Chính là Trương lão đầu, chủ nhân Chợ Đen Hạ Long, một kẻ gian xảo và khó lường.
"Hôm nay mặt trời mọc đằng tây hay sao?" Nguyễn Khiêm vừa cười vừa rót rượu, động tác tao nhã tự nhiên: "Ngươi mà cũng chịu rời khỏi cái ổ rắn rết đầy rẫy những âm mưu quỷ kế đó à?"
"Lão phu nếu không đến, sao biết được ngươi còn sống nhăn răng ở đây, hay đã bị người ta lóc thịt xẻ xương mang đi luyện đan rồi."
Trương lão đầu cười khùng khục, rít một hơi thuốc lào, rồi nhả ra một làn khói trắng: "Cũng lâu rồi chúng ta chưa ngồi lại ôn chuyện thế sự, vừa hay, ta cũng muốn nghe xem, người ngoài Chợ Đen các ngươi nhìn nhận tình hình Nam Giang này như thế nào."
Cả hai nâng chén rượu, khẽ chạm vào nhau một cái, rồi cùng uống cạn, vị rượu cay nồng chảy xuống cổ họng, mang theo bao nhiêu tâm sự thế sự.
Nguyễn Khiêm khẽ thở dài, bắt đầu nói:
"Nam Giang hiện tại có ngũ đại cường quốc hùng mạnh: Đại Lý, Đại Trần, Đại Nam, Đại Hồ, Huyền Vũ đế quốc. Nhưng đằng sau những quốc gia này... vẫn luôn có một bàn tay vô hình thao túng tất cả – Thư Viện Đại Từ."
Trương lão đầu cười mỉa mai, trong giọng nói mang theo vài phần khinh thường:
"Nơi đó không dạy đạo lý cao thượng gì, chỉ dạy cách làm vua, cách thao túng quyền lực. Một đời một Trấn Long Nhân, sáu mươi năm một lần thay máu. Ngươi hiện là người nắm giữ long mạch của Đại Lý, vậy mà giờ lại ở cái nơi khỉ ho cò gáy này làm tiên sinh dạy trẻ... thật là vứt bỏ ngọc ngà châu báu đi nhặt rác rưởi."
Nguyễn Khiêm không đáp, chỉ nhìn những chiếc lá tre xanh biếc khẽ rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, chậm rãi nói:
"Năm đó, năm con Chân Long cuối cùng bị Thiên Trạng Tiên Tôn tàn nhẫn luyện hóa, năm đoạn long mạch bị chôn sâu dưới lòng đất Nam Giang. Từ đó, thiên địa linh khí tụ lại, tạo nên ngũ đại cường quốc. Nhưng khí vận càng lớn, ràng buộc càng sâu. Cái gọi là Trấn Long Nhân, kỳ thực cũng chẳng khác gì chó giữ cổng cho một thế lực còn lớn mạnh hơn."
"Vậy nên ngươi mới trốn về cái nơi nghèo nàn này?"
"Không phải trốn tránh, mà là giữ gìn. Long mạch của Đại Lý, nằm ngay tại Hạ Long tiên thành này. Ta ở nơi này, giữ yên một phương, cũng là giữ lại một con đường sống cho đám dân đen vô tội."
Trương lão đầu khẽ gật đầu, ánh mắt âm trầm như độc xà:
"Nhưng ngươi cũng thấy rõ rồi đấy. Cái phủ thành chủ kia, giờ chỉ còn là một cái danh hão. Tam đại gia tộc – Phạm gia, Mã gia, Đường gia – mỗi nhà một miếng, gặm nhấm thành trì đến tận xương tủy."
"Phạm gia có đám con rối quái dị, Mã gia luyện những thứ đan dược tà môn, Đường gia thì thao túng những món bảo vật thần bí. Mỗi nhà đi một con đường riêng, nhưng móng vuốt đã cắm sâu vào cốt tủy của thành trì này rồi."
"Hừm... đến cái Chợ Đen của ta đây, cũng khó tránh khỏi bị bọn chúng nhòm ngó, muốn chia một miếng bánh." Trương lão đầu thở dài, nhả ra một làn khói thuốc:
"Ngươi thử nghĩ xem, nếu một ngày Phạm gia sụp đổ, Mã gia và Đường gia sẽ chia nhau thành trì, hay là cả hai cùng chết?"
Nguyễn Khiêm đặt chén rượu xuống, khẽ nghiêng đầu, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ:
"Có lẽ, sẽ có một kẻ thứ ba, từ trong vũng bùn đen tối bò lên, lật đổ cả bàn cờ. Có khi, chính là cái tên tiểu tử kỳ lạ mà ngươi hay nhắc tới!"
Trương lão đầu cười khẩy một tiếng, nhưng không nói thẳng tên ra. Trong lòng hai người đều hiểu rõ:
"Thế gian cứ tưởng người trẻ tuổi chỉ là ngọn lửa rơm. Nhưng có vài ngọn lửa, đủ sức thiêu rụi cả một tòa thành trì."
