Chương 37: Thủ Long Nhân

Đây chỉ là một lần thăm dò, một lần đo đạo.

Trần Tuyết lùi nửa bước, vành nón bạc khẽ rung, đôi mắt sâu thẳm như vực:

"Ta hiểu rồi. Thủ Long Nhân quả nhiên danh bất hư truyền. Hôm nay... chỉ là chào hỏi."

Nàng xoay người, bước đi, thân ảnh như cánh nhạn lướt qua gió xuân.

Nguyễn Khiêm khẽ nói, thanh âm không lớn nhưng vang vọng giữa đình viện:

"Đến rồi thì đừng đi nữa, chẳng phải ta đã nói vậy sao?"

Nhưng hắn không cản. Hắn biết, hôm nay nàng đến không phải để gϊếŧ, mà để đo lường. Và hắn, cũng đã đo được vài phần tâm ý của đối phương.

Trương lão đầu rít một hơi thuốc, cười khàn:

"Lão tú tài, mùa xuân năm nay... e là không còn yên ả."

Nguyễn Khiêm nhìn về hướng Trần Tuyết khuất bóng, ánh mắt trầm xuống:

"Có những người, trời sinh để gây gió. Tránh không được, chỉ có thể nghênh đón."

Kẻ mạnh không chỉ đấu sức, mà đấu tâm, đấu đạo. Mỗi chiêu đều là một lần hỏi đạo, mỗi bước đều là một lần tính toán. Thiên hạ này, ai đến, ai đi, đều không thể thoát khỏi lưới nhân quả.

Nguyễn Khiêm đứng lặng giữa đình viện, ánh mắt dõi theo thân ảnh áo choàng bạc đã khuất sau rặng trúc. Gió xuân thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá trúc, lơ lửng như những mảnh ký ức chưa chịu rơi.

Hắn khép mắt, tâm thần chìm vào dòng chảy thời gian, nơi một đoạn hồi ức phủ bụi hai mươi năm từ từ hiện lên, sắc nét tựa nét mực trên thư quyển cổ.

Năm ấy, hắn ba mươi.

Hạ Long Tiên Thành chìm trong cơn mưa lất phất, từng giọt nước như tẩy rửa những năm tháng phong trần của một thư sinh trẻ tuổi. Nguyễn Khiêm khi đó là học tử kiệt xuất của Thư viện Đại Từ, văn khí dâng trào như sông lớn, đạo tâm kiên định tựa núi cao.

Hắn vừa nhận lệnh truyền thừa, trở thành Thủ Long Nhân đời mới, mang trên vai trọng trách thủ hộ long mạch – một bí mật mà cả thiên hạ chỉ vài kẻ thấu tỏ.

Hắn đặt chân đến Hạ Long Tiên Thành, đơn độc bước qua cổng thành cổ kính. Không lễ nghi, không nghênh đón, chỉ có mưa lạnh và gió táp.

Dưới chân cổng thành, một lão nhân râu bạc nằm hấp hối, thân thể run rẩy, nhưng đôi mắt sáng rực như lôi đình, tựa ngọn lửa không chịu tắt trước bão tố. Đó là Thủ Long Nhân đời trước, người đã dùng cả sinh mệnh để giữ long mạch bình yên.

"Ngươi... đến rồi à, tiểu sinh..."

Giọng lão khàn đặc, mỗi chữ như khắc vào gió mưa, mang theo ý chí bất khuất của một đời trấn thủ. Lão lật tay, ném ra một viên châu nhỏ, đỏ thẫm tựa máu đông, lấp lánh ánh sáng huyền bí. Đó là Long Tủy Ấn Châu, vật dẫn nối liền đại trận trấn mạch ẩn sâu dưới lòng đất.

"Từ nay, ngươi là trụ cột của nơi này. Cẩn thận... giữ lấy."

Không truyền đạo, không lễ nghi, chỉ một câu nói trầm hùng, rồi lão ngã xuống. Thân thể hóa thành một làn khói máu đỏ nhạt, tan vào đất, như hòa nhập vào mạch đất của Hạ Long.

Khoảnh khắc ấy, Nguyễn Khiêm đứng lặng dưới mưa, viên châu trong tay nặng tựa ngàn cân.

Hắn hiểu, trấn giữ long mạch không phải vinh quang, mà là nghiệp quả – một gánh nặng đè lên vai, buộc hắn phải đối mặt với thiên địa, nhân tâm, và cả chính đạo tâm của mình.

Một năm sau, hắn khai mở học xá giữa lòng tiên thành.

