỡi đao cắt qua không khí, khiến các tu sĩ xung quanh không khỏi hít vào một hơi lạnh. Truyền thừa ma đạo, một khi đã lộ diện, tựa như độc dược thấm vào lòng người, không thể xóa bỏ.
Thành chủ Quách Long, sắc mặt trầm như nước, đột nhiên đập bàn, tiếng nổ vang vọng như sấm động. Hắn quát lớn, khí thế hừng hực tựa hỏa diễm thiêu đốt:
"Vậy thì làm sao?! Chẳng lẽ để ma công tung hoành ngoài ánh sáng, để Hạ Long Tiên Thành rơi vào tay ma đạo sao? Các ngươi nói đi, ai chịu trách nhiệm cho thiên hạ này?!"
Áp lực từ hắn bộc phát, như cuồng phong quét qua nghị sự đường, khiến đèn đồng rung nhẹ, ánh sáng chập chờn. Đôi mắt hắn đỏ rực, như hổ đói nhìn chằm chằm bản chép tay, vừa kiêng dè, vừa phẫn nộ.
Nguyễn Khiêm khẽ vuốt chòm râu, ánh mắt trầm ngâm, tựa như nhìn thấu nhân tâm. Hắn chậm rãi bước tới, trường sam phất phơ, văn khí lặng lẽ lan tỏa, như suối nguồn tẩy rửa sát khí trong đường. Hắn điềm nhiên nói:
"Không cần hoảng loạn. Truyền thừa có thể mở, nhưng phải có giám sát chặt chẽ. Cấm đánh gϊếŧ, nghiêm cấm đoạt mạng. Thành lập tổ chức bí mật, giám sát từng kẻ tiếp cận ma công. Ai dám vi phạm, xử theo gia pháp, bất kể thân phận!"
Lời hắn như gió xuân, nhẹ nhàng nhưng sắc bén, mang theo ý chí không thể lay chuyển. Hắn đứng đó, tựa một ngọn núi trấn áp thiên địa, khiến cả Quách Long cũng phải nheo mắt.
Thành chủ Quách Long trầm giọng, ánh mắt sắc lạnh:
"Ai giám sát? Một việc lớn như vậy, ai đủ tư cách đứng ra?"
Nguyễn Khiêm liếc hắn, ánh mắt sâu thẳm như vực, khóe môi khẽ nhếch, mang theo ý cười lạnh lùng:
"Ngươi là thành chủ Hạ Long, cai quản vạn dân, còn cần ta chỉ điểm sao?"
Lời này tựa như lưỡi kiếm vô hình, đâm thẳng vào lòng Quách Long. Hắn nheo mắt, sát khí thoáng lóe, nhưng không phản bác. Không khí trong nghị sự đường ngưng đọng, như dây cung kéo căng, chỉ cần một tia lửa là bùng nổ.
Quách Long trầm mặc hồi lâu, cuối cùng gật đầu, giọng lạnh như băng:
"Được! Ta sẽ phái Quách Từ Khanh dẫn đội, phong tỏa giếng cũ – nơi ma công hiện thế. Nhưng ta nói trước, nếu có kẻ gây loạn, bất kể là ai, dù là thiên hoàng lão tử, cũng phải gánh hậu quả!"
Hắn đứng dậy, chiến giáp đen tuyền lóe lên hàn quang, khí thế tựa lôi đình giáng thế. Bản chép tay trên bàn rung nhẹ, như cảm nhận được sát ý ngập trời từ vị thành chủ này.
Nguyễn Khiêm lặng lẽ quan sát, ánh mắt thâm sâu như hồ nước không gợn sóng. Hắn biết, ma công hiện thế không chỉ là cơ duyên, mà còn là kiếp nạn. Lòng người như độc xà, một khi tham lam bộc phát, Hạ Long Tiên Thành e rằng sẽ đối mặt với cơn bão chưa từng có. Nhưng hắn không nói, chỉ khẽ vuốt râu, trong lòng thầm tính toán.
...
Ba ngày sau, Hạ Long Tiên Thành chìm trong cơn sốt cuồng nhiệt. Giếng cổ, nơi từng u tịch dưới bóng trăng, nay trở thành tâm điểm của muôn vàn ánh mắt.
Tán tu tụ tập như mây, đệ tử nội môn các đại tông phái dựng trạm cảm ngộ, các gia tộc lớn nhỏ phái cao thủ trấn giữ, pháp khí lấp lánh như sao trời. Không gian quanh giếng rung động bởi chân nguyên, linh quang đan xen, tựa như một chiến trường vô hình, nơi tham niệm và cơ duyên giao tranh.