⸻
Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên con đường lát đá dẫn vào tiểu đình.
Một thân ảnh nữ tử phong trần bước vào, áo choàng bạc phủ đầy bụi đường, ánh mắt sáng quắc mà lạnh lùng như tuyết ngàn năm.
Trương lão đầu nhướng mày, đôi mắt nhỏ dài nheo lại, Nguyễn Khiêm cũng nheo mắt, nhìn chằm chằm vào vị khách không mời mà đến:
"Cô nương đây, tìm ai?"
...
Gió xuân từ tây bắc thổi tới, mang theo hương đất nồng hậu, thoảng chút thanh lãnh của tre xanh, xen lẫn một tia dao động mơ hồ, như sóng ngầm trong hồ sâu bất chợt cuộn xoáy.
Trời chiều đỏ rực, ánh tà dương nhuộm vàng đình viện nhỏ, nơi cây trúc lặng lẽ đung đưa, tựa như đang thì thầm những bí mật cổ xưa của thiên địa.
Tiếng bước chân vang lên trên lối đá xanh, vững chãi mà không nặng nề, như nhịp điệu của một khúc nhạc vô hình.
Một thân ảnh nữ tử bước vào đình viện, áo choàng bạc lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, mái tóc đen dài buông xõa, tung bay như suối mực. Đôi mắt nàng sáng tựa trăng rằm đầu đông, lạnh lùng mà sắc bén, ẩn chứa một tia khí chất bất phàm, như kiếm chưa rời vỏ đã khiến lòng người run rẩy.
Nguyễn Khiêm quay đầu, ánh mắt lặng thinh như giếng cổ, sâu thẳm không thấy đáy:
"Cô nương đây, tìm ai?"
Trần Tuyết khẽ chắp tay, thanh âm dứt khoát, tựa kiếm chém đá:
"Ta đến tìm Nguyễn Khiêm."
Trương lão đầu, ngồi bên góc đình, hút một hơi tẩu thuốc, đôi mắt già nua lóe lên tia tò mò. Khói thuốc lượn lờ, hòa vào không khí, như muốn che giấu những suy tính thâm sâu.
Nguyễn Khiêm nheo mắt, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một luồng áp lực vô hình:
"Ta chính là Nguyễn Khiêm."
Trần Tuyết mỉm cười, nụ cười nửa thăm dò, nửa thách thức, tựa như hoa mai nở giữa trời băng, vừa mỹ lệ vừa lạnh giá:.
"Ta chỉ đến xem tiên sinh ra sao. Nghe danh đã lâu, hôm nay mới diện kiến, thật vinh hạnh."
Nguyễn Khiêm chưa kịp đáp, mặt đất bỗng rung lên nhè nhẹ. Gió xuân cuốn qua, lá trúc rung động, rồi đột nhiên thét gào như ngàn mũi châm lướt phá không gian.
Một luồng khí thế bùng nổ từ Nguyễn Khiêm, như sóng triều cuộn trào, lan tỏa khắp đình viện, khiến không khí trở nên nặng nề, tựa thiên quân vạn mã đang chực chờ xông pha.
Hắn trầm giọng, mỗi lời như khắc vào không gian:
"Những kẻ tìm ta, phàm không phải người thường. Nếu không nói rõ lai lịch... thì đến rồi, cũng đừng đi nữa!"
Lá trúc bốn phía rụng như mưa, nhưng kỳ lạ thay, chúng dừng lại giữa không trung, lơ lửng như bị một đạo lực vô hình khống chế. Gió ngừng thổi, không gian ngưng đọng, tựa như thiên địa bị một bàn tay vô hình nắm giữ. Đạo vận trầm hùng bao phủ, khiến lòng người không khỏi khϊếp đảm.
Trần Tuyết chậm rãi quay đầu, tay khẽ vuốt vành nón bạc, giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo ý cười:
"Thư viện Đại Từ... từ bao giờ lại hành xử bá đạo như vậy?"
Câu hỏi như hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, gợi lên muôn vàn gợn sóng. Trương lão đầu khựng tay, tẩu thuốc treo lơ lửng. Nguyễn Khiêm nhíu mày, sát ý mỏng như tơ lướt qua đồng tử, sắc bén tựa lưỡi đao.
Thư viện Đại Từ, nơi hắn xuất thân, là bí mật chỉ số ít kẻ biết. Nữ tử này là ai? Lai lịch ra sao? Mục đích đến tột cùng là gì?
Nguyễn Khiêm trầm giọng, như lôi đình vang vọng:
"Rốt cuộc, ngươi là ai?"
Trần Tuyết bật cười, nụ cười như gió xuân thoảng qua, nhưng ẩn chứa hàn ý lạnh thấu xương. Nàng thu tay, vạt áo choàng bạc tung bay như cánh nhạn:
"Ta sao? Ta chỉ là một kiếm khách."