Học xá ban đầu chỉ là một căn nhà tranh đơn sơ, vài tiểu đồng ngồi đọc sách, giọng non nớt vang vọng giữa thời loạn. Người đời cười nhạo hắn, bảo dạy chữ trong thời chiến tựa như gieo hạt trên sa mạc, chỉ phí công vô ích.

Nhưng Nguyễn Khiêm không đáp, chỉ lặng lẽ dạy từng ngày, từng chữ, từng đạo lý. Văn khí từ hắn tỏa ra, như suối nguồn nuôi dưỡng gốc rễ, khiến học xá dần lớn mạnh.

Lũ trẻ gọi hắn là "tiên sinh", phụ mẫu trong thành đưa con đến học, không vì danh vọng, mà vì nơi ấy có tri thức – thứ ánh sáng duy nhất có thể chống lại bóng tối của loạn thế.

Dưới lòng tiên thành, long mạch âm thầm cuộn chảy, như rồng ngủ say, không ai hay biết Nguyễn Khiêm chính là cái gốc giữ cho nó không bị cắt rời.

Hắn từng nói với một học trò: "Tri thức là gốc rễ, mà gốc rễ là thứ khiến thiên địa không sụp đổ." Lời ấy không chỉ dạy trẻ, mà là lời thề của chính hắn, khắc sâu vào đạo tâm.

Rồi một ngày, hắn rời học xá, bước qua con hẻm tối giữa lòng thành. Tiếng binh khí va chạm, tiếng gào thét vang lên. Một thương nhân trẻ bị đám lưu manh vây đánh, máu nhuộm đỏ đất.

Gã tên Trương Tam Phong, mang hàng hóa từ Đông Hải, nhưng bị cướp sạch, chỉ còn lại một thân thương tích.

Nguyễn Khiêm xuất thủ. Hắn chỉ vung tay, một nét bút lướt qua không trung, văn khí hóa thành phù văn, như thiên lôi giáng xuống. Bọn cướp hôn mê tại chỗ, không một kẻ tử vong. Hành động của hắn không phải vì nhân nghĩa, mà vì một tia đồng cảm mơ hồ – gã thương nhân kia, tựa như hắn năm xưa, đơn độc giữa thiên địa.

"Cứu mạng ân nhân! Xin nhận Trương Tam làm huynh đệ!"

Trương Tam Phong quỳ xuống, dập đầu ba cái, máu chảy thành dòng. Nguyễn Khiêm nâng gã dậy, không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Từ đó, hai người kết nghĩa, thường ngồi uống rượu dưới ánh trăng, đàm đạo thế sự.

Trương Tam Phong dần vươn lên, nắm đường buôn, lập nên Chợ Đen hùng mạnh trong lòng thành – chính là Trương lão đầu ngày nay, người bạn già tóc bạc ngồi bên góc đình.

Nguyễn Khiêm biết hết, nhưng chưa từng can thiệp. Một đêm, dưới ánh trăng mờ, hắn nâng chén rượu, nói với Trương Tam:

"Thế giới cần ánh sáng, nhưng cũng cần bóng tối để cân bằng. Ánh sáng là tri thức, bóng tối là nhân tâm. Cả hai đều không thể thiếu."

Lời ấy không chỉ là triết lý, mà là cách hắn nhìn thiên hạ – một thế giới đầy mâu thuẫn, nơi long mạch là ánh sáng, nhưng cũng là nguồn cơn của bóng tối.

Hai mươi năm trôi qua.

Long mạch vẫn cuộn chảy dưới lòng thành, như rồng ngủ say, nhưng mây trời đang vần vũ, gió ngầm bắt đầu gào thét. Lũ trẻ năm xưa nay đã trưởng thành, bạn già tóc bạc, mà ngoài kia, một kiếm khách áo choàng bạc xuất hiện, mang theo sát khí lạnh như tuyết, và một câu hỏi về long mạch không cần trả lời.

Nguyễn Khiêm mở mắt. Ánh sáng trong đồng tử tựa như lưu giữ bóng hình của hai thập kỷ, sắc bén mà trầm tĩnh. Hắn khẽ lẩm bẩm, thanh âm như hòa vào gió xuân:

"Đến rồi thì đừng đi nữa... là lời ta nói với tất cả những kẻ dám đo lòng đất này."

Thiên hạ này, mọi thứ đều có giá. Long mạch là sức mạnh, nhưng cũng là gông xiềng. Tri thức là ánh sáng, nhưng cũng là gánh nặng. Hắn chọn gánh vác, không phải vì nhân nghĩa, mà vì đó là đạo của hắn – đạo của một Thủ Long Nhân, đứng giữa ánh sáng và bóng tối, trấn áp cả thiên địa lẫn nhân tâm.