Đêm trăng tròn, ánh nguyệt như ngân hà đổ xuống, nhuộm bạc cả Hạ Long Tiên Thành. Tử Tâm Ngọc Lâu, chốn bí cảnh ẩn sâu dưới lòng đất, tĩnh mịch tựa cổ mộ chôn vùi ngàn năm bí mật.
Không gian u ám, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá, hòa cùng hơi thở lạnh lẽo của địa mạch, như tiếng thì thầm của u linh.
Phạm Xuyên rời tầng ba Ngọc Lâu, thân ảnh đơn độc bước trên lối đá lạnh. Trường sam rách tả tơi, vết thương cũ mới chồng chất, máu khô loang lổ như hoa nở trên vải. Mỗi bước chân nặng nề, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một luồng cay đắng khó tả dâng trào trong đạo tâm.
Hắn đã thắng.
Nhưng chiến thắng này, như lưỡi đao hai lưỡi, vừa sắc bén vừa nguy hiểm. Bí mật của Tử Tâm Ngọc Lâu, thứ hắn dốc tâm che giấu, nay đã không còn là của riêng hắn.
Khi hắn đang bước lên bậc đá, ý định trở về theo lối cũ, một tiếng "đinh!" sắc lạnh vang lên, như lưỡi kiếm cắt qua không gian tĩnh lặng.
Tiếng chuông nhỏ, nhưng tựa lôi đình giáng xuống tâm thần.
Phạm Xuyên khựng lại, ánh mắt lóe lên hàn quang, lòng dậy sóng: "Không hay!"
Đó là chuông truyền pháp của Tử Tâm Ngọc Lâu – một âm thanh không nên vang lên, một điềm báo khiến cả thiên địa phải chấn động.
Hắn quay phắt người, trường sam tung bay, ánh mắt sắc bén như đao nhìn về phía tầng cao nhất của Ngọc Lâu.
Ở đó, một chiếc chuông đồng cổ kính rung động, từng nhịp âm vang như gõ vào nhân quả, khiến không gian run rẩy.
Đột nhiên, một cột sáng tím ngắt bùng phát, tựa thần kiếm đâm thủng đất trời, xuyên qua tầng đất dày, phóng thẳng lên thiên không. Ánh tím rực rỡ, nhuộm cả bầu trời Hạ Long Tiên Thành, tựa như tuyên cáo một bí mật cổ xưa đã bị đánh thức.
"Chết tiệt..." Phạm Xuyên cắn răng, sát khí lóe lên trong đồng tử, nhưng nhanh chóng bị hắn đè nén.
Ngay sau đó, một luồng dao động dữ dội trào ra từ giếng cổ dưới lòng đất. Đó là tầng một của Tử Độc Âm Ma Chưởng, một môn công pháp tà dị, mang theo ý niệm u ám như ma quỷ gào thét.
Chân nguyên mơ hồ, nhuốm sắc tím độc, theo tiếng chuông mà lan tỏa, như độc xà trườn qua không gian, khiến lòng người bất an.
Trên mặt đất, muôn vàn ánh mắt ngẩng lên.
"Truyền pháp?"
"Là truyền pháp của Tử Tâm Ngọc Lâu!"
Tiếng xôn xao vang vọng, tựa sóng triều cuộn trào. Vô số tán tu lập tức khoanh chân, vận chuyển công pháp, tham ngộ ý cảnh từ cột sáng tím.
Các gia tộc lớn nhỏ trong thành phái người thám thính, pháp khí lấp lánh, linh quang bay lượn giữa không trung. Đệ tử các tộc, cao thủ ẩn dật, thậm chí những lão nhân bán thuốc đầu phố cũng mở mắt, ánh nhìn sắc bén hướng về cột sáng, như muốn đoạt lấy một phần cơ duyên.
Hạ Long Tiên Thành, trong khoảnh khắc, hóa thành biển người náo loạn.
Khi Phạm Xuyên leo lên mặt đất, cảnh tượng đã đổi thay. Đèn l*иg treo cao, linh quang lập lòe, pháp khí như sao trời lượn lờ. Đám đông tụ tập, tiếng bàn tán như ong vỡ tổ, sát khí và tham niệm đan xen, khiến không khí nặng nề tựa chiến trường trước cơn bão.
Phạm Xuyên đứng lặng, ánh mắt quét qua đám đông, sắc mặt lạnh như băng. Hắn thu lại mọi cảm xúc, tâm thần trấn định như đá ngầm dưới biển sâu.
"Vẫn còn trong tầm kiểm soát..." Hắn thầm nhủ, ánh mắt lóe lên tia tính toán.