Lời vừa dứt, lá trúc lơ lửng giữa không trung bỗng xoay tròn, theo một nhịp điệu vô hình. Từng chiếc lá hóa thành tàn ảnh xanh mờ, tựa vạn kiếm rời vỏ, sát khí ngập trời. Không gian đình viện như bị xé toạc, gió xuân hóa thành lưỡi dao, cuốn về phía Nguyễn Khiêm.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên hàn quang, khẽ thở dài:
"Kiếm khách? Vậy tiếp một chiêu của ta xem thử!"
Ầm!
Mặt đất rung chuyển, cây trúc nghiêng rạp. Cả đình viện như bị tách biệt khỏi thiên địa, bước vào một không gian riêng, nơi chỉ có bút và kiếm, văn và sát giao tranh. Nguyễn Khiêm vung tay áo, một lá bùa thư đạo hiện ra giữa không trung, nét mực đen như rồng bay phượng múa, tỏa ra văn khí uy nghiêm.
"Văn khí trấn trạch — Tụ Tự Thành Phù!"
Lá bùa bùng sáng, từng nét chữ hóa thành phù văn sống động, xoay tròn quanh hắn, tụ thành một mạng lưới phù văn, tựa thiên la địa võng, phong tỏa mọi lối thoát. Mỗi phù văn đều mang đạo ý thâm sâu, như ngọn núi trấn áp vạn cổ, khiến không gian ngưng trệ, khí thế trầm hùng tựa thiên quân vạn mã.
Trần Tuyết không chậm trễ. Nàng giơ tay, không thấy kiếm đâu, nhưng kiếm khí vô hình tụ trong lòng bàn tay, lạnh lẽo tựa tuyết phủ sơn cốc.
"Phong Tuyết Vô Tâm Kiếm!"
Kiếm khí vô hình, vô tâm mà phát, tràn ra như tuyết lấp thiên địa, nhưng ẩn trong đó là sát ý sắc bén, như lưỡi đao cắt qua xương tủy. Gió xuân hóa thành kiếm phong, lá trúc bị cuốn vào, hóa thành ngàn mũi châm, đâm thẳng về phía mạng lưới phù văn.
Ầm!
Hai đạo lực lượng va chạm, tựa thiên lôi đối kháng cuồng phong. Lá trúc trong đình tan thành tro bụi, hồ nước bên cạnh nổi sóng dập dềnh. Một cây tre gần nhất bị kiếm khí chém đứt ngang, nhưng mạng lưới phù văn của Nguyễn Khiêm vẫn sừng sững bất động, như ngọn núi chống đỡ cơn bão.
Nguyễn Khiêm đứng lặng, trường sam phấp phới, ánh mắt bình thản:
"Không tệ. Kiếm vô hình, mượn gió xuân dẫn khí, sát ý ẩn mà không lộ. Kẻ thường khó lòng đỡ nổi."
Trần Tuyết khẽ xoay người, mái tóc xõa tung trong gió, đôi mắt lạnh hơn băng:
"Ta còn chưa dùng kiếm thật."
Nguyễn Khiêm mỉm cười, tay cầm bút lông dài như thương, văn khí dâng trào tựa sông lớn cuộn chảy:
"Vậy thì... ta cũng chưa dùng đạo chân."
Ầm!
Ba trăm bút ngọc hóa thành vòng phù văn, xoay tròn quanh bóng kiếm, mỗi nét bút mang ý đạo riêng — công kích sắc bén, phòng ngự kiên cố, phong ấn trấn sát, dưỡng nguyên bất diệt. Phù văn tụ hợp, tựa thiên quân vạn mã, đè ép kiếm khí của Trần Tuyết.
Trần Tuyết lạnh lùng rút kiếm. Không phải kiếm thật, mà là huyết kiếm vô hình, từ sát ý và tinh huyết. Nàng rút kiếm ngược, rồi "phụt" một tiếng, kiếm khí bắn thẳng lên trời. Bầu trời như bị đâm thủng, một cột máu khổng lồ lao vυ"t lên chín tầng mây, rồi đổ ập xuống như thác lũ.
"Huyết Kiếm Quyết — Trảm Long Vô Ảnh!"
Tầng trời vỡ vụn, lá tre rụng như mưa. Đám mây trên cao bị kiếm khí chẻ đôi. Trương lão đầu giật lùi nửa bước, tay nắm chặt pháp bảo phòng thân, ánh mắt lóe lên kinh ngạc.
Nguyễn Khiêm đứng yên, hai tay vung quạt, mười sáu đạo phù ấn lóe sáng, chống lại cột kiếm như trấn phong ấn ma.
Mái đình rạn nứt, mặt đất vang tiếng nổ vỡ. Phù văn và kiếm khí giao tranh, tựa như văn đạo đối kháng võ đạo, ý chí đối kháng sát tâm.
Mỗi chiêu đều ẩn chứa triết lý thâm sâu: Trần Tuyết mượn kiếm bày sát ý, như thiên đạo vô tình, chém hết vạn vật; Nguyễn Khiêm dùng phù trấn thiên địa, như nhân đạo kiên định, lấy văn hóa sát.
Khí thế hai người bốc lên, như muốn xé toạc không gian, nhưng không ai ra sát chiêu cuối.