Đêm rằm quỷ dị. Vầng trăng tròn và lạnh lẽo treo lơ lửng giữa trời, tựa như một con mắt quỷ khổng lồ, âm u dõi xuống trần gian.
Trong bóng tối thăm thẳm, một thân ảnh cô độc, tuấn lãng ngạo nghễ, lặng lẽ tiến vào lối mòn khuất bóng, men theo con đường đá phủ đầy rêu xanh trơn trượt, từng bước dấn thân vào cõi sâu không đáy.
Phạm Xuyên bước chân đến giếng cũ. Gió đêm rít gào như hung thần ác sát, cuồng bạo thổi tung mái tóc đen của hắn, lay động tà áo dạ hành, và khuấy đảo sự tĩnh lặng cố hữu trong lòng hắn.
Hắn đã đột phá đến hậu kỳ nhị trọng, chân nguyên trong cơ thể cuộn trào như sóng dữ gầm thét.
Tử Độc Âm Ma Chưởng trong tay hắn, không còn là những hư ảnh mờ nhạt, mà đã ngưng tụ thành thực chất, có thể hóa hình thành những luồng chân nguyên kinh thiên động địa, khí thế bễ nghễ quần hùng.
Nhưng hắn vẫn quyết định quay lại nơi này.
Tử Tâm Ngọc Lâu, tầng ba - ải thứ ba của Tử Tâm Truyền Thừa.
Nơi hắn đã từng nếm mùi thất bại cay đắng, nhục nhã đến tận xương tủy.
Bàn tay hắn chạm vào đại trận phong ấn lạnh lẽo, ngay lập tức, không gian băng tuyết lại ập đến, nuốt chửng mọi giác quan. Tuyết phủ kín vạn dặm, gió rít gào như tiếng quỷ khóc, cái lạnh thấu xương tủy, gặm nhấm sinh mệnh.
Lúc này, bầu trời đêm bị nhuộm một màu đỏ như máu tanh, trăng mờ ảo như một lưỡi đao sắc lạnh. Mặt đất băng giá câm lặng, gió tuyết điên cuồng gào thét, tạo nên một mảnh đất chết chóc hoang tàn.
Một tiếng xé gió kinh hoàng, tựa như muốn xé toạc cả bầu trời, vang vọng khắp không gian.
Vạn Lý Băng Ưng lại xuất hiện, thân thể khổng lồ như một ngọn núi băng di động, khí thế hung hãn áp đảo, đôi mắt băng lam sắc lạnh như dao găm, nhìn Phạm Xuyên chằm chằm, ánh lên sát ý ngút trời.
Không giống như lần trước, lần này Phạm Xuyên trầm mặc như tượng đá, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, không hề dao động.
Hắn đứng giữa chiến trường băng tuyết, khí vũ hiên ngang, như đã biết trước mọi đường đi nước bước của đối phương, trong lòng không còn bất kỳ sự kinh hoảng hay do dự nào.
"Băng Ưng, ngươi đã quá quen với việc nhìn con mồi hèn nhát bỏ chạy, rúc ró như chuột!" Phạm Xuyên gầm giọng, âm trầm mà uy nghiêm, "Hôm nay, ta sẽ khiến ngươi trở thành kẻ phải bỏ chạy trốn khỏi ta, như một con chó mất chủ!"
ẦM!!
Băng Ưng rít lên một tiếng chói tai, đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh, lao xuống như một thiên thạch băng giá, mang theo khí thế hủy diệt. Khí băng cuồng bạo tràn ngập không gian, mặt đất nổ tung thành vô số mảnh vụn băng sắc nhọn, bắn ra như mưa tên.
Phạm Xuyên vẫn đứng yên bất động, hai tay nhanh chóng kết ấn, chân nguyên trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn, khí đen tím quanh người ngưng tụ thành một cơn lốc xoáy tử vong, mang theo ma uy hạo đãng.
"Tử Độc Âm Ma Chưởng – Huyền Âm Toái Phách!"
Tay phải hắn vung ra, một luồng chân nguyên tứ sắc hình bán nguyệt sắc bén như lưỡi hái tử thần, mang theo tiếng quỷ khóc gào rú thê lương, xé toạc không khí, vỡ tan tầng băng dày đặc trước mặt.
ẦM!!!
Chưởng khí va chạm với vuốt băng sắc nhọn của Băng Ưng, tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa, năng lượng cuồng bạo tàn phá mọi thứ xung quanh. Băng Ưng bị đánh lệch khỏi đường lao, thân thể khổng lồ bất ngờ xoay vòng giữa không trung, mất đi thế công, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc cùng hung tợn.
Phạm Xuyên không hề cho Băng Ưng có thời gian để thở dốc, hắn cười lạnh một tiếng đầy khát máu điên cuồng.
"Tử Độc Truy Hồn!"
Một chưởng thứ hai hung hãn đánh ra - lần này, chưởng khí hóa thành một con xà ảnh đen kịt, uốn lượn quỷ dị như một linh hồn độc vật, mang theo sát khí âm u, truy đuổi Băng Ưng không rời, quyết không để nó có cơ hội phản kích.