Trên đỉnh một tửu lâu cổ kính, Phạm Xuyên đứng lặng, trường sam rách tung bay trong gió lạnh. Ánh mắt hắn âm trầm, sâu thẳm tựa vực thẳm, quét qua cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. Ánh tà dương đỏ rực chiếu lên thân ảnh hắn, như phủ một tầng huyết quang, khiến hắn trông tựa chiến thần cô độc đứng giữa hồng trần.
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo như băng tuyết đỉnh núi:
"Chết tiệt... điều ta lo sợ rốt cuộc vẫn đến."
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn lóe lên hàn quang, như lưỡi đao sắc bén cắt qua bóng tối:
"Nhưng không sao. Bọn chúng, dù có tranh đoạt đến long trời lở đất, cũng chỉ đang gặm nhấm tầng một của Tử Tâm truyền thừa."
Hắn xoay người, nhìn về phía giếng cổ, nơi cột sáng tím vẫn chập chờn, như ngọn lửa ma mị dẫn dụ lòng người. Trong lòng hắn, một tia đắc ý lạnh lùng dâng lên.
"Ta đã đi trước một bước. Khi thiên hạ còn mải mê cảm ngộ tầng một, ta đã đặt chân đến tầng bốn."
Giọng nói của hắn trầm thấp, tựa lời thề độc vang vọng trong tâm thần, mang theo khí thế bất khuất, như rồng cuộn giữa mây mù.
"Tử Tâm truyền thừa, dù có lan khắp thiên hạ, dù muôn vàn kẻ tranh đoạt, người đầu tiên bước vào tầng năm... chỉ có thể là Phạm Xuyên ta!"
Lời nói như đao, sắc bén mà kiên định, tựa một nhát chém chặt đứt mọi nghi hoặc. Hắn đứng đó, bóng lưng cao ngạo, tựa ngọn núi bất động trước bão tố. Dưới chân hắn, Hạ Long Tiên Thành sôi sục, nhưng trong mắt hắn, tất cả chỉ là con cờ trên bàn cờ lớn – một bàn cờ mà hắn đã tính toán từ lâu.
...
Nghị Sự Đường Phạm Gia
Trong căn phòng gỗ lim rộng lớn, không khí trầm mặc như đá ngầm dưới biển sâu. Ba thân ảnh ngồi đối diện, khí thế vô hình giao tranh, tựa ba ngọn núi đối lập giữa thiên địa.
Tộc trưởng Phạm Lưu, uy nghiêm như lão hùng trấn sơn, gia lão hình đường Phạm Hinh, ánh mắt sắc bén tựa đao, và Phạm Xuyên – thiên tài trẻ tuổi, thân ảnh đơn độc nhưng khí chất cao ngạo, khiến cả nghị sự đường không khỏi chú mục.
Trên bàn gỗ mun, một tờ danh sách được niêm yết bằng kim phù, nét chữ cứng cáp như đao khắc, mang theo ý chí bất khuất. Tên đầu tiên, rực rỡ như ánh đao dưới nguyệt quang – Phạm Xuyên.
Phạm Lưu cầm danh sách, lông mày khẽ nhíu, thanh âm trầm thấp tựa lôi đình:
"Đây là danh sách đội thăm dò truyền thừa Tử Tâm?"
Phạm Hinh gật đầu, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn sát cơ:
"Đúng vậy. Toàn bộ đều là người chi mạch. Thời khắc then chốt, chính mạch không thể dính vào ma công. Nếu có tai tiếng, danh dự trăm năm của Phạm gia sẽ tổn hại."
Phạm Lưu gõ ngón tay lên bàn, mỗi tiếng vang như nhịp trống chiến, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Phạm Xuyên:
"Vậy sao lại có tên Phạm Xuyên?"
Phạm Hinh cười nhạt, ánh mắt lướt qua Phạm Xuyên, như độc xà nhìn con mồi:
"Phạm Xuyên là ngoại lệ. Thiên tư xuất chúng, hạch tâm bồi dưỡng của gia tộc, càng phải đứng đầu, thay Phạm gia áp chế các thế lực khác."
Lời nói hoa mỹ, nhưng cả ba đều hiểu rõ – đây là nước cờ hiểm độc, vừa đẩy Phạm Xuyên vào lằn ranh sinh tử, vừa mượn tay hắn chấn nhϊếp đám thanh niên các gia tộc. Một mũi tên trúng hai đích, vừa thử thách, vừa kiềm chế.
Phạm Lưu im lặng, ánh mắt chuyển sang Phạm Xuyên, giọng trầm như núi:
"Phạm Xuyên, ngươi nghĩ sao? Truyền thừa này là ma công, không nằm trong kế hoạch gia tộc. Nếu không muốn, ta có thể gạch tên ngươi."
Phạm Xuyên ngẩng đầu, ánh mắt bình lặng tựa hồ sâu không đáy, không gợn sóng, nhưng ẩn chứa hàn ý lạnh thấu xương. Hắn đã biết, từ lần thứ hai bước vào giếng cổ, có kẻ âm thầm theo dõi.