Hắn đã rõ, điều kiện kích hoạt truyền thừa của Tử Tâm Ngọc Lâu chính là rung chuông vào đêm trăng rằm. Đêm nay, một đứa trẻ vô tình rung chuông, như một hòn đá nhỏ làm sụp cả núi băng. Nhưng hậu quả sau đó, không còn là trò đùa.
Sai lầm của hắn là để chiếc chuông lại trên miệng giếng, một sơ suất nhỏ nhưng đủ để đánh thức cơn sóng ngầm. Tự trách dâng lên, nhưng Phạm Xuyên không để nó nhấn chìm. Hắn biết, trong loạn thế, kẻ suy sụp vì sai lầm sẽ không sống nổi đến bình minh.
Đạo tâm hắn, như lưỡi đao được mài qua ngàn năm, sắc bén và bất khuất. Hắn đứng đó, trường sam rách tung bay trong gió, ánh nguyệt chiếu lên thân ảnh, tựa một chiến thần cô độc giữa thiên quân vạn mã.
Thiên hạ này, không có cơ duyên nào không trả giá. Tử Tâm Ngọc Lâu là bảo tàng, nhưng cũng là lưỡi đao treo trên đầu.
Chiến thắng của hắn là ánh sáng, nhưng ánh sáng ấy cũng dẫn dụ sói lang. Sai lầm không thể tránh, nhưng kẻ mạnh không phải là người không phạm sai lầm, mà là người biết đứng dậy từ đống tro tàn, lấy đao chặt đứt nhân quả.
Phạm Xuyên khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo như gió đêm:
"Muốn đoạt cơ duyên của ta? Vậy thì... đến rồi, đừng hòng rời đi."...
Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng đầu ngày xuyên qua màn sương mỏng, chiếu lên mái ngói lưu ly của Phạm gia phủ đệ, phản chiếu muôn vàn tia sáng lấp lánh, tựa như vảy rồng lấp ló trong mây.
Gió sớm thổi qua, mang theo cái se lạnh của đất trời, xen lẫn một tia sát khí mơ hồ, như lưỡi đao ẩn trong gió xuân.
Viêm Đột, một thân hắc y bó sát, bước vào thư phòng, mỗi bước chân vững chãi như đạp lên đá xanh, nhưng không phát ra chút âm thanh.
Hắn quỳ một gối, đôi mắt sắc bén ánh lên tia cung kính, giọng trầm thấp mà rõ ràng, tựa như báo cáo một bí mật kinh thiên:
"Phó gia chủ, thuộc hạ đã tra rõ. Phạm Xuyên thường xuyên qua lại Chợ Đen. Tên giảo hoạt đó có kẻ đứng sau, chính là thế lực Chợ Đen!"
Phạm Trương Hải ngồi sau án thư, trường sam tím thẫm phấp phới, khí độ uy nghiêm như núi cao trấn áp bốn phương. Hắn khẽ nhấc chén trà, hơi nước lượn lờ trước mặt, che đi một tia cười lạnh lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm.
Hắn đặt chén xuống, tiếng chén chạm bàn vang lên khe khẽ, nhưng tựa như một nhát búa gõ vào không gian tĩnh lặng.
"Diệu... diệu thay!"
Hắn bật cười, thanh âm trầm hùng, mang theo ý vị châm biếm sắc bén, như lưỡi đao lướt qua đá mài. "Ma đạo luôn ẩn mình trong bóng tối, không lộ diện, nhưng lại thích dàn dựng trò anh hùng cứu mỹ nhân, mượn ánh sáng hào quang để che giấu tâm đen. Phạm Xuyên, ngươi tưởng mình giảo hoạt, nhưng làm sao thoát khỏi thiên la địa võng của ta?"
Hắn vung tay áo, một khối Ảnh Lưu Thạch hiện ra trên bàn, đen nhánh như mực, bề mặt lấp lánh ánh sáng huyền bí, tựa như con mắt của quỷ thần, có thể ghi lại mọi hành vi trong thiên hạ. Hắn đẩy khối đá về phía Viêm Đột, giọng nói lạnh lẽo, mỗi chữ như khắc vào không gian:
"Cầm lấy. Ghi lại mọi hành động của Phạm Xuyên. Ta sẽ khiến hắn rơi xuống vực sâu, thân bại danh liệt, không còn đường xoay chuyển!"
Viêm Đột cung kính nhận lấy Ảnh Lưu Thạch, đôi tay rắn chắc nắm chặt, ánh mắt lóe lên tia hung quang, như sói săn mồi trong đêm tối. Hắn khom người, giọng trầm như lời thề độc:
"Thuộc hạ tuân mệnh!"
Hắn đứng dậy, thân ảnh lặng lẽ rời khỏi thư phòng, như một bóng ma hòa vào ánh sáng ban mai. Chỉ còn Phạm Trương Hải ngồi đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, tựa hồ đã thấy trước cảnh Phạm Xuyên ngã xuống, máu chảy thành sông.
"Thiên hạ là bàn cờ, kẻ giảo hoạt dù thông minh đến đâu, cũng chỉ là quân cờ trong tay kẻ mạnh hơn. Ta không chỉ muốn thắng, mà muốn thắng tuyệt đối, dùng chính ánh sáng của ngươi để thiêu rụi chính ngươi, để thiên hạ thấy rằng, kẻ nghịch ý Phạm Trương Hải ta, chỉ có con đường diệt vong."
...
Trong nghị sự đường của Phủ Thành Chủ Hạ Long Tiên Thành, không khí nặng nề tựa núi đè, sát khí ngầm cuộn chảy như sóng ngầm dưới lòng sông sâu.
Đèn đồng chạm khắc rồng phượng tỏa ánh sáng mờ ảo, chiếu lên những gương mặt trầm tư, sắc bén.
Ba tộc trưởng của tam đại gia tộc – Mã, Phạm, Đường – ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ tử đàn, khí thế uy nghiêm như ba ngọn núi sừng sững.
Thành chủ Quách Long, khoác chiến giáp đen tuyền, đôi mắt sắc lạnh tựa lưỡi đao, ngồi ở ghế chủ tọa, áp lực vô hình tỏa ra khiến không gian như ngưng đọng.
Các tu sĩ kỳ cựu đứng hai bên, ánh mắt chăm chú, không ai dám lên tiếng.
Giữa bàn nghị sự, một bản chép tay công pháp đặt trang trọng trên lụa đỏ, nét mực đen như rắn độc uốn lượn, tỏa ra một luồng khí tức tà dị, khiến người nhìn không khỏi rùng mình.
Đó chính là tầng một của Tử Độc Âm Ma Chưởng – truyền thừa ma đạo từng khiến thiên hạ kinh hồn.
Tộc trưởng Mã gia, Mã Khải Nguyên, thân hình cao lớn, râu dài phất phơ, cầm bản chép tay, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ. Hắn cau mày, giọng trầm như lôi đình:
"Đây là... ma công! Một môn ma công tà dị, ẩn chứa sát ý ngập trời!"
Mỗi lời hắn thốt ra tựa như đao khắc vào đá, khiến không khí trong đường thêm phần nặng nề. Bản chép tay trong tay hắn như đang sống, từng nét mực mơ hồ rung động, tựa hồ muốn phá giấy mà ra, nuốt chửng lòng người.
Nguyễn Khiêm, vận trường sam xanh lam, đứng lặng một góc, đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ, khẽ lên tiếng, thanh âm trầm ổn mà mang ý đạo thâm sâu:
"Tử Tâm Hành Giả năm xưa, một ma phu luyện độc, đạo pháp tà dị, nhưng tài năng kinh thiên động địa, ngạo thị quần hùng. Truyền thừa của hắn, tựa như độc xà ẩn trong bóng tối, không phải kẻ thường có thể khống chế. Một khi thất bại, tâm ma bộc phát, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì hồn phi phách tán."
Lời hắn nhẹ nhàng, nhưng mỗi chữ như mang văn khí trấn áp, khiến lòng người không khỏi run rẩy. Hắn đứng đó, tựa một ngọn núi bất động, nhưng khí thế lại như dòng sông ngầm, sâu không thấy đáy, khiến các tu sĩ kỳ cựu không dám nhìn thẳng.
Tộc trưởng Phạm gia, Phạm Lưu, vận hắc y thêu kim tuyến, ánh mắt sắc bén như kiếm, trầm giọng:
"Truyền thừa đã hiện thế, như nước vỡ bờ, không thể che giấu. Nếu áp chế quá mạnh, e rằng sẽ kích động phản kháng, đẩy Hạ Long Tiên Thành vào hỗn loạn. Thiên hạ này, lòng người vốn như hỏa diễm, càng đè nén, càng bùng cháy dữ dội."
Lời hắn mang theo triết lý thâm sâu, tựa như một lời cảnh tỉnh. Hắn nhìn bản chép tay trên bàn, ánh mắt thoáng lóe lên một tia kiêng dè, nhưng cũng có chút tham lam khó che giấu.