Băng Ưng gào thét giận dữ, thân thể khổng lồ xoay chuyển linh hoạt, lông vũ dựng đứng như những mũi tên băng, phóng ra hàng vạn mũi băng châm sắc nhọn để ngăn cản xà ảnh.
Rầm rầm rầm!
Xà ảnh bị băng châm xé nát, nhưng chân nguyên vẫn còn sót lại, tiếp tục lao về phía Băng Ưng. Phạm Xuyên đã áp sát, thân thể linh hoạt như một cơn gió lốc, chân nguyên cuồn cuộn dồn vào tay trái, khí thế hào đãng phi phàm.
"U Minh Phệ Cốt!"
Lúc này, từ tay trái của hắn bắn ra một bàn tay chân nguyên hóa hình, xương trắng bao bọc lấy khí tứ sắc lấp lánh, hình dáng như một cái vuốt sắt khổng lồ, với tốc độ kinh hồn bạt vía đánh thẳng vào bụng dưới yếu ớt của Băng Ưng.
ẦM!!
Một tiếng vang trầm đυ.c vang lên, như tiếng kim loại va chạm. Vuốt sắt xuyên thủng lớp phòng thủ kiên cố của Băng Ưng, để lại một vết lõm sâu hoắm trên lớp lông băng dày đặc, máu tươi bắn ra tung tóe.
Băng Ưng gào lên đau đớn, phun ra một luồng hàn khí cực hạn, ngưng tụ thành một cơn bão băng sắc nhọn, như muốn xé nát thân thể Phạm Xuyên thành từng mảnh vụn.
Ầm!!!
Phạm Xuyên bị cơn bão băng đánh trúng, thân thể bị hất văng như một con diều đứt dây, đập mạnh vào vách băng cứng như thép, máu tươi từ miệng trào ra, nhuộm đỏ cả vách băng.
"Khụ...!"
Hắn khó khăn lau đi vệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt trở nên điên cuồng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như một con thú dữ bị thương, chỉ chực chờ vồ lấy đối phương.
"Chỉ còn một chiêu nữa."
"Một chiêu để phân định thắng bại, kết thúc trận chiến này."
Hắn ngửa mặt lên trời, chân nguyên trong cơ thể tụ lại thành một điểm duy nhất, cuồn cuộn như một dòng sông. Hai tay hắn xếp thành một chỉ ấn kỳ lạ, hướng thẳng về phía Băng Ưng, khí thế ngút trời.
"Tuyệt Chưởng Vô Niệm – Sát Tâm Thành Chưởng!"
ẦM——!!!
Trên bầu trời, một chưởng khí khổng lồ xuất hiện - đó là một bàn tay tứ sắc khổng lồ, không có rìa sắc bén, không có ngọn lửa bao quanh, chỉ là chân nguyên thuần túy được nén đến cực hạn, tạo ra một khoảng không gian trống rỗng, như thể không tồn tại trong vũ trụ.
Chưởng khí từ trên trời giáng xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Không có tiếng gió rít. Không có tiếng nổ long trời lở đất.
Chỉ có một sự im lặng tuyệt đối, bao trùm mọi thứ, và rồi...
ẦM...!!
Toàn bộ không gian trước mặt Phạm Xuyên sụp đổ hoàn toàn. Băng Ưng không kịp tránh né, bị chưởng khí khổng lồ ép xuống nền băng, thân thể khổng lồ vỡ vụn thành vô số mảnh băng nát, lông vũ bay tán loạn.
Không còn ánh sáng. Không còn tiếng rít gào.
Chỉ còn lại bóng tối lạnh lẽo và sự im lặng đáng sợ, như một hung thần ác sát, gặm nhấm mọi dấu vết của sự sống.
Một khắc sau, tuyết ngừng rơi.
Gió cũng tan biến.
Vạn Lý Băng Ưng - hoàn toàn tiêu thất, như chưa từng tồn tại.
Phạm Xuyên thở hổn hển từng hơi nặng nhọc, máu tươi nhỏ giọt từ khóe miệng xuống nền băng, nhuộm đỏ cả một vùng. Hắn khụy một gối xuống, thân thể run rẩy dữ dội, nhưng hai tay vẫn giữ nguyên chỉ ấn, sát khí cuồng bạo vẫn chưa hề tiêu tan.
Hắn không thèm nhìn xác của đối thủ, mà chỉ nhìn sâu vào bóng hình phản chiếu trên mặt băng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng và tự mãn, ánh mắt lóe lên vẻ khát máu điên cuồng.
"Tử Độc Âm Ma Chưởng, dù chưa có độc khí, nhưng vẫn kinh diễm đến mức khiến người ta phải run sợ, hồn phi phách tán!"
Cả không gian băng tuyết sụp đổ hoàn toàn, tuyết tan, băng vụn tiêu tán, trả lại khung cảnh tầng ba Ngọc Lâu tĩnh mịch và hoang vắng, như một lăng mộ lạnh lẽo.