Đây chẳng qua là danh nghĩa thăm dò, thực chất là giám sát, như lưới trời giăng sẵn. Nếu giờ từ chối, vài ngày sau tái xuất hiện ở giếng, chẳng khác tự vả vào đạo tâm, tự phơi bày bí mật.
"Ta đi."
Hắn đáp, thanh âm dứt khoát như đao chém đá, không chút do dự.
Phạm Hinh bật cười, tiếng cười khô khốc như gió lạnh qua sa mạc:
"Quả nhiên can đảm."
Nhưng trong mắt Phạm Xuyên, chỉ có hàn quang lóe lên, như độc xà giương nanh, âm thầm tính toán.
Vài Ngày Sau, Giếng Cũ
Ánh mặt trời xiên qua tầng mây xám, chiếu xuống khu đất rộng quanh giếng cổ, nhuộm vàng cảnh tượng hỗn loạn mà khẩn trương.
Tán tu, dân chúng, đệ tử các đại gia tộc tụ họp đông nghịt, tựa đàn sói vây quanh con mồi. Linh quang pháp khí lấp lánh, sát khí và tham niệm đan xen, khiến không khí nặng nề như chiến trường trước đại chiến.
Miệng giếng cũ nay được bao bọc bởi cấm chế dày đặc, ánh sáng phù văn lập lòe, uy nghiêm bất khả xâm phạm. Đội tuần tra do Quách Từ Khanh đích thân dẫn đầu, trường thương lấp lóe hàn quang, khí thế như thiên quân vạn mã.
Truyền thừa Tử Tâm giờ mở cửa lĩnh ngộ, nhưng dưới quy tắc sắt đá: tuyệt không chém gϊếŧ, không tranh đoạt.
Gần giếng, đội người Phạm gia tụ họp, mỗi người đeo lệnh bài hình rắn quấn, ánh kim lấp lánh, dấu hiệu của đội thăm dò do hình đường xuất lĩnh.
Phạm Thông, Phạm A Ngưu, Phạm Văn Tèng, Phạm Văn Tý – những nhân tài chi mạch, khí thế bất phàm, nhưng ánh mắt không giấu nổi tia bất mãn.
Bên cạnh họ, Phạm Băng Mi khoác bạch y, dung nhan lạnh lùng tựa tuyết đầu mùa, ánh mắt luôn dừng lại trên một thân ảnh – Phạm Xuyên.
"Chậc... toàn người chi mạch. Chèn ép trắng trợn!" Phạm A Ngưu nghiến răng, giọng đầy uất ức.
"Im đi." Phạm Thông nhíu mày, thanh âm lạnh lùng: "Chuyện cao tầng, ngươi nói cũng vô ích."
Phạm Băng Mi khẽ thở dài, giọng nhẹ như gió thoảng: "Đành chịu... ai bảo chúng ta sinh ở chi mạch."
Phạm Xuyên đứng trước đội, lưng thẳng tựa trường thương, ánh mắt lạnh như băng tuyết vạn năm. Hắn khẽ hỏi, thanh âm trầm thấp nhưng mang uy áp vô hình:
"Tất cả đã luyện tầng một Tử Độc Âm Ma Chưởng?"
"Đã luyện!"
Tiếng đáp vang dội, khí thế ngút trời, như chiến binh trước giờ xuất trận.
"Vậy bắt đầu thăm dò."
Hắn sải bước về phía giếng cũ, trường sam tung bay, mỗi bước chân như dẫm lên nhân quả. Cả đội theo sát, ánh mắt muôn người đổ dồn vào bóng lưng hắn – cao ngạo, bình thản, tựa ngọn núi bất động giữa bão tố.
Phạm Thông nhìn bóng lưng ấy, lòng dâng lên cảm giác phức tạp: ngưỡng mộ như nhìn thần long vượt mây, chua xót vì khoảng cách không thể vượt qua, và bất lực trước số phận chi mạch.
Phạm Băng Mi âm thầm thở dài. Cùng học một lớp, cùng là đồng tộc, nhưng giờ đây, nàng chỉ thấy sương mù vạn dặm ngăn cách. Phạm Xuyên, như cánh nhạn lướt qua trời cao, bóng lưng ấy đã đi quá xa, xa đến mức nàng không còn nhìn thấu.
Vượt Ải Giếng Cũ
Không giống như Phạm Xuyên có thể vào Tử Tâm Ngọc Lâu vượt ải, truyền thừa bên ngoài này ai muốn vượt ải thì tiến đến rung chiếc chuông đồng cũ.
Khi này, tinh thần sẽ được dẫn nhập vào không gian vượt ải, khi chết hoặc kết thúc, tinh thần sẽ lại quay về thân sát đang ở bãi đất trống nơi giếng cũ.