Phạm Xuyên thở dốc từng hơi nặng nhọc, chân nguyên trong cơ thể gần như cạn kiệt, hai tay đầy máu tươi, cả thân hình như vừa bước ra từ địa ngục tăm tối, nhưng khí thế vẫn hiên ngang cao ngạo.
Ngay khoảnh khắc hắn cố gắng đứng dậy, lảo đảo bước đi một bước...
Ding!
Tiếng chuông âm u và lạnh lẽo lại vang lên từ sâu trong Ngọc Lâu, như tiếng gọi của tử thần, thúc giục hắn tiến bước.
Tầng bốn - Tử Độc Âm Ma Chưởng - Sát Chiêu Độc Đạo - Tử Tâm Kết Mệnh
Phạm Xuyên đọc xong thì ngậm ngùi!
Sát chiêu, khái niệm rất đặc biệt – không đơn thuần là chiêu thức mạnh nhất, mà là:
Một chiêu quyết định sinh tử, được rèn luyện và sử dụng trong sát ý cao nhất, hội tụ tất cả: ý chí – sát tâm – chiêu pháp – chân nguyên, thường chỉ thi triển khi đã đạt đến nhất tâm đa dụng, một khoảnh khắc, xuất ra một tổ hợp chiêu thức phức tạp.
Có thể nói, Sát Chiêu là một bản nâng cấp gồm nhiều chiêu thức xuất ra cùng lúc, độ khó thi triển cao hơn rất nhiều so với chiêu thức thông thường.
Dù Sát Chiêu có uy lực kinh khủng hơn chiêu thức rất nhiều, nhưng Sát Chiêu rất tốn chân nguyên, do đó chỉ có tu sĩ tứ trọng trở lên mới có đủ chân nguyên để thi triển sát chiêu.
Nhưng theo thông tin truyền vào thì do đây là khảo nghiệm, nên yếu tố chân nguyên sẽ mặt định ở ngưỡng tứ trọng, người vượt ải chỉ cần thông thạo Sát Chiêu là liền có thể sử dụng để vượt ải.
Đọc đến đây Phạm Xuyên mỉm cười, Sát Chiêu, thứ đối với hắn không hề xa lạ, mỗi bộ võ công, đều sẽ có một đến hai Sát Chiêu là chuyện bình thường.
Mỗi Sát Chiêu rất khó để tạo ra, vì nó liên quan đế cảnh giới lưu phái, để tạo ra Sát Chiêu, cần linh cảm sáng tạo của cảnh giới Tông Sư trở lên.
Mỗi Sát Chiêu sẽ có nhiều pha, mỗi pha là một chiêu thức, mỗi thức thi triển cực nhanh khiến đối thủ không kiếp trở tay.
Cự Linh Quyền và con rối Tộc Trưởng Đời Thứ Tư hắn đều đã thiết kế sẵn Sát Chiêu, chỉ cần đạt Tứ Trọng, Phạm Xuyên liền có thể thi triển chúng.
Còn đối với Sát Chiêu Tử Tâm Kết Mệnh, Phạm Xuyên đọc ra, ở đây có:
Cấu trúc 4 pha:
1. Huyền Âm Toái Phách – Dẫn Hồn
tung chưởng đánh vào hư không ngay trước mặt đối thủ, không nhằm sát thương – mà là khiến sóng âm chấn vỡ thần hồn trong chốc lát.
=> Khiến địch trong nháy mắt mất đi nhận thức hoặc phản ứng, sinh ra "trễ" trong chiến ý.
2. Tử Độc Truy Hồn – Trảm Lối Thoát
Tay trái hóa trảo vẽ một đường hình trăng khuyết xé không, để lại tàn ảnh độc khí xung quanh đối thủ.
=> Chặn đường lui, khắc chế phản ứng bản năng tránh né – khiến đối phương bị "giam" tại chỗ trong vòng trảo ảnh.
3. U Minh Phệ Cốt – Áp Khí
Chân nguyên rót dồn xuống chân, bước một bước âm trầm, tung ra chưởng thứ ba vào khoảng không dưới bụng đối thủ – khí độc không đánh vào ngoài, mà đánh vào huyết khí – khiến đối phương trong khoảnh khắc cảm thấy nội tạng giá lạnh – máu huyết ngưng trệ.
4. Tuyệt Chưởng Vô Niệm – Kết Mệnh
Cuối cùng, khi đối phương bị "khóa hồn, giam thân, ngưng huyết", giơ tay lên, không có chưởng thế, không có trảo ảnh, chỉ là một chưởng giản đơn – như không – vô thanh vô tức.
Nhưng chưởng này chính là điểm tụ của cả ba thức trước kèm sát tâm kết liễu
Tổ hợp bốn pha là một tổ hợp khá thông dụng, Phạm Xuyên cũng thường sử dụng để sáng tạo Sát Chiêu.
Với hắn, bốn pha này khá đơn giản, không cầu kỳ, chỉ nằm ở tầng thứ phàm nhân.
Thế nhưng để luyện thành thục cũng cần thời gian diễn luyện lâu dài.
Do đó, tạm gát cài này ở đây, Phạm Xuyên rời khỏi địa đạo ra